(Đã dịch) Trường Ninh Đế Quân (Dịch) - Chương 1018: Tỷ đệ
Mạc Địch Áo nhìn Thẩm Lãnh, cứ ngỡ mình đang đối diện với một kẻ điên. Đàm Cửu Châu phái người như vậy tới hỗ trợ y thì có ích gì chứ? Miệng lưỡi toàn lời nhảm nhí, chẳng có lấy một câu đứng đắn, đúng là đồ vô lại mặt dày điển hình. Y càng không tài nào hiểu nổi, một người như thế lại có thể trở thành tướng quân thống lĩnh binh mã của quân Đại Ninh. Những tướng lĩnh quân Đại Ninh y quen biết, ai nấy đều chính trực nghiêm minh, uy nghi lãnh đạm, nhưng người này...
Thẩm Lãnh còn đang mở to mắt chớp chớp liên hồi, dường như đang đợi câu trả lời của y, chứ y biết nói gì đây?
Chẳng lẽ thật sự trả lời là "được thôi được thôi, chờ ta trở thành Thổ Phiên vương sẽ ký một đơn hàng lớn với ngươi, sau này ta sẽ bao thầu toàn bộ việc kinh doanh trà của nhà ngươi?"
Thẩm Lãnh chớp mắt mãi mà không thấy Mạc Địch Áo đáp lại, nên thấy hơi vô vị.
"Buôn bán thật khó."
Hắn nhìn về phía Trần Nhiễm: "Quả nhiên ta không hợp làm ăn buôn bán."
Trần Nhiễm nói: "Ngươi hơi thẳng thừng quá, nên uyển chuyển hơn một chút."
Thẩm Lãnh ồ lên một tiếng, ngồi thẳng người lên: "Nếu giờ thân vương điện hạ muốn bàn chuyện quốc vương Thổ Phiên tương lai, vậy thì cứ việc nói. Ta muốn biết dưới trướng thân vương có bao nhiêu nhân mã?"
Mạc Địch Áo trầm tư một lát, thu hết dũng khí đáp lời: "Đại quân năm vạn."
Thẩm Lãnh gật đầu: "Nói cách khác là còn lại gần một vạn người."
Mạc Địch Áo: "..."
Thẩm Lãnh nhấp một ngụm trà, cảm thấy Đàm Cửu Châu làm ăn kiểu này quả là quá đáng thật. Vụn trà dở tệ thế này ở trong nước Đại Ninh gần như cho không, vậy mà Đàm Cửu Châu lại bán cho người Thổ Phiên với giá của loại trà ngon thượng đẳng. Vụ làm ăn này đúng là lãi lớn, nghĩ lại cũng dễ hiểu vì sao Mạc Địch Áo lại oán hận đến thế. Người Thổ Phiên cũng chẳng còn cách nào khác, họ không tự sản xuất được lá trà lại còn thù hằn người Đại Ninh, thế mà giới quý tộc lại lấy việc sở hữu đồ Đại Ninh làm niềm kiêu hãnh. Ví dụ như một món hàng dệt thượng đẳng, một hộp trà thượng hạng, đều là những thứ họ dùng để khoe mẽ.
Vị Thổ Phiên vương bị Thẩm Lãnh một đao chém đầu kia từng lấy làm kiêu hãnh vì sở hữu rất nhiều cẩm y Đại Ninh.
"Hồi trước Tả Hiền Vương Đa Địch Áo lấy danh nghĩa vương tộc triệu ta vào đô thành, thực chất là muốn giết ta. Ta từ chối, bởi vậy Đa Địch Áo tuyên bố ta là phản tặc, hạ lệnh cho đại quân các nơi tập kết về phong địa của ta."
Mạc Địch Áo nhìn về phía Thẩm Lãnh nghiêm túc nói: "Ta hy vọng tướng quân có thể mang binh ngăn chặn cuộc tấn công đó giúp ta."
