Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 1298: Bù đắp cho con

Ngày hôm sau, phú thương Đông Phù dâng nộp toàn bộ tiền bạc hắn có, ước chừng hơn mười vạn lượng bạc trắng. Hắn nói còn một phần nữa cần chờ một thời gian mới đến nơi. Trước một người như vậy, Cao Tỉnh Nguyên đương nhiên sẽ không bức ép.

Về chuyện đại hội đấu võ, Tang quốc cần chiêu cáo khắp cả nước trước. Bất kể xuất thân ra sao, chỉ cần võ nghệ xuất chúng, trải qua khảo nghiệm là có thể trở thành thành viên phủ Kê Sự, đồng thời nắm giữ quyền lợi tương đối lớn. Tin tức này rất nhanh lan truyền. Khách giang hồ vốn không dám lộ diện ban ngày ban mặt đều vô cùng kích động, cảm thấy cơ hội của mình đã đến.

Tuy nhiên, làm như vậy đương nhiên sẽ có tai hại. Quan lại thanh liêm chính trực làm sao có thể chấp nhận để một đám khách giang hồ giám sát mình? Trong lòng mỗi người đều sôi sục oán niệm. Còn có người trong quân nữa, bọn họ sẽ cam chịu để một đám du côn lưu manh tiết chế ư?

Nhưng đối với Tang quốc mà nói, vì trận chiến này, bọn họ nhất định phải dốc toàn lực ứng phó.

Đông Phù được nhậm mệnh làm Thiên Sự phủ Kê Sự, tương đương Thiên Bạn phủ Đình Úy. Ở trên hắn ta là Tổng đốc phủ Kê Sự do Xuân Dã Tùng kiêm nhiệm.

Chỉ hơn mười ngày ngắn ngủi, trong Kinh Đô thành đã có lượng lớn khách giang hồ tràn vào, thậm chí bao gồm rất nhiều cường đạo, tội phạm giết người, hung đồ, sơn phỉ ngày thường không dám lộ diện. Bởi vì trong nội dung chiêu cáo thiên hạ của tri���u đình Tang quốc có một câu... chỉ cần bằng lòng tham gia chinh chiến đền đáp Tang quốc, hành vi phạm tội trong quá khứ sẽ được bỏ qua.

Trong số đó, Xuân Dã Tùng đích thân tuyển chọn hơn trăm người rồi giao phó cho Đằng Hải Chi Trúc. Đằng Hải Chi Trúc là chủ sứ đoàn được Cao Tỉnh Nguyên lựa chọn, sau khi chọn nhân viên xong liền xuất phát đến Đại Ninh.

Đằng Hải Chi Trúc là chủ sứ đoàn, Nguyên Thạch Vi Nham thì là võ quan đứng đầu, chịu trách nhiệm bảo đảm an toàn cho toàn bộ sứ đoàn. Quy mô sứ đoàn có tổng cộng hơn hai trăm người, trong đó có ba mươi mấy quan văn, những người khác là võ quan và hộ vệ.

Một bộ phận hộ vệ là người được tuyển chọn kỹ lưỡng từ trong quân thủy sư. Họ đến Đại Ninh không chỉ để hộ vệ. Nhiệm vụ quan trọng hơn của những người thông thạo tác chiến thủy quân này là phải bằng mọi giá tìm hiểu tình hình thủy quân Đại Ninh.

Phần còn lại là số khách giang hồ mà Xuân Dã Tùng giao cho Đằng Hải Chi Trúc. Trong số họ, đủ hạng người đều có, nhưng ai nấy võ nghệ cũng không tồi.

Số khách giang h��� này lại chia làm hai nhóm, trong đó có một nhóm người giỏi ám sát, hành thích nhất được giao cho Trì Dã Anh.

Trì Dã Anh là đệ tử của Phụng Thủy Lưu, một môn phái giang hồ khá lớn tại Tang quốc, và y có biệt danh Bách Nhân Trảm. Nghe đồn số người bị y ám sát đã vượt quá con số trăm, chưa từng một lần thất thủ.

Hai ngày sau, đội ngũ sứ đoàn này xuất phát, thuyền biển chạy tới Đại Ninh.

Một tháng sau, Trường An.

Thẩm Lãnh dẫn đội ngũ đến ngoài thành Trường An, ngẩng đầu nhìn vùng đất đã xa cách bấy lâu. Thẩm Lãnh dường như có chút cảm khái. Trần Nhiễm thấy vẻ mặt hắn có chút lạ, bèn hỏi: "Ngươi không dám vào thành?"

