(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 1368: Thất bại
Hắc tuyến đao xoay tròn bay qua, cổ ngựa to như vậy nhưng lại dễ dàng bị chém đứt, mềm oặt như đậu phụ. Con ngựa kia thậm chí còn không kịp kêu thì đầu đã lìa khỏi cổ, trong khoảnh khắc ấy, thân ngựa vẫn còn giật giật, như muốn tiếp tục xông về phía trước.
Vũ Văn Tiểu Sách lập tức trở nên nghiêm trọng. Ông ta tăng tốc lao thẳng đến cổng thành, lớn tiếng hô với lính gác: “Có kẻ truy sát ta, mau ngăn hắn lại!”
Huyện An Thành tuy kích thước không lớn nhưng nơi đây lại là kho hàng quan trọng trong vận chuyển đường bộ của Kinh Kỳ đạo. Phần lớn người lui tới đều là khách thương quen thuộc, cơ bản đều quen mặt Vũ Văn Tiểu Sách, huống chi là những binh lính canh cổng.
Nghe tiếng ông ta, nhiều người ngoái lại nhìn. Hộ vệ của các thương đội đã rút binh khí xông về phía Thẩm Lãnh, còn lính gác thì giương cung lắp tên nhắm bắn.
“Chiến binh Đại Ninh!”
Thẩm Lãnh hô to một tiếng, thân hình vọt thẳng lên. Các hộ vệ của thương đội theo bản năng dừng tay, bốn chữ “chiến binh Đại Ninh” như tiếng sấm sét nổ tung trong đám đông.
Ở bên kia cổng thành, vài điểm sáng lạnh lẽo đột nhiên xuất hiện. Vũ Văn Tiểu Sách vừa chạy nhanh vừa vung trường kiếm, mũi kiếm tạo ra mấy đóa hoa kiếm lấp lánh giữa không trung, âm thanh “keng keng keng” nối liền không dứt. Những điểm sáng bay đều bị đánh rơi.
Trong đám người có một hán tử áo trắng thay đổi ánh mắt. Gã phát đao trong tình huống bất ngờ và kín đáo đến v��y mà người kia lại dễ dàng chặn hết đao, kiếm pháp chuẩn xác đến mức khiến người ta sợ hãi.
Lính gác ở cổng thành vẫn xông đến chỗ Thẩm Lãnh, nhưng sau lưng bọn họ lại xuất hiện người áo trắng một cụt một tay. Gã phi thân nhảy lên, chân đạp một gã lính gác, lăng không rút đao, thanh đao bổ xuống với thế chẻ núi.
Bạch Nha dùng đao bằng tay trái. Lúc ở bắc cương, Võ Tân Vũ từng nói đao của gã có thể chặt đứt dòng sông.
Vũ Văn Tiểu Sách vung trường kiếm lên. Trong khoảnh khắc thanh đao đó chém xuống, trường kiếm điểm thẳng vào ngực Bạch Nha, một tiếng “cạch” vang lên, ngạc nhiên thay, mũi kiếm lại không thể đâm xuyên.
“Mở rộng tầm mắt!”
Vũ Văn Tiểu Sách ngạc nhiên trong chốc lát, sau đó khinh miệt hừ một tiếng, lách mình thoát khỏi đám đông. Ông ta quay người, vỗ một chưởng đẩy một người đi đường ra. Người này va vào Bạch Nha, cả hai cùng ngã nhào xuống đất.
Vũ Văn Tiểu Sách nhân cơ hội lao ra ngoài cổng thành. Trường đoản song đao xuất hiện nơi cổng thành, rắc ra một loạt đao mang chói mắt.
“Chậm!”
Vũ Văn Tiểu Sách lại nở nụ cười khinh miệt. Trường kiếm xuyên qua màn đao, điểm trúng ngực Đoạn, lại vang lên một tiếng “cạch” nữa.
Vũ Văn Tiểu Sách ngẩn người: “Một đám sợ chết!”
Ông ta lướt qua đỉnh đầu của Đoạn, ra ngoài cổng thành, sau đó vừa muốn chạy nhanh về phía trước thì lại phát hiện Diệp Lưu Vân trong bộ áo trắng đã đứng đợi sẵn trên quan đạo. Ngay khi Vũ Văn Tiểu Sách lao ra ngoài, hai ống tay áo của Diệp Lưu Vân “vù” một tiếng tung ra, như song long xuất hải.