Thẩm Lãnh tò mò hỏi: "Đa Địch Áo và ngươi có quan hệ gì?"
"Theo gia phả mà xét, xem như là đồng tộc cùng thế hệ."
Thẩm Lãnh gật đầu: "Huynh đệ tương tàn, thật thảm."
Mạc Địch Áo: "Tướng quân, có thể nghiêm túc bàn bạc chuyện chiến sự một chút không?"
Thẩm Lãnh ồ lên một tiếng: "Ta vẫn muốn nói chuyện kinh doanh vườn trà. Ta vừa mới suy nghĩ kỹ một chút, quả thật có thể kiếm tiền từ chuyện này đấy."
Mạc Địch Áo thở dài: "Nếu Đại tướng quân mệt rồi, ta xin cáo từ trước."
Thẩm Lãnh cười mỉm: "Ngươi nghĩ hiện tại ta sẽ nói mấy chuyện này với ngươi sao? Chừng nào thân vương điện hạ đưa lương thảo tiếp tế đến, thì mọi chuyện đều dễ nói. Ta đến để giúp ngươi lên làm Thổ Phiên vương, dĩ nhiên sẽ suất quân chinh chiến vì ngươi, nhưng trước đó, ta phải thấy được thành ý của thân vương điện hạ cái đã."
Mạc Địch Áo đứng dậy: "Thôi vậy."
Y xoay người bước đi: "Ta nghĩ, ta có thể tự viết một phong thư cho Đàm đại tướng quân. Ta không thấy thành ý của ông ta, cho nên những chuyện ta đã trao đổi và quyết định với ông ta lúc trước, giờ sẽ không làm nữa."
Thẩm Lãnh nói: "Ừm, ngươi cứ tự nhiên."
Hắn chỉ tay vào Mạc Địch Áo: "Bắt lấy hắn, nhốt hắn lại trước đã. Hạ lệnh cho Canh Tự Doanh sáng sớm ngày mai bắt đầu tiến công, trong vòng ba ngày phải chiếm lấy phong địa của hắn. Ba ngày sau, ta muốn được uống rượu mừng công ngay tại thành Lộc Hồ."
Trần Nhiễm lập tức lên tiếng: "Vâng!"
Mạc Địch Áo đột ngột dừng bước, xoay người nhìn về phía Thẩm Lãnh: "Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?"
Thẩm Lãnh nhìn y: "Trước đó ta đã nói rồi đấy thôi, trong vòng năm ngày không thấy lương thảo thì ta sẽ bắt đầu ăn thịt người. Nghĩ lại, yêu cầu ngươi đưa lương thảo đến trong năm ngày quả thật có hơi quá đáng. Khoan dung một chút, trong vòng ba ngày mà không thấy lương thảo thì ta sẽ diệt phong địa của ngươi trước, sau đó diệt Thổ Phiên. Ngươi cứ việc đi cầu Đa Địch Áo hoặc người An Tức, hay là có thể viết thư cho kẻ luôn thù hằn Đại Ninh ta là Nhã Thập, xem thử bọn họ có ai chịu đến cứu ngươi không."
Mạc Địch Áo giậm chân: "Trong vòng ba ngày, ta sẽ đưa lương thảo đến."
Thẩm Lãnh gật đầu: "Thấy chưa, chuyện gì mà không thể ngồi xuống bàn bạc đàng hoàng chứ? Lúc nãy ta cũng đã nói rồi, ta thích bàn chuyện trong bầu không khí hữu hảo thân thiết thế này, tâm trạng cũng sẽ vui vẻ hơn một chút."
Mạc Địch Áo nhanh chóng rời đi, y cảm thấy mình đã phải chịu một nỗi khuất nhục lớn khi nghiêm túc nói nhiều lời như vậy với một kẻ vô lại.
