(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 1342: Giải thích chữ
Huyện nha huyện Dịch Thủy.
Thẩm Lãnh ngồi nhìn thủ hạ dọn dẹp thi thể. Chuyện xảy ra trong đêm nên tin tức cũng không lan rộng. Thẩm Lãnh cử người thông báo cho giáo úy sương binh huyện Dịch Thủy dẫn quân đến phong tỏa huyện nha, sau khi mọi việc sắp xếp xong xuôi, hắn liền ngồi ngẩn người như pho tượng.
Hình như, vô tình hắn đã chạm phải lá bài tẩy của Lý Trường Trạch, nhưng manh mối này lại nhanh chóng bị cắt đứt, cắt một cách dứt khoát.
Phong cách hành sự của những người này tuyệt đối không phải là thứ Đồng Tồn Hội có thể sánh bằng. Bọn họ không phải là một đám ô hợp, họ có tính kỷ luật như quân đội, thậm chí còn tàn nhẫn, hung hãn hơn cả quân đội, bởi vì để giữ được bí mật, họ ra tay với chính người của mình cũng không chút lưu tình.
Ông chủ tiệm quan tài đã hạ độc một trong hai thủ lĩnh hắc y nhân rồi tự sát. Sự dứt khoát, quyết liệt trong hành động của ông ta, người thường khó lòng sánh kịp. Những học trò ở tiệm quan tài đó đều là tử sĩ, họ chịu ơn ông chủ nhưng lại không hề hay biết chân tướng sự việc.
Chẳng thể moi ra được thông tin gì từ những người này, nhưng cái cảm giác mơ hồ đã chạm tới lá bài tẩy ấy lại khiến Thẩm Lãnh không cam lòng buông xuôi như thế.
Bạch Nha đến ngồi cạnh Thẩm Lãnh: “Hơi thất vọng à?”
“Không.” Thẩm Lãnh cười: “Là vì đã có hy vọng.”
Bạch Nha nói: “Những tên tiểu lâu la đó không biết gì cả, chẳng thể hỏi được gì. H��n nữa hiện giờ ta nghi ngờ một chuyện...”
Gã liếc nhìn Thẩm Lãnh: “Đối thủ lần này rất độc lập.”
“Đúng vậy.” Thẩm Lãnh gật đầu: “Độc lập với bất cứ ai, thậm chí độc lập với Đồng Tồn Hội. Lúc cần thiết, có lẽ sẽ độc lập với cả Lý Trường Trạch.”
Bạch Nha ừ khẽ: “Chắc chắn Lý Trường Trạch biết.”
“Nhưng chúng ta không thể động đến Lý Trường Trạch.”
Thẩm Lãnh thở dài: “Bệ hạ không muốn đụng chạm.”
Bạch Nha gật đầu: “Đúng vậy, bệ hạ không muốn đụng đến, chúng ta chẳng thể động vào, dù muốn cũng lực bất tòng tâm. Ban đầu ta không hiểu ý bệ hạ, giờ thì đại khái đã rõ. Tại sao rõ ràng có cách trực tiếp hơn nhưng bệ hạ không thử, mà lại chọn con đường phức tạp đến thế.”
Gã nhìn Thẩm Lãnh nói: “Nếu bệ hạ đồng ý giao Lý Trường Trạch cho phủ Đình Úy, với thủ đoạn của Hàn Hoán Chi Hàn đại nhân, thì Lý Trường Trạch còn điều gì không thể khai ra? Nhưng bệ hạ lại không ra chiếu chỉ.”
“Sau đó ta mới hiểu, ý của bệ hạ là loại bỏ hết những kẻ vây cánh bên cạnh Lý Trường Trạch nhưng không thể làm hại đến Lý Trường Trạch. Dù nói thế nào thì hắn cũng là con trai của bệ hạ, bệ hạ không muốn để hắn chết. Nếu chuyện này là do Lý Trường Trạch khai ra, bệ hạ không thể không màng đến quốc pháp, gia quy, Lý Trường Trạch chắc chắn phải chết, không nghi ngờ gì nữa. Bệ hạ không thể nói rõ mà ch�� có thể dựa vào chính chúng ta lĩnh hội, đại khái chính là... nhất định phải bảo vệ Lý Trường Trạch, còn tất cả những kẻ khác thì phải bị loại bỏ.”
Gã thở dài: “Thật ra nghĩ lại, đây cũng không phải là chuyện bệ hạ phải bận tâm quá nhiều, đổi lại là ai cũng giống nhau. Máu mủ ruột rà, bệ hạ vừa là bệ hạ, vừa là một người cha.”
Lời nói thế này Bạch Nha không dám tùy tiện nói với ai khác, nếu không phải Thẩm Lãnh thì gã cũng sẽ không dễ dàng hé răng nửa lời. Bàn tán chuyện của bệ hạ là tội lớn.