Vũ Văn Tiểu Sách mắt lóe sáng: “Lưu Vân Phi Tụ thật đẹp!”
Trường kiếm của ông ta chém lia lịa giữa không trung. Bởi vì tốc độ quá nhanh, kiếm quang giữa không trung lại bất ngờ xuất hiện một chữ thập.
Thập tự kiếm đón Lưu Vân Phi Tụ, một tiếng “bịch” vang lên. Lưu Vân Phi Tụ của Diệp Lưu Vân vốn chưa từng thất bại mà lại bị kiếm quang mở ra. Cổ tay áo nứt toác, vô số mảnh vải tung bay như những cánh bướm gãy lìa.
Nhưng trong khoảnh khắc đó, Vũ Văn Tiểu Sách bị luồng khí này chấn động, thân hình hơi lảo đảo, sắc mặt lập tức trắng b��ch.
Ông ta cố gắng ép huyết khí đang bốc lên trong lồng ngực xuống, nhún chân lao đến trước người Diệp Lưu Vân. Trường kiếm giống như gà mổ thóc, trong khoảnh khắc ấy, không biết ông ta đã đâm ra bao nhiêu nhát kiếm.
Diệp Lưu Vân giơ hai tay lên, mười ngón bấm liên hồi. Giữa những tiếng “keng keng keng” chói tai, mỗi ngón tay ông ta đều bắn ra một đạo kiếm khí.
“Không hổ là Diệp Lưu Vân.”
Kiếm thế của Vũ Văn Tiểu Sách đột ngột dừng lại, tay trái ông ta đưa lên, một nắm bột từ trong ống tay áo tung ra. Diệp Lưu Vân vung ống tay áo rách tả tơi, một luồng gió nổi lên, số bột kia bị gió từ ống tay áo ông ta cuốn đi tứ tán. Nhưng Vũ Văn Tiểu Sách đã nhân cơ hội lao qua người ông ta.
Trên quan đạo có rất nhiều thương đội đang chờ vào thành. Vũ Văn Tiểu Sách tung một cước đạp một gã hộ vệ thương đội đang trên lưng ngựa xuống, rồi thúc ngựa chạy vào bãi đất trống. Gã hộ vệ kia ngã lăn ra đất, vẫn còn ngơ ngác, hoàn toàn không kịp phản ứng.
“Không thể để hắn đi được!”
Đoạn, Xá, Ly từ cổng thành lao ra, tất cả đ���u cướp ngựa đuổi theo. Diệp Lưu Vân nhìn một chiếc xe ngựa bên cạnh, đi nhanh qua, thò tay nắm lấy càng xe bẻ xuống dưới. Một tiếng “rắc” vang lên, càng xe bị ông ta bẻ đi. Ông ta dùng một cánh tay phát lực, ném càng xe đi như một cây tiêu thương.
Trên lưng ngựa, nghe được tiếng xé gió, Vũ Văn Tiểu Sách quay người lại chém một kiếm. Trường kiếm để lại một vệt trắng thẳng tắp giữa không trung, càng xe bị nhát kiếm này cắt làm đôi, hai phần càng xe một trái một phải bay ra ngoài.
“Trúng!”
Một mũi tên bay vút đến giữa đám gỗ vụn từ chiếc càng xe bị chém đứt đôi. Vũ Văn Tiểu Sách nhìn thấy mũi tên này nhưng đã không kịp thu hồi kiếm lại, chỉ có thể cố gắng ép người xuống thấp. Mũi tên kia ghim thẳng vào vai ông ta.
Thẩm Lãnh lại kéo cung lần nữa, nhưng cây cung quá nhẹ, bị hắn kéo đứt dây “cạch” một tiếng. Hắn đành ném cây cung vừa cướp xuống, túm lấy một con ngựa khác rồi đuổi theo.
Vũ Văn Tiểu Sách phóng ngựa chạy như điên, cúi đầu nhìn vết thương trên vai. Lực độ của mũi tên này quá lớn, để lại một lỗ máu trên bả vai.
“Không hổ là đệ nhất cao thủ trong quân, cây cung bình thường này mà lại có thể bắn ra mũi tên bá đạo đến thế.”
Ông ta quay đầu lại nhìn về phía Thẩm Lãnh, trong ánh mắt không có hoảng loạn, ngược lại còn có một chút tán thưởng.
Giữa đồng trống, một con ngựa phi nhanh phía trước, mấy con ngựa khác theo sát phía sau.