Thẩm Lãnh hừ một tiếng rồi nói: "Trong thành này có mấy ai đáng để ta sợ hãi? Sợ cái gì chứ!"

Trần Nhiễm gật đầu: "Nhiều."

Thẩm Lãnh: "..."

Quả thực hắn có chút e ngại, nhưng không hẳn là sợ hãi, mà là một cảm giác căng thẳng. Trước đây hắn bị giáng chức, truất tước, rời khỏi Trường An. Dù bản thân hắn không bận tâm, nhưng nhiều người lại nghĩ hắn nên một đi không trở lại.

Lần này quay về cũng không được sự chấp thuận của Bệ hạ. Tuy mang theo một xe vàng trở về, nhưng kiểu gì cũng có vẻ không chính thức lắm.

Nếu có ai trông thấy, có lẽ còn thầm thì câu, đây là kẻ thất thế mang vàng về nịnh nọt Hoàng đế bệ hạ.

Đương nhiên đây không phải chuyện khiến Thẩm Lãnh căng thẳng, điều khiến hắn căng thẳng chính là việc diện kiến Bệ hạ. Thật ra mỗi lần gặp Bệ hạ hắn đều căng thẳng, lần này lại cực kỳ căng thẳng.

"Khi rời Trường An, ta đã nghĩ có lẽ sẽ rất lâu không cần quay lại, thậm chí cả đời cũng khó trở về. Nếu không, ta đã chẳng mang theo Thiên Cơ Phiếu Hào."

Thẩm Lãnh thở dài: "Khi trở về, ta cảm thấy... nơi đây dường như vẫn là nhà mình, nhưng lại có chút xa lạ."

Có quá nhiều người ra vào Trường An, Thẩm Lãnh bọn họ cũng phải xếp hàng, dù sao cũng không phải quân vụ khẩn cấp cho nên dù bọn họ là chiến binh cũng phải xếp hàng.

Tuy nhiên, dân chúng Đại Ninh lại không để họ xếp hàng. Binh sĩ của mình lăn lộn ngoài biên cương, bảo vệ quốc gia, mình không sủng ái thì ai sủng ái đây?

Cho nên mặc dù Thẩm Lãnh bọn họ đang xếp hàng, nhưng người ở phía trước không ngừng nhường đường, bọn họ rất nhanh đã đứng đầu hàng. Thái độ của dân chúng Đại Ninh đối với chiến binh chính là như vậy, ngươi nói ngươi không vội, cứ ở đó xếp hàng cũng không được.

Giáo úy canh gác cổng thành cũng là người cũ, liếc mắt một cái liền nhận ra Thẩm Lãnh, lập tức đi qua cúi người chắp tay: "Tham kiến Đại tướng quân!"

"Đại tướng quân?"

"Đây là vị Đại tướng quân nào?"

Dân chúng xung quanh lập tức kinh ngạc. Trên người Thẩm Lãnh không mặc giáp trụ và thường phục của Đại tướng quân, căn bản không nhìn ra cấp bậc gì. Giáo úy vừa cúi đầu, dân chúng xung quanh cũng đồng loạt cúi người thi lễ theo.

"Đại tướng quân còn trẻ như vậy, không phải Mạnh Trường An thì là Thẩm Lãnh."

"Tám phần là Thẩm Lãnh, nghe nói Đại tướng quân Mạnh Trường An còn đang ở Bột Hải đạo."

"Đó là ngươi tin tức không linh thông rồi. Bột Hải đạo đại thắng, quân Hắc Vũ xâm lấn Bột Hải đạo đã bị Đại tướng quân Mạnh Trường An tiêu di���t sạch, không sót một ai. Không những thế, nghe đồn Đại tướng quân trong cơn thịnh nộ đã giết sạch trăm vạn người Bột Hải!"

"Không thể nào đâu, Bột Hải tổng cộng mới bao nhiêu người, giết trăm vạn? Vậy chẳng phải là diệt tộc à?"

"Ngươi nghĩ là gì? Đó chính là diệt tộc."

Thẩm Lãnh vẫn luôn trên đường đi, hắn vẫn chưa biết tin tức Mạnh Trường An đã đại thắng, nhưng câu tàn sát trăm vạn người này vẫn khiến Thẩm Lãnh giật mình.