Thẩm Lãnh quay đầu liếc nhìn về phía tường thành, quân Đại Ninh đã hoàn toàn chiếm lĩnh đoạn tường thành này. Đây được xem như đã thực sự mở ra một cánh cửa lớn để đánh vào Thổ Phiên, nhưng thời cơ chưa đủ tốt. Ngay giờ khắc này, Tây Cương không thể điều động quá nhiều nhân mã để tiêu diệt Thổ Phiên, người An Tức còn đang như hổ rình mồi. Lâu Nhiên quốc kia tuy là đám ô hợp nhưng số lượng lại quá đông đảo, vẫn còn hơn chín mươi vạn nô lệ, nhiều đến mức khiến người ta đau đầu. Một quốc gia như Thổ Phiên không giống Lâm Việt, Bột Hải, mà ngay cả Cầu Lập cũng còn kém xa. Nếu muốn hoàn toàn chinh phục mảnh đất này, e rằng không có đại quân mấy chục vạn và thời gian vài tháng thì khó mà làm được.
"Vườn trà của ta đã kinh doanh đến tận nơi xa như vậy rồi sao?"
Thẩm Lãnh vừa bước đi về phía một căn nhà đằng xa, vừa lẩm bẩm, thầm nghĩ Lâm Lạc Vũ quả nhiên lợi hại. Hắn là một chưởng quầy phủi tay thực thụ, hắn không biết việc làm ăn của mình đã lớn đến cỡ nào, cũng chẳng hay bây giờ mình có bao nhiêu tiền. Lúc ở thành Trường An, Cao Tiểu Dạng từng tìm hắn báo cáo một lần, nói rằng ở Cầu Lập, Lâm Lạc Vũ đã thâu tóm gần như toàn bộ vườn trà trong cả nước. Cho nên nếu là lá trà từ Cầu Lập đưa đến, tất nhiên đó là việc làm ăn của Thiên Cơ Phiếu Hào của hắn.
Đang nghĩ ngợi những chuyện này, từ đằng xa có một đội kỵ binh phóng ngựa đến.
Khi còn cách xa, kỵ sĩ đã nhảy xuống ngựa: "Đại tướng quân, Dương tướng quân tiền quân bảo ta đến bẩm báo, có người tới trong quân cầu kiến, nói là môn hạ của Đại tướng quân."
Thẩm Lãnh thầm nghĩ: Môn hạ của ta? Môn hạ của ta có ai ở Thổ Phiên chứ?
Không bao lâu sau, một đám người từ đằng xa đi đến, do không thể xác định thân phận của bọn họ, nên Dương Hận Thủy đã phái một đoàn chiến binh hộ tống đến. Thẩm Lãnh nhìn những người đó nhưng chẳng hề nhận ra ai. Đây là một đám hán tử thoạt nhìn khá dũng mãnh, bọn họ mặc phục sức của Cầu Lập, cho nên Thẩm Lãnh đoán đây là người của Thiên Cơ Phiếu Hào, khổ nỗi hắn thật sự chưa từng gặp một ai trong số đó.
Đám người kia nhìn thấy Thẩm Lãnh liền đồng loạt khom người cúi đầu: "Đông chủ!"
Thẩm Lãnh gật đầu, vừa muốn hỏi người dẫn đội của các ngươi là ai, thì đám hán tử kia đã tách sang hai bên. Ở phía sau bọn họ, Lâm Lạc Vũ mặc một bộ trường sam nam trang màu vàng nhạt, trong tay cầm cái quạt cười tươi rói đi đến. Thẩm Lãnh nhìn thấy thì ngây người ra, đưa tay lên dụi mắt theo bản năng, sau đó mới xác định đó chính là Lâm Lạc Vũ, chỉ là hắn vẫn không thể tin vào mắt mình.
Ở phía sau Lâm Lạc Vũ, Nhan Tiếu Tiếu cũng mặc một bộ nam trang cười ha hả nhìn hắn, dường như cảm thấy vẻ mặt của Thẩm Lãnh lúc này thật buồn cười.
"Ngươi..."