Thẩm Lãnh đứng dậy: “Trước hết cứ về Trường An đã, chuyện bên này giao cho Đạm Đài Thảo Dã tiếp tục tra.”
Bạch Nha ừ khẽ: “Hay là ngươi mau chóng về Đông Cương đi. Nếu ngươi nhúng tay vào chuyện này, kết cục thế nào, ngươi cũng sẽ là người thua cuộc.”
Lời nói này có chút thâm ý, một lát sau Thẩm Lãnh mới hiểu ra.
“Cảm ơn, huynh đệ.”
Thẩm Lãnh vỗ vai Bạch Nha: “Cảm ơn đã nhắc nhở.”
Tuy rằng bệ hạ chưa chính thức thừa nhận Thẩm Lãnh là con trai, nhưng giờ đã khác trước đây. Bạch Nha và nh���ng người khác cũng đã phần nào hay biết chuyện này. Thẩm Lãnh là con trai của bệ hạ, kẻ bị điều tra lại là một hoàng tử khác của bệ hạ. Chuyện này cho dù Thẩm Lãnh điều tra ra được thì cũng thất bại mà thôi.
Chắc hẳn bệ hạ không hy vọng nhìn thấy cảnh này. Cảnh huynh đệ tương tàn xưa nay vốn nghiệt ngã, không chỉ làm tổn thương huynh đệ mà còn khiến cha mẹ đau lòng.
Thẩm Lãnh hít sâu, cười: “Thật khó.”
“Đúng vậy.”
Bạch Nha nói: “Quả thật khó.”
Trần Nhiễm từ đằng xa trở lại, nhìn thấy Bạch Nha, cười nói: “Ơ! Tiểu bạch kiểm, một ngày không gặp mà cứ ngỡ ba năm rồi đấy nhỉ.”
Bạch Nha bĩu môi: “Cút mẹ ngươi đi, đừng tưởng ta không biết ngươi nói "một ngày không gặp" là có ý gì.”
Trần Nhiễm: “Nhìn ngươi xem kìa, trong đầu toàn là những thứ xấu xa.”
Bạch Nha hỏi: “Ngươi biết nhĩ đông đọc là gì không?”
“Đương nhiên, ta họ Trần, ta không biết nhĩ đông chính là Trần chứ sao?”
“Không đúng, nhĩ đông là bẩn thỉu.”
Gã liếc nhìn Thẩm Lãnh: “Thế còn chữ 'Nhiễm' giải thích thế nào?”
Thẩm Lãnh: “Không có nắp.”
Bạch Nha: “Không có nắp thì chẳng phải là bẩn thỉu sao?”
Trần Nhiễm cười ha hả: “Một chút học vấn cũng không có. Kẻ xấu thì phải học nhiều sách, cứ luôn miệng nói bẩn thỉu, vậy ngươi từng nghiên cứu từ bẩn thỉu này chưa?”
“Ta rảnh rỗi nghiên cứu bẩn thỉu mà làm gì. Chỉ có ngươi rỗi hơi cả ngày nghiên cứu chuyện bẩn thỉu thôi.”
Trần Nhiễm nghiêm túc nói: “Ngươi nghe kẻ hèn này giải thích chữ cho ngươi nghe. Bẩn, thật ra ý nghĩa rất đơn giản. Chữ 'Ác' (惡) này, bên trái là bộ 'răng', bên phải là bộ 'phòng', ý là 'gặm trong phòng'. Chữ 'Thỉu' (醜) thì bên trái là bộ 'răng', bên phải là bộ 'chân', ghép lại thành 'gặm chân trong phòng'. Người xưa quả thật phóng khoáng, 'gặm chân trong phòng'.”
Gã hỏi Bạch Nha: “Ngươi từng gặm chưa?”
Bạch Nha: “Cút...”
Gã trừng mắt lườm Trần Nhiễm: “Con mẹ nó ngươi không phải bẩn thỉu, ngươi là lưu manh.”
Trần Nhiễm thở dài: “Ta nghiêm túc giải thích chữ nghĩa cho ngươi nghe mà ngươi không tin còn mắng ta. Người xưa nói tam nhân hành tất hữu ngã sư, ngươi chẳng hiếu học chút nào cả. Người xưa còn nói không ngại học hỏi kẻ dưới. Học hỏi kẻ dưới cũng không có gì đáng hổ thẹn. Ngươi hỏi ta, đó là học người trên rồi, coi như là học thầy.”
Bạch Nha nói: “Từ 'tam nhân hành' mà thốt ra từ miệng ngươi, ta cũng cảm thấy chẳng phải lời hay ý đẹp gì.”