Trăm vạn người... cho dù không phải diệt tộc Bột Hải thì cũng chẳng khác là bao. Toàn bộ nhân khẩu Bột Hải hiện tại gộp lại cũng chỉ khoảng hai đến ba trăm vạn người. Mạnh Trường An giết trăm vạn toàn là nam nhân, số còn lại, trừ người già yếu, thì cũng chỉ toàn nữ giới.

Thẩm Lãnh đáp lễ với dân chúng, nói vài câu với giáo úy gác cổng rồi lập tức vào thành. Vừa qua cổng, hắn lại theo bản năng nhìn sang ven đường. Trước kia mỗi lần trở về, Trà gia đều tươi cười đứng đợi hắn bên đường.

Nhưng lần này không giống trước đây, Trà gia không ở Trường An, có lẽ sau này thật sự sẽ không còn về Trường An nữa.

"Quốc công gia của tôi ơi, cuối cùng cũng đợi được ngài rồi."

Trà gia không có ở đây, Đại Phóng Chu ở đây.

Sau khi nhìn thấy Thẩm Lãnh, Đại Phóng Chu đi nhanh lại, vẻ mặt vui sướng: "Nô tì đã đứng đây hơn một canh giờ rồi, sốt ruột lắm."

Thẩm Lãnh cười cười nói: "Thời tiết còn đang lạnh, ngươi cũng không tìm chỗ nào mà nấp chờ."

"Tìm rồi, vừa mới ăn hai bát mì hoành thánh nóng hổi."

Đại Phóng Chu nói nhỏ: "Đây là chờ Quốc công ngài, chờ đại nhân khác thì nô tì cũng không dám làm càn như vậy, chỉ có thể đứng ở ven đường chờ."

Y lấy từ trong ngực ra một cái túi giấy dầu, đưa cho Thẩm Lãnh: "Quốc công gia đói bụng rồi chứ? Bánh bao thịt vừa mới mua đấy."

Thẩm Lãnh cười nhận bánh bao, cắn một miếng đã hết nửa cái: "Chỉ có ngần này thôi sao?"

"Sao có thể chứ."

Đại Phóng Chu nói: "Ta dặn người của tiệm bánh bao cứ chờ, các huynh đệ theo Quốc công gia về cứ ăn thoải mái ngay ven đường."

Thẩm Lãnh cười nói: "Ta đã không phải Quốc công rồi, ngươi đừng gọi nh�� vậy."

"Ngài là Quốc công."

Đại Phóng Chu cười ha hả nói: "Bệ hạ đã tuyên chỉ trên triều đình, khôi phục tước vị Quốc công cho Đại tướng quân ngài, hơn nữa quân chức còn thăng lên Tòng nhất phẩm, huân chức vào Đại Trụ Quốc."

Thẩm Lãnh giật mình.

Những lời này là có ý gì?

Vị cực nhân thần.

Không phải hoàng tộc, tước vị cao nhất là Quốc công, huân chức cao nhất là Đại Trụ Quốc, quân chức cao nhất là Chính nhất phẩm. Thẩm Lãnh chỉ kém nửa cấp mà thôi, nhưng cũng đã là vị cực nhân thần danh xứng với thực.

Điều này có nghĩa là, đến bước này, hắn đã sắp không thể phong, không thể thăng thêm nữa.

Ba mươi mấy tuổi, là một võ tướng mà nói, chỉ còn một chút xíu nữa là đến đỉnh cao.

"Quốc công gia vẫn chưa biết phải không."

Đại Phóng Chu cười nói: "Thái tử điện hạ còn xin thưởng cho ngài, người đã nói với Bệ hạ nhiều lần, cuối cùng Bệ hạ đã đồng ý, không có gì bất ngờ xảy ra, không bao lâu nữa sẽ có ý chỉ đến quý phủ Quốc công gia, tiểu công gia Thẩm Kế lĩnh Thiên Ngưu Bị Thân."

Thẩm Lãnh sắc mặt đại biến: "Như vậy sao được!"

Đại Phóng Chu nhìn phản ứng của hắn mà giật mình: "Đây là ý của Bệ hạ và Thái tử điện hạ, Quốc công gia, không chối được đâu."

"Không chối được cũng phải chối."

Thẩm Lãnh bước đi nhanh hơn: "Vào cung ngay bây giờ."

Tuy rằng không phải cho Tiểu Thẩm Kế Thi��n Ngưu Bị Thân chân chính về mặt ý nghĩa, chỉ là một phần thưởng vinh dự, nhưng mà quả thật quá cao. Thiên Ngưu Vệ, cấm quân trong cấm quân, thân vệ của Bệ hạ.

