(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 122: Lén lút
Ất Tử doanh Giang Nam đạo.
Bạch Thượng Niên bị giáng chức vẫn chưa được phục hồi nguyên chức, nhưng điều này không hề ảnh hưởng đến quyền uy tuyệt đối của ông ta tại Ất Tử doanh. Giang Nam đạo, đối với Đại Ninh mà nói, là vùng đất tối quan trọng, liên tục không ngừng cung cấp tiền lương cho triều đình. Ba bốn đạo ở tây bắc cộng lại cũng không bằng một nửa Giang Nam đ��o, đủ để chứng tỏ sự giàu có và phồn thịnh của nơi này.
Vì lẽ đó, các đời hoàng đế Đại Ninh đều cực kỳ coi trọng Giang Nam đạo, và binh lính bố trí tại đây cũng được coi là tinh nhuệ trong số tinh nhuệ. Ngoại trừ Giáp Tử doanh của Kinh Kỳ đạo, các vệ binh khác bất kể quy mô hay trang bị đều kém Ất Tử doanh một bậc. Giáp Tử doanh ở Kinh Kỳ đạo có quy củ cực kỳ nghiêm ngặt bởi vì dù sao cũng ở dưới chân thiên tử, còn nghe đồn Bạch Thượng Niên đối xử khá rộng rãi với thuộc hạ nên cấp dưới của ông ta đều rất trung thành.
Bạch Thượng Niên nắm trong tay mấy vạn binh tinh nhuệ này, đó chính là một thế lực lớn.
Địa vị của Tương Ninh Bạch gia trong triều ngày càng quan trọng, và Bạch Thượng Niên chính là một mắt xích có trọng lượng lớn trong đó. Mặc dù trước đây vì chuyện ở huyện Ninh Vũ mà bệ hạ nổi cơn thịnh nộ, nhưng cũng sẽ không vì một chuyện nhỏ như vậy mà tước đoạt binh quyền của Bạch Thượng Niên, vì thế ông ta cũng không quá lo lắng.
Chỉ là bị giáng một cấp mà thôi.
Trương Bách Hạc cảm thấy lựa chọn chính xác nhất mà mình từng đưa ra chính là việc trước kia đã chạy trốn khỏi thành Trường An, tìm đến nương nhờ tướng quân Bạch Thượng Niên. Cha y từng có giao tình với Bạch Thượng Niên, chẳng qua vì năng lực và kinh nghiệm còn hạn chế nên hiện giờ vẫn nhậm chức tại bắc khố võ phủ. Tuy nhiên, cha y cũng có vận may, phó ti tọa cũ của bắc khố võ phủ là Trần Cáo bị điều từ bắc cương đến Bình Việt đạo nhậm chức, cha của Trương Bách Hạc – Trương Xanh liền được thăng một cấp lên làm phó ti tọa.
Khi biết con trai gây họa ở thành Trường An, cha y nào dám lơ là, vội vàng tự tay viết một phong thư gửi Bạch Thượng Niên. Lúc này Trương Bách Hạc đã tự mình quyết định tìm đến nương nhờ nơi đây, bởi vì đầu óc quả thật thông minh, suy tính cặn kẽ nên dần dần được Bạch Thượng Niên trọng dụng.
Điều cốt yếu nhất là, Bạch Thượng Niên đã nắm được nhược điểm của Trương Bách Hạc trong tay, dùng người như vậy lại càng dễ kiểm soát.
Chuyện Trương Bách Hạc cùng Trần Tử Thiện mưu đồ bí mật hãm hại Mạnh Trường An tại th��nh Trường An một khi bị lộ ra ngoài, đừng nói một mình Trương Bách Hạc không thể giữ được mạng, dù là cha y – Trương Xanh vừa mới lên làm phó ti tọa bắc khố võ phủ cũng khó giữ nổi.
Sự tín nhiệm đặc biệt của Bạch Thượng Niên đối với Trương Bách Hạc khiến y vô cùng cảm kích, nên mọi việc đều dốc hết sức mình.