Thẩm Lãnh mấp máy môi, cái quạt trong tay Lâm Lạc Vũ gõ một cái vào đầu Thẩm Lãnh: "Gọi tỷ! Quy tắc đâu rồi."
Thẩm Lãnh thở dài: "Tỷ..."
Dường như Lâm Lạc Vũ rất vui vẻ, chắc hẳn nàng không ngờ lại thực sự gặp được Thẩm Lãnh ở đây. Nàng vốn không ở Thổ Phiên mà ở Đại Chi quốc. Việc buôn bán bên Đại Chi quốc triển khai rất thuận lợi, thương đội của nàng hoàn toàn thay thế người Cầu Lập vốn đang buôn bán với Đại Chi quốc, đã chặn đứt nguồn cao quỷ ẩn buôn bán từ Cầu Lập đến Tây Vực, tuy nhiên lại phát đạt trong việc buôn bán đồ sứ và lá trà. Thậm chí nàng còn gặp mặt hoàng tộc của Đại Chi quốc. Nếu không phải Đại Chi quốc xuất binh, có lẽ giờ nàng vẫn còn là thượng khách của hoàng tộc Đại Chi quốc.
Nàng đã mở năm, sáu phân hiệu ở Đại Chi quốc, nhưng quy mô như vậy cũng không đáng để nàng đích thân tới. Thủ hạ báo cáo rằng hoàng tộc Đại Chi hỏi mua binh khí giáp giới, việc này khiến nàng cảnh giác. Đại Chi quốc rất giàu có, là vì Đại Chi quốc có mỏ vàng, mỏ bạc, mỏ bảo thạch dồi dào, nhưng lại khan hiếm quặng sắt, nên khó có thể sản xuất số lượng lớn binh khí giáp giới. Nếu không khai chiến, họ cũng chẳng cần phải mua từ bên ngoài. Nàng lo lắng người Tây Vực sẽ có hành động bất lợi gì đó với Đại Ninh, cho nên đích thân đến đây.
Vì thế nàng lại dẫn người từ Đại Chi vào Thổ Phiên, với ý đồ tìm hiểu thêm tin tức để gửi về cho biên quân Tây Cương Đại Ninh. Thẩm Lãnh từng nói, mục đích buôn bán của hắn là để các binh sĩ dưới trướng đều được sống tốt, Lâm Lạc Vũ vĩnh viễn sẽ không quên câu nói này. Việc kinh doanh quả thật rất lớn mạnh, hàng năm nàng đều đích thân tính toán, phát tiền cho chiến binh ở hải ngoại. Lần này nàng đích thân đến là vì nàng biết, chi nhiều tiền hơn nữa cũng không có tác dụng bằng tình báo.
Lâm Lạc Vũ cười tươi nhìn Thẩm Lãnh và nói: "Sao ngươi lại xấu như vậy rồi."
Thẩm Lãnh vừa mới từ Hậu Khuyết quốc trở về chưa được bao lâu, tuy da mặt đã đỡ bong tróc hơn nhiều nhưng trông vẫn rất đen sạm.
Thẩm Lãnh thở dài: "Sao nhìn tỷ lại đẹp đến vậy."
"Đẹp đến cỡ nào?"
"Chắc là đứng thứ hai trong thiên hạ."
Lâm Lạc Vũ cười càng vui vẻ hơn, bởi vì lời bình đứng thứ hai trong thiên hạ đã là rất cao, rất cao rồi. Người đứng đầu thiên hạ trong lòng tiểu tử ngốc này có thể là Thẩm Trà Nhan, nàng có thể xếp thứ hai thiên hạ thì cũng đã rất vui rồi.
Vốn đã đẹp, nàng cười lên càng đẹp hơn.
"Ngày mai ta sắp xếp người đưa tỷ về Tây Cương. Cũng đã lâu tỷ không về Trường An rồi, về Trường An nghỉ ngơi một thời gian đi."