Thiên Ngưu Bị Thân, dân chúng gọi là Thiên Ngưu Đại tướng quân. Dù không phải Đại tướng quân thật sự, nhưng cũng đủ thấy địa vị này quan trọng đến nhường nào.

Vị Ương Cung, Đông Noãn Các.

Hoàng đế liếc mắt nhìn Thẩm Lãnh quỳ sấp ở đó, tức đến nỗi mãi một lát sau mới thốt lên được: "Trẫm ban cho, khanh không nhận?"

"Bệ hạ ban cho thần, thần đều nhận, Bệ hạ ban cho con của thần, không thể nhận."

"Trẫm cứ ban cho thì sao?"

"Thần... cũng không còn cách nào khác."

"Cút."

Hoàng đế trừng mắt lườm hắn một cái: "Cút sang bên kia ngồi ghế nói chuyện."

Thẩm Lãnh khom người cúi đầu, sau đó lồm cồm bò sang ghế ngồi. Hoàng đế tức điên lên, nhìn bộ dạng ngốc nghếch của hắn mà chỉ hận không thể tiến đến cho một cước, nhưng cũng xót xa. Khuôn mặt thằng nhóc ngốc lại sạm đen hơn chút. Vốn là vì vào cung gấp, chưa kịp rửa mặt thay y phục, dáng vẻ phong trần mệt mỏi ấy khiến Hoàng đế nhìn mà lòng quặn thắt.

"Trẫm hỏi lại khanh một câu, quả thật khanh không muốn nhận?"

"Thần không dám tiếp nhận."

"Không phải là không muốn, là không dám?"

Hoàng đế nhìn khuôn mặt Thẩm Lãnh, im lặng một lát rồi nói: "Thật ra Đại Phóng Chu không nói cho khanh biết toàn bộ sự tình. Chẳng những trẫm ban cho Thẩm Kế Thiên Ngưu Bị Thân, còn ban cho Thẩm Ninh thân phận quận chúa nữa."

Thẩm Lãnh ngẩng phắt đầu lên: "Hả?"

Hoàng đế: "Hả cái quái gì."

Ông ta quay đầu nhìn ra bên ngoài: "Đại Phóng Chu."

"Có nô tì."

"Đi lấy cho hắn một thùng nước ấm, để hắn tắm rửa sạch sẽ. Tắm xong rồi đến nói chuyện với Trẫm."

Đại Phóng Chu vội vàng lên tiếng, căn dặn người đi chuẩn bị nước ấm. Không bao lâu sau ở trong điện phụ đã đặt một thùng gỗ lớn, rót đầy nước ấm, còn chuẩn bị một bộ thường phục Quốc công mới tinh.

Thẩm Lãnh cho người ra ngoài hết, ngồi vào trong thùng gỗ sau đó cả người giống như thăng hoa. Cảm giác thoải mái này không thể nói ra được, thích chết đi được.

Nhắm mắt lại, phủ khăn nóng lên mặt, không tự chủ được khẽ ngâm nga hát.

Đúng lúc này Hoàng đế xách một cái thùng nhỏ đi vào, trong thùng có gáo gỗ và khăn mặt. Thẩm Lãnh nghe tiếng bước chân liền giật mình, quay đầu lại thấy Hoàng đế thì sắc mặt lập tức trắng bệch. Hắn muốn hành lễ nhưng lại không dám đứng lên.

"Ngồi dựa vào bên cạnh thùng."

Hoàng đế ra lệnh một tiếng, giọng điệu không cho phép phản bác.

Thẩm Lãnh đành phải ngồi ở cạnh thùng gỗ đưa lưng về phía Hoàng đế. Hoàng đế thấm ướt khăn mặt, xoắn lại một vòng, sau đó chà mạnh trên lưng Thẩm Lãnh, từng cuộn bụi bặm bong ra.

Hoàng đế ngẩn ra: "Dày thật đấy."

"Bệ hạ..."

"Im miệng."

Hoàng đế thở dài một hơi: "Khi Trường Diệp còn nhỏ thích bảo trẫm kỳ lưng cho nó, nói trẫm kỳ thoải mái hơn mẫu thân nó. Khi Trường Trạch còn nhỏ... khi Trường Trạch còn nhỏ trẫm cũng từng kỳ lưng cho nó."

Mắt ông ta hơi hơi đỏ lên, câu cuối cùng không thể nói hết.

Tình cha bù đắp cho con.

Những diễn biến bất ngờ của câu chuyện đang chờ bạn khám phá tại truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free