“Đại học sĩ thật sự muốn ra tay như vậy?”
Trương Bách Hạc nghe Bạch Thượng Niên nói xong thì sắc mặt hơi tái nhợt. Lần này, người cần động tới không phải là một học sinh nhỏ bé trong thư viện Nhạn Tháp, lại càng không phải tên nhãi nhép trong thủy sư kia, mà là một vị tướng quân chính tam phẩm, là đề đốc thủy sư!
Huống hồ, Trang Ung còn là gia thần của bệ hạ. Nếu như Trang Ung chết, tất nhiên triều đình sẽ chấn động, cơn thịnh nộ của bệ hạ có thể thiêu rụi cả Giang Nam đạo. Đến lúc đó, đừng nói Bộ binh phải tự điều tra, những đình úy của Hình bộ, đáng sợ như Dạ Xoa, mà xuống đây thì ai có thể gánh nổi?
Vì vậy, sau khi nghe Bạch Thượng Niên nói chuyện muốn giết Trang Ung, Trương Bách Hạc bắt ��ầu hối hận vì mình đã đến Giang Nam đạo, quả là chốn địa ngục!
Nhưng giờ đã muộn rồi, Bạch Thượng Niên đã nói với y những lời này. Hiện tại, y thậm chí không còn tư cách bỏ trốn. Bạch Thượng Niên tuyệt đối sẽ không cho phép một người biết rõ sự tình như y còn sống mà rời khỏi Giang Nam đạo.
“Không phải có chuyện quan trọng, chẳng lẽ Mộc Chiêu Đồng phái người tới gặp ta là để chúc tết ta sớm?”
Bạch Thượng Niên trừng mắt nhìn Trương Bách Hạc. Tên phụ tá mới nhận này khá thông minh và cẩn thận, nhưng quá câu nệ tiểu tiết, tâm lý không vững vàng. Việc nhỏ thì hoàn hảo, việc lớn thì tầm nhìn còn hạn hẹp.
Vì thế Bạch Thượng Niên cũng có chút hối hận, lẽ ra bản thân không nên trực tiếp nói cho y biết chuyện như vậy.
Nhưng đã đến bước đường này, tất cả đã không thể vãn hồi.
“Chuyện này, vẫn phải bàn bạc kỹ hơn.”
Trương Bách Hạc liếc nhìn ra bên ngoài, xác định thư phòng của tướng quân đã đóng cửa rất nghiêm mật, rồi hạ giọng nói: “Chuyện này bất kể thế nào thì có chối cũng không thoát. Nhất là trong thời kỳ thủy sư cùng Ất Tử doanh liên hợp luyện binh mà Trang Ung lại chết, bệ hạ làm sao có thể bỏ qua cho tướng quân?”
“Chính bởi vì Trang Ung chết trong thời kỳ này, bệ hạ sẽ không nghĩ là ta muốn giết hắn.”
Bạch Thượng Niên ngữ khí bình thản nói: “Hơn nữa, chỉ cần làm thật hoàn mỹ thì có thể cho bệ hạ một lời giải thích hợp lý.”
Ông ta nhìn Trương Bách Hạc: “Chuyện ta an bài ngươi đi làm lúc trước, ngươi vẫn chưa hiểu sao?”
Trương Bách Hạc không ngừng đảo mắt, đây là một hành động theo bản năng, ngay cả chính y cũng không biết mình có thói quen như vậy. Và ở thời điểm này, đó là trạng thái y tư duy nhanh nhạy nhất.
“Thủy phỉ?” Trương Bách Hạc đột nhiên bừng tỉnh: “Nhưng mà đám thủy phỉ kia dù gì cũng không mạnh, làm sao có thể chống lại thủy sư tinh nhuệ? Lúc Trang Ung và tướng quân liên lạc, không phải nói sẽ dẫn gần trăm chiếc chiến thuyền ra khỏi thủy sư sao? Tính ra, ngoại trừ những thuyền do Liễu Oanh phụ trách chở binh sĩ của Ất Tử doanh, dưới tay ông ta cũng mang theo khoảng năm ngàn chiến binh. S�� thủy phỉ mà thuộc hạ chạy vạy liên lạc trong những ngày này cộng lại cũng không có đến hai ngàn người.”