Huyện An Thành.
Quân doanh sương binh.
Một lão già dáng người hơi béo đi đến cửa một gian doanh phòng. Ông ta dừng lại trước cửa, tháo chiếc mũ tre đội trên đầu xuống, đứng nghiêm chỉnh rồi nói: “Tướng quân.”
Cửa mở ra kêu “két” một tiếng, Tiết Thành với vẻ mặt khẩn trương bước ra khỏi phòng: “Lão Thường?!”
Lão già ở cửa gật đầu: “Tướng quân, bây giờ hãy đi cùng ta.”
Tiết Thành nhíu mày: “Chúng ta đi đâu? Vũ Văn nói ta ở đây chờ hắn, hắn còn nói bây giờ ta không thể đi đâu được cả.”
“Chính là Vũ Văn bảo ta tới đón ngài.”
Lão già hơi béo ngẩng đầu lên nghiêm túc nói: “Vũ Văn đã dụ tất cả người của triều đình ở trong thành đi rồi. Tướng quân, Vũ Văn nói nếu l��c này không đi thì sẽ không còn có cơ hội nữa. Một mình hắn hy sinh, đổi lấy sự bình an của những người khác, đáng giá.”
Tiết Thành liền đỏ mắt lên: “Đây chính là cách tự cứu mình mà hắn nghĩ ra được sao?! Quá ngu xuẩn!”
Ông ta túm lấy vai Lão Thường: “Nguyệt Dư, chúng ta cùng đi cứu Vũ Văn!”
“Xin lỗi Tướng quân, không được.”
Thường Nguyệt Dư, người vốn đã bị cho là chết trong trại heo, đột nhiên giơ tay đánh mạnh vào gáy Tiết Thành một cái. Vẻ mặt của Tiết Thành cứng ngắc, sau đó chậm rãi ngã xuống.
Thường Nguyệt Dư lẩm bẩm nói: “Tướng quân nên tin tưởng khả năng của Vũ Văn.”
Ông ta vác Tiết Thành lên rồi đi ra ngoài. Ngoài cửa đã có một chiếc xe ngựa chờ sẵn. Ông ta đặt Tiết Thành lên xe, dùng dây thừng trói chắc, bịt miệng lại, sau đó cẩn thận dùng cỏ khô và bao tải che lấp.
Xe ngựa chậm rãi rời khỏi đại doanh sương binh, đi ra khỏi huyện An Thành từ một cổng thành khác. Sau khi ra ngoài thành khoảng bốn năm dặm, có một đội kỵ sĩ đã chờ ở đây rất lâu. Nhìn thấy xe ngựa đến, kỵ sĩ đều nhảy xu��ng chiến mã, nhanh chóng dọn cỏ khô trên xe xuống, sau đó khiêng Tiết Thành lên ngựa. Tiết Thành đã tỉnh nhưng không thể giãy giụa.
Thường Nguyệt Dư nói: “Bắt đầu từ thời khắc này, Tướng quân nên ghi nhớ lời Vũ Văn nói, đừng có dây dưa gì với tiền thái tử Lý Trường Trạch nữa. Tướng quân, chúng ta đều đồng ý chết vì ngài, nhưng chúng ta không thể chết vì Lý Trường Trạch. Nếu Tướng quân cảm thấy chúng ta sai, chờ sau khi an toàn, Tướng quân có thể xử trí chúng ta theo quân luật, nhưng hiện tại... Tướng quân, đừng để Vũ Văn hy sinh vô ích.”
Tiết Thành biến sắc, nước mắt tuôn rơi.
Đội kỵ sĩ này nhanh chóng hộ tống Tiết Thành rời đi. Thường Nguyệt Dư ngồi trên lưng ngựa nhìn lại phương hướng An Thành: “Vũ Văn, huynh yên tâm, ta sẽ đưa Tướng quân đến nơi an toàn. Chờ sau khi xong việc, ta sẽ đi tìm huynh. Nếu huynh may mắn sống sót, hai lão huynh đệ chúng ta sẽ cùng nắm tay giết ra một đường máu. Còn nếu huynh chẳng may bỏ mình, ta nhất định sẽ báo thù rửa hận cho huynh.”
Cùng lúc đó, phương hướng phía nam thành.