Trần Nhiễm suy nghĩ: “Ơ! Ngươi đừng nói, tam nhân hành nghe cũng có vẻ thú vị đấy chứ.”
Thẩm Lãnh: “...”
Bạch Nha nói: “Mẹ nó chứ ngươi còn bảo ta học hỏi ngươi nữa. Người khác hỏi ta ngươi học được cái gì ở Trần không nắp? Ta trả lời thế nào? Nói đã học được cách... 'gặm chân trong phòng' à?”
Trần Nhiễm nói: “Thôi đi, ngươi đúng là như thế mà. Rõ ràng từ trong xương tủy đã lẳng lơ rồi, lại cứ cố giả vờ đứng đắn... Ta nói chi tiết cho ngươi nghe, người xưa quả thật phóng khoáng hơn chúng ta nhiều. Ngươi biết từ 'bẩn thỉu' này là ai phát minh đầu tiên không?”
Tuy rằng Bạch Nha nghĩ Trần Nhiễm chắc chắn sẽ nói nhảm nhưng vẫn tò mò hỏi: “Ai phát minh?”
Trần Nhiễm nói: “Nhìn ngươi xem, ra vẻ thanh cao nhưng lại rất muốn nghe.”
Bạch Nha: “Ngươi có nói không?”
“Một họa sĩ.”
“Tại sao?”
“Gặm chân ở trong phòng, còn có một cách nói khá văn minh.”
“Là gì?”
“Họa xá thiểm túc.”
“Họa xá thiểm túc là thế nào? Đó không phải là nói...”
Bạch Nha còn chưa nói xong, Trần Nhiễm liền giơ tay chỉ vào miệng mình: “Nhìn ta phát âm, họa xá thiểm túc.”
Vừa nói còn vừa lè lưỡi.
Bạch Nha: “Ngươi cút...”
Thành Trường An.
Hoàng đế nhìn Hàn Hoán Chi đứng trước mặt mình, lặng im giây lát rồi hỏi: “Khanh có tin Dư Mãn Lâu sẽ mang Dư Hưu về không?”
“Thần không tin, cũng không dám khẳng định. Thần e rằng Dư Mãn Lâu mang về, chỉ có thể là một cỗ thi thể.”
“Hửm?”
Hoàng đế khẽ nhướn mày, dường như khá hài lòng với câu trả lời của Hàn Hoán Chi. Người đi đến sau bàn ngự ngồi xuống: “Nói thử xem.”
Hàn Hoán Chi nói: “Dư Hưu là kẻ suy tính sâu xa. Một khi Dư Mãn Lâu xuất hiện trước mặt hắn, hắn nhất định sẽ tìm cách quyên sinh. Chỉ khi hắn chết thì bệ hạ mới không truy cứu Dư Mãn Lâu, mới giữ được mạng sống cho Dư gia. Lá bài trong tay hắn không phải là của riêng hắn, mà chính là lòng nhân từ của bệ hạ.”
Hoàng đế nói: “Cách nịnh bợ của ngươi lần này cũng có chút biến hóa, khá mới mẻ.”
Lại Thành ngồi một bên gật đầu: “Thần nhớ rồi, bệ hạ thích kiểu nịnh bợ có biến hóa.”
Hoàng đế: “...”
Lại Thành nói: “Nếu thần không phỏng đoán sai, biện pháp của Dư Hưu chính là tự sát, rồi hiến gia sản của Dư gia, lấy danh nghĩa ủng hộ Đông Cương Đại Ninh chinh chiến. Như vậy thì bệ hạ càng không muốn xử trí những người còn lại trong Dư gia.”
Hoàng đế ừ khẽ: “Quả thật trẫm không muốn xử trí Dư gia quá gắt gao... Trẫm động đến Thịnh gia là vì Thịnh gia đã vượt quá giới hạn cho phép. Bọn họ lại còn muốn động đến gia quyến của Diệp Lưu Vân. Vượt qua giới hạn này, bất kể là ai, trẫm cũng sẽ xử lý. Đó không chỉ là giới hạn của Diệp Lưu Vân, cũng là giới hạn của trẫm.”
“Dư gia chưa vượt qua giới hạn này, trẫm sẽ không đuổi tận giết tuyệt.”
Lại Thành cúi mình thưa: “Về Dư Mãn Lâu, người này, xử trí như thế nào?”
Hoàng đế nhìn sang Hàn Hoán Chi, Hàn Hoán Chi liền vội nói: “An Quốc Công có ý muốn đưa người này đi, đến Đông Cương tham chiến.”