“Phải xem dùng như thế nào.”
Bạch Thượng Niên ngả người ra sau để ngồi thoải mái hơn. Bộ dạng hoảng hốt này của Trương Bách Hạc khiến ông ta có chút khó chịu, nhưng mà… cũng không có mấy người để ông ta có thể thương lượng chuyện này. Bên cạnh ông ta, số thân tín mang từ Bạch gia đến không tính là ít, nhưng những người kia cũng không thể nói, bởi vì Bạch gia cũng không biết tính toán của ông ta. Chuyện này là Đại học sĩ Mộc Chiêu Đồng khơi mào, khả năng đằng sau còn có những người khác ủng hộ.
Nghĩ đến gần đây nghe đồn bệ hạ muốn lập thái tử, cuối cùng hoàng hậu cũng có thể hãnh diện, tim Bạch Thượng Niên liền đập nhanh hơn từng hồi.
Nếu như không có biến cố xảy ra, đời này ông ta chính là tướng quân tam phẩm. Người khác cảm thấy ông ta quyền cao chức trọng, tay nắm chiến binh, nhưng đối với ông ta mà nói, ở tuổi trung niên đã đến đỉnh phong thì làm sao có thể chấp nhận số phận? Nếu muốn thăng lên nữa thì là tứ cương đại tướng quân, nhưng bất luận nhìn thế nào, vị trí tứ cương đại tướng quân cũng sẽ không rơi vào tay ông ta.
Nếu như…
Ông ta hít một hơi thật dài: “Chuyện này mưu tính xong rồi, tỷ lệ thành công lớn hơn tỷ lệ thất bại… Đảo Duyên Bình Thái Hồ là thủy sư chịu trách nhiệm quản lý, mà chủ bộ thủy sư trường kỳ ở trên đảo Duyên Bình, Đậu Hoài Nam thì sớm đã là người của ta rồi. Đậu Hoài Nam sẽ để cho hai ngàn thủy phỉ kia vào đảo Duyên Bình trước.”
Bạch Thượng Niên khẽ cười nói: “Mà ta không tham dự vào toàn bộ kế hoạch luyện binh. Ta biết sắp xếp của Trang Ung, cũng là bởi vì kế hoạch diễn tập của Trang Ung gắn liền với Đậu Hoài Nam. Lúc trước khi Trang Ung tới tìm ta nói chuyện, ta từ chối tham dự chế định kế hoạch, cái cớ là lâm thời ứng biến mới có thể dễ luyện binh hơn, chính là để sau này bệ hạ điều tra sẽ dễ dàng thoái thác trách nhiệm. Kế hoạch không phải ta định ra, trước đó ta cũng không biết rõ tình hình, cho nên…”
Ông ta nhìn Trương Bách Hạc nói: “Cho nên, ngươi vẫn phải tiếp tục đi liên lạc với đám thủy phỉ kia. Ta sẽ cho ngươi mười vạn lượng bạc, số tiền này đủ cho ngươi mua chuộc được thủ lĩnh của đám thủy phỉ kia, hơn nữa còn có tiền đồ tươi sáng. Ngươi chỉ cần lừa gạt bọn chúng, khiến cho bọn chúng tin lần diễn tập này là một lần kiểm tra để thủy sư thu nạp bọn chúng là được rồi, khiến cho bọn chúng tin chắc rằng chỉ cần biểu hiện thật tốt là có thể trở thành chiến binh.”
Trương Bách Hạc nói: “Nhưng chuyện này gần như là không thể. Đến đảo Duyên Bình thì tất cả đều sẽ bại lộ, thủy phỉ làm sao có thể thật sự dám giết Trang Ung?”