Vũ Văn Tiểu Sách phóng ngựa như bay trên cánh đồng bát ngát ở ngoài thành. Dưới ruộng có không ít nông dân. Ông ta vừa phóng ngựa vừa nói: “Phía sau có kẻ xấu muốn giết ta, mau cản bọn chúng lại giúp ta!”
Thôn dân đang làm đồng nhận ra đó là sư gia huyện nha. Không ít người vác cuốc, liềm lao thẳng về phía Thẩm Lãnh và đồng bọn, trông như thể chẳng hề sợ chết.
Qua nhiều năm như vậy, người dân An Thành đều biết Vũ Văn Tiểu Sách là người tốt. Huyện lệnh Hồ Hoan không được lòng dân bằng Vũ Văn Tiểu Sách, cho nên nhìn thấy Vũ Văn Tiểu Sách bị đuổi giết, họ đều tiến lên, căn bản là không để ý đến sinh tử của mình.
Đúng lúc này, thủ hạ của Thẩm Lãnh và người của phủ Đình Úy bị vây kín mít, căn bản không thể ra ngoài. Đừng nói rời khỏi thành, ngay cả huyện nha cũng không thể thoát.
Chẳng biết ai đã tung tin rằng triều đình muốn vu oan cho sư gia tội ăn hối lộ trái phép, thậm chí còn muốn chém đầu ông ta ngay tức khắc. Lần này, toàn bộ bách tính trong huyện đã bùng nổ. Họ ùn ùn kéo đến bên ngoài huyện nha, như sóng biển cuộn trào bao vây lấy.
Phía nam huyện thành, Thẩm Lãnh và đoàn người không ngừng tránh né sự cản trở của thôn dân. Có người còn hung hãn không sợ chết, dùng thân mình chắn ngang đường ngựa. Những người này không phải thủ hạ của Vũ Văn Tiểu Sách, cũng không phải sát thủ của Tiết Thành, mà là những người dân bình thường. Thẩm Lãnh và đồng bọn chỉ có thể né tránh chứ không thể ra tay.
Một tiếng ngựa hí vang lên. Vì tránh né thôn dân cản trở, chiến mã của Bạch Nha chuyển hướng quá gấp nên bị ngã ngựa, người chúi về phía trước, nhanh chóng bị một đám thôn dân bao vây. Gã không dám xuống tay giết người, nhưng những thôn dân kia lại dám. Cuốc, liềm của họ hung hăng bổ xuống Bạch Nha, gã chỉ còn biết không ngừng chống đỡ.
Thẩm Lãnh hô một tiếng đi giúp hắn. Ba người Đoạn, Xá, Ly thúc ngựa chạy về, khó khăn lắm mới kéo được Bạch Nha ra khỏi đám người, kéo lên chiến mã lao đi. Nhưng mấy người bọn họ giống như rơi vào vũng bùn, làm gì cũng khó. Ngựa không chạy nổi, họ ở trên lưng ngựa trở thành bia ngắm. Những thôn dân kia nhặt đá lên ném, còn có nông cụ của họ nữa.
Thẩm Lãnh đã chạy thoát ra ngoài, nhưng khi thấy Bạch Nha và đồng đội ngày càng bị vây chặt, hắn cắn răng ghìm chiến mã quay trở lại.
“Ta là Đại Ninh An Quốc Công Thẩm Lãnh!”
Thẩm Lãnh vừa gào thét vừa thúc ngựa quay lại: “Tất cả tránh ra!”
Xa xa, Vũ Văn Tiểu Sách lại còn dừng lại quay đầu nhìn, sau đó khóe miệng nhếch lên một nụ cười. Ông ta thở mạnh một hơi, sau đó lại thúc ngựa chạy về phía trước.
Chạy tiếp khoảng ba bốn dặm, phía trước là một khe núi. Ông ta phóng ngựa vào, bên trong có một đội kỵ sĩ đang chờ, nhìn thấy ông ta đều hành lễ. Vũ Văn Tiểu Sách nhận lấy y phục bọn họ đã chuẩn bị sẵn, sau khi thay xong lại dính một ít râu giả lên mặt.
“Vũ Văn tiên sinh, chúng ta đi đâu?” Thủ hạ hỏi.
“Núi Đại Khai.” Vũ Văn Tiểu Sách lại lên chiến mã: “Các huynh đệ đều đang chờ chúng ta ở núi Đại Khai.”
Mọi quyền sở hữu trí tuệ của bản chuyển ngữ này đều được bảo hộ bởi truyen.free.