Hoàng đế gật đầu: “Vậy cũng tốt. Trẫm cũng phải để những huân quý cựu tộc đó hiểu rằng, muốn tái hiện vinh quang xưa của gia tộc, chẳng phải không có cách, mà là họ chê phiền phức, không chịu phấn đấu, không muốn ra chiến trường mạo hiểm. Nếu họ chịu đứng ra nói với trẫm, bằng lòng đưa con cháu trẻ tuổi trong nhà đến Đông Cương chiến đấu vì quốc gia, chẳng lẽ trẫm sẽ ngăn cản sao? Chẳng lẽ trẫm lại không ban thưởng xứng đáng sao?”
Lại Thành nói: “Vấn đề là họ cứ nghĩ việc lấy lại những thứ đã mất là đương nhiên. Bảo họ ra sức chiến đấu, phấn đấu một lần nữa thì họ lại cho rằng đó là sai đường.”
Hoàng đế thở dài: “Hy vọng chuyện của Dư gia có thể cảnh tỉnh bọn họ phần nào. Sau khi Dư Mãn Lâu đến Đông Cương, chỉ cần có chiến công thì trẫm vẫn sẽ khen thưởng. Chiến công hiển hách, trẫm sẽ trọng thưởng hậu hĩnh, để họ biết con đường nào mới là chính xác. Mấy trăm năm qua, Đại Ninh chưa từng bạc đãi họ, là chính họ đã tự đánh mất cơ hội mà thôi.”
Lại Thành nói: “Cho nên thần nghĩ nên lấy Dư Mãn Lâu làm một điển hình.”
Hoàng đế hỏi: “Ý của khanh là...?”
Lại Thành nói: “An Quốc Công nên khởi hành đi Đông Cương từ sớm, Dư Mãn Lâu đi theo, mau chóng chuẩn bị trận chiến với Tang quốc, không nên nấn ná ở Trường An nữa.”
Hàn Hoán Chi hơi nheo mắt, không lên tiếng.
Ông ta là Đô Đình Úy phủ Đình Úy, có những lời ông ta nên nói, ví dụ như bây giờ Thẩm Lãnh còn đang bị điều tra không thể dễ dàng rời khỏi Trường An. Nói lời này là chức trách của Đô Đình Úy, nhưng ông ta không nói, vì ông ta hiểu rõ tính chất đặc biệt của vụ án này.
Chắc hẳn bệ hạ không muốn nhìn thấy Thẩm Lãnh và Lý Trường Trạch tương tàn. Vụ án này có thể điều tra rõ ràng thông qua bất cứ ai, nhưng không nên là Thẩm Lãnh. Chính vì Lại Thành nghĩ đến điểm này nên mới nói vậy, cho nên Hàn Hoán Chi chẳng đời nào nói ra.
“Chuyện của hắn vẫn chưa kết thúc đâu.”
Hoàng đế lặng im giây lát rồi nói: “Trước tiên xử lý xong vụ án của hắn rồi mới để hắn đi Đông Cương.”
Hai người Lại Thành và Hàn Hoán Chi đồng thời sững sờ. Muốn làm rõ vụ án này thì có gì khó khăn đâu? Phủ Đình Úy chỉ cần đưa ra một bản lời khai, cứ nói Thẩm Lãnh bị hãm hại, triều đình phát đi một thông cáo, bách tính tự nhiên sẽ tin tưởng triều đình.
Đương nhiên bách tính sẽ không tin An Quốc Công của họ là một kẻ đại gian đại ác, cho nên chỉ cần thông cáo của triều đình phát đi, tất nhiên bách tính sẽ vui mừng chấp nhận.
“Ít nhất cũng chờ hắn trở lại.”
Hoàng đế liếc nhìn Hàn Hoán Chi: “Không phải khanh cho hắn thời gian ba ngày sao? Sau ba ngày, trẫm sẽ xem xét lại.”
Sau khi nói xong câu này, Hoàng đế cất bước rời đi: “Trẫm biết các khanh lo lắng điều gì, đừng nghĩ vẩn vơ nữa. Trẫm còn suy nghĩ nhiều hơn các khanh gấp bội... Theo trẫm đến thư viện. Hôm nay Trường Diệp đến thư viện, cùng các tài tuấn trẻ tuổi ở đó ngồi đàm đạo, đó là một cách làm rất mới mẻ, nghe nói là Thẩm Lãnh nghĩ ra, dùng thân phận thái tử để ngồi trò chuyện thoải mái với đám học trò. Trẫm muốn xem thử rốt cuộc là thế nào.”
Hoàng đế cất bước đi ra ngoài: “Lại Thành, nếu thật sự như khanh dự đoán, Dư gia hiến gia sản, tất cả đều gửi đến Đông Cương, xưởng thuyền Đông Hải cần phải được hoàn thành ngay trong năm nay.”
“Thần tuân chỉ!”
Truyen.free hân hạnh mang đến bạn từng con chữ được trau chuốt, tinh tế.