“Vậy thì phải xem bản lĩnh của ngươi, ngươi làm như thế nào để khiến cho thủy phỉ tin Trang Ung chính là mục tiêu của bọn chúng.”
Bạch Thượng Niên nói: “Kế hoạch của Trang Ung là, tất nhiên Thẩm Lãnh sẽ trực tiếp tìm hắn. Chỉ cần bắt được hắn cho dù là diễn tập thắng thì binh của Thẩm Lãnh cũng ít. Đây là cơ hội duy nhất, cho nên hắn căn bản không có dự định ở trong đại doanh thủy sư, mà là ở núi Hồ Lô phía nam đảo Duyên Bình. Hắn sẽ không mang theo nhiều người, bởi vì hắn nhất định phải khiến cho Thẩm Lãnh tin chắc rằng hắn ở ngay trong đại doanh thủy sư.”
“Ta tin ngươi có biện pháp khiến cho những thủy phỉ kia xông lên núi Hồ Lô giết chết Trang Ung. Về phần ngươi làm sao khiến cho những thủy phỉ kia tin tưởng lời ngươi nói, đó là chuyện c���a bản thân ngươi. Sau khi chuyện này thành công, ta sẽ cho ngươi ít nhất năm vạn lượng bạc để mai danh ẩn tích một thời gian. Sau khi chuyện lắng xuống, ngươi hãy trực tiếp đến nhậm chức trong thủy sư của Mộc Tiêu Phong. Mộc Tiêu Phong đang cần người bên cạnh, ngươi nghĩ ngươi có thể nhận được sự trọng dụng lớn cỡ nào, tiền đồ tốt đẹp cỡ nào.”
Trương Bách Hạc cắn răng hỏi: “Tướng quân xác định sau khi Trang Ung chết, Mộc Tiêu Phong sẽ được thăng chức đề đốc sao?”
“Nếu không thì sao?” Bạch Thượng Niên cười nói: “Nếu như Mộc Chiêu Đồng ngay cả điều này cũng không nắm chắc, làm sao lão ta có thể an bài như thế?”
Thần thái ông ta càng lúc càng nhẹ nhàng: “Sau khi chuyện xảy ra, tất nhiên bệ hạ sẽ nghiêm tra, nhưng mà có thể tra ra được cái gì? Chỉ cần Đậu Hoài Nam chết rồi, chuyện này sẽ chết không có đối chứng. Kế hoạch diễn tập là Trang Ung chế định ra, chẳng lẽ bệ hạ còn có thể trách ta? Mà ta sau mấy ngày đến đảo Duyên Bình sẽ bệnh nặng một trận vì không hợp khí hậu, tạm thời quyết định trở về d��ỡng bệnh…”
Ông ta hít sâu xoa dịu bản thân, cố ý dùng biểu hiện thoải mái bên ngoài để áp chế sự căng thẳng: “Trang Ung sẽ mang theo các tướng của năm quân thủy sư cùng đến đảo Duyên Bình, ha ha…”
Bạch Thượng Niên đứng lên vỗ vỗ vai Trương Bách Hạc: “Bây giờ ngươi đã hiểu chưa?”
Trương Bách Hạc thầm nghĩ trong đầu nhưng căn bản không phải chuyện này, mà là tại sao Đại học sĩ lại phải mạo hiểm như vậy?
Đương kim bệ hạ cường thế đến thế, chẳng lẽ thật sự không nhìn ra mưu kế tưởng chừng tinh xảo này? Hay là bệ hạ căn bản không cần nhìn thấu, chỉ cần dựa theo phán đoán của ông ta mà làm là được rồi, bởi vì ông ta là bệ hạ của Đại Ninh, là người đứng đầu thiên hạ, ông ta hoàn toàn có thể xem nhẹ bất cứ âm mưu quỷ kế nào.
Cho nên, tất cả những kết cục đẹp đẽ mà Bạch Thượng Niên nói căn bản sẽ không xảy ra.