Thẩm Lãnh sánh bước cùng nàng, vừa đi vừa nói: "Chiến loạn ở Tây Cương này sẽ còn kéo dài một thời gian, tỷ không thể ở lại đây lâu."
Lâm Lạc Vũ cười hỏi: "Đây là quan tâm đến ta sao?"
"Tỷ là thần tài của ta, đương nhiên ta phải quan tâm đến tỷ rồi."
Lâm Lạc Vũ trợn mắt lườm hắn: "Ta cảm thấy mình cần phải ở lại đây."
"Nói đi."
"Nếu ta nói cho ngươi biết, hiện tại ta là thượng khách đáng chú ý nhất của Tả Hiền Vương của Thổ Phiên quốc Đa Địch Áo, ngươi nghĩ ta không cần ở lại đây sao?"
"Cho dù tỷ là mẹ của Đa Địch Áo, tỷ cũng phải trở về."
Lâm Lạc Vũ: "..."
Thẩm Lãnh dừng bước, nhìn về phía Lâm Lạc Vũ nghiêm túc nói: "Tỷ cũng biết đấy thôi, ta không hy vọng tỷ gặp nguy hiểm."
Ánh mắt của Lâm Lạc Vũ sáng lên: "Tỷ của ngươi không yếu ớt như vậy đâu. Cho dù không gặp ngươi ở Thổ Phiên, ta cũng sẽ đến Tây Cương tìm ngươi, bởi vì có chuyện cực kỳ quan trọng. Ngươi biết Đại Chi quốc chứ?"
Thẩm Lãnh gật đầu: "Nơi chật hẹp nhỏ bé."
"Đúng vậy, một nơi chật hẹp nhỏ bé."
Lâm Lạc Vũ nheo mắt lại: "Nhưng có mỏ vàng."
Thẩm Lãnh cũng học dáng vẻ của nàng nheo mắt lại: "Vậy thì sao?"
"Ta tham tiền."
Lâm Lạc Vũ nói: "Cực kỳ tham tiền."
Thẩm Lãnh lắc đầu: "Ta tham mạng, cực kỳ tham mạng."
Lâm Lạc Vũ nói: "Tướng quân Thổ Phiên quốc Nhã Thập sắp nhân cơ hội Đại Chi quốc binh lực mỏng yếu để đi cướp mỏ vàng rồi. Nếu hắn xuất binh từ hướng đông nam, chiếm cứ Đại Chi quốc, mà ngươi còn muốn ủng hộ Hữu Hiền Vương Mạc Địch Áo trở thành Thổ Phiên vương mới, thì e rằng sẽ hơi khó đấy."
Nàng hơi hất cằm lên: "Không ai quen thuộc tình hình bên đó hơn ta."
Thẩm Lãnh im lặng, một lúc lâu sau mới nói: "Tuyệt đối không được rời khỏi tầm mắt của ta."
Lâm Lạc Vũ gật đầu: "Ngươi nói là được."
Thẩm Lãnh giơ tay gõ một cái vào đầu nàng, Lâm Lạc Vũ trừng mắt nhìn hắn, hắn nhún vai vẻ bất cần: "Đệ đệ đánh tỷ tỷ, chuyện hết sức bình thường thôi."
Lâm Lạc Vũ ồ lên một tiếng: "Nếu có người nào đó không chịu cầu cạnh ta, ta sẽ không nói cho hắn biết có một con đường có thể đi từ đông nam Thổ Phiên vào Đại Chi đâu."
Thẩm Lãnh cười, nụ cười rất xấu xa.
Lâm Lạc Vũ: "Đưa đầu qua đây."
Thẩm Lãnh cúi đầu, cái quạt của Lâm Lạc Vũ hung hãn hạ xuống đầu Thẩm Lãnh, nhưng lại chỉ gõ nhẹ nhàng.
Nàng xoay người chắp tay sau lưng, quay người bước đi: "Chuẩn bị cho ta một chỗ ở."
Mọi bản quyền đối với tác phẩm này đều thuộc về truyen.free.