Dưới cơn tức giận của bệ hạ, Mộc Tiêu Phong có thể có được vị trí đề đốc thủy sư? Bạch Thượng Niên thật sự có thể bình yên vô sự?
Mộc Chiêu Đồng là vị lão thần tam triều, chuyện mà ngay cả y cũng nghĩ đến, Mộc Chiêu Đồng không nghĩ đến ư?
Ván cược lớn như vậy, là tại sao?
Bỗng nhiên, một ý nghĩ đáng sợ hơn dâng lên trong lòng Trương Bách Hạc. Ý nghĩ này vừa xuất hiện, y liền sợ tới mức toàn thân run lên, mồ hôi tức thì đã ướt đẫm y phục sau lưng. Y máy móc xoay cổ nhìn về phía Bạch Thượng Niên, liều mạng hít thở mới khiến cho bản thân không có sụp xuống.
Bệ hạ muốn lập thái tử… Phân lượng của Đại học sĩ trong triều ngày càng nhẹ, sớm muộn gì bệ hạ cũng sẽ trục xuất lão ta khỏi Nội các, bởi vì năm đó là lão ta muốn ủng hộ thế tử Lý Tiêu Nhiên lên ngôi. Những năm này bệ hạ từng bước tước bỏ quyền lực của Mộc Chiêu Đồng, chẳng lẽ Mộc Chiêu Đồng không sợ?
Biện pháp giải quyết duy nhất là gì?
Chỉ có thể là…
“Ngươi làm sao vậy?” Bạch Thượng Niên thấy sắc mặt của Trương Bách Hạc rồi nhíu mày: “Ngươi đang nghĩ gì?!”
Trương Bách Hạc vội vàng lắc đầu: “Thuộc hạ, chỉ là… thuộc hạ sợ.”
“Sợ?” Bạch Thượng Niên nghi hoặc liếc y một cái: “Có phải ngươi nghĩ tới điều gì không?”
“Thuộc hạ thật sự chỉ là sợ.”
“Ngươi sợ cái gì?”
Trương Bách Hạc mồ hôi tuôn ra như mưa. Y nhất định phải khiến cho bản thân tìm được một lời giải thích hợp lý mới có thể khiến Bạch Thượng Niên thu lại sát tâm kia. Bạch Thượng Niên đã nghi ngờ y nghĩ tới khả năng đó, không chừng bây giờ sẽ giết y để diệt khẩu.
“Tướng quân nói… Đậu Hoài Nam chết rồi sẽ không có đối chứng, nhưng cũng không phải là như vậy. Thuộc hạ… thuộc hạ sợ tướng quân cũng sẽ giết ta như vậy.”
Y biểu hiện rất hoàn mỹ, lý do này cũng rất tốt.
Bạch Thượng Niên thoáng thở ra một hơi: “Ta cho ngươi một viên thuốc an thần. Giữa phụ thân ngươi và Đại học sĩ cũng có vài ước định, cho nên ngươi sẽ không sao. Nếu như ngươi chết, chẳng lẽ phụ thân ngươi sẽ còn tiếp tục hợp tác cùng Đại học sĩ?”
Ông ta vừa cười vừa nói: “An tâm là được rồi, tiền đồ của ngươi hoàn toàn tốt đẹp.”
Đúng vào lúc này Bạch Thượng Niên đột nhiên biến sắc: “Ai!”
Ông ta lao ra ngoài cửa sổ nhìn. Xa xa, một người mặc quân phục thân binh của ông ta nhanh chóng lao vút ra khỏi viện.
“Muốn chết.” Bạch Thượng Niên hừ một tiếng: “Thật sự cho rằng nơi này là chỗ tùy tiện ra vào?”
Ông ta từ cửa sổ phóng ra ngoài, quát một tiếng, người ở xung quanh lập tức lao qua.
Bản dịch này được thực hiện bởi truyen.free, với mong muốn lan tỏa những câu chuyện hay đến độc giả.