(Đã dịch) Trọng Sinh Thế Giới Conan Viết Tiểu Thuyết - Chương 2: Lần đầu
"Lần đầu đi ăn?"
Đúng, đi ăn!
"Với một cô gái?"
Chính xác, một cô gái!
Chỉ có điều, đối phương hơi nhỏ tuổi...
Sao lại không đơn giản chứ?
Khục, chênh lệch cả bảy tuổi, nghiêm trọng còn có thể bị quy vào tội tử hình thì làm sao mà đơn giản được...
Tuấn Phong cũng không khỏi trầm ngâm, tất nhiên là không phải vì chuyện vừa rồi...
Cô bé đã mất cả buổi vì mình thì không thể nào cứ thế mà để cô bé về tay không. Hắn suy đi nghĩ lại, quyết định mời cô bé đi ăn một bữa, coi như cảm ơn.
Lục lọi ký ức, hắn chợt nhớ ra có một tiệm cà phê gần đó.
Chắc là sẽ có đồ ăn cho trẻ em chứ? Bánh kem, nước ngọt chẳng hạn?
Thú thật, hắn cũng không có kinh nghiệm gì trong chuyện này...
Ở kiếp trước, thời học sinh, vì tự ti gia cảnh nghèo khó, lại muốn chuyên tâm học hành nên dĩ nhiên Tuấn Phong cũng chưa bao giờ dám nghĩ đến chuyện này.
Rồi đến khi học xong, đi làm, vì công việc bận rộn và suy nghĩ khi nào có sự nghiệp ổn định thì mới nghĩ đến chuyện tình cảm nên cứ thế trì hoãn mãi.
Mãi sau đó, lúc hắn gần ba mươi tuổi, khi mọi thứ đã dần đi vào quỹ đạo, sắp tính tới chuyện đó thì đùng một cái lại xuyên qua...
Cho nên, đây cũng có thể coi là “lần đầu” của Tuấn Phong. Khục, tất nhiên không phải là chuyện kia, chỉ đơn thuần là đi ăn một bữa...
Dù sao đối phương còn quá nhỏ tuổi mà Tuấn Phong cũng không có chút suy nghĩ “kỳ quái” nào.
Cho dù có, cũng là do ý thức còn s��t lại của tiến sĩ Agasa quấy phá...
Mà cô bé, nghe thấy được dẫn đi ăn thì rất vui vẻ nhận lời.
Trên đường đi, Tuấn Phong cùng cô bé cũng giới thiệu về bản thân.
Hắn hiện giờ là một vị tiến sĩ già độc thân. Cô bé thì là học sinh tiểu học, tên là Yoshida Ayumi.
Tuấn Phong ngẫm nghĩ một chút thì hình như bản thân đã nghe qua cái tên này ở đâu đó rồi...
Khẽ lắc đầu, hắn cũng không bận tâm quá lâu về chuyện này.
Để đảm bảo an toàn thì chẳng còn cách nào khác, hắn buộc phải nắm tay cô bé. Ayumi cũng tự nhiên để hắn dắt tay.
Cô giáo vẫn dạy rằng ra ngoài thì nên để người lớn dắt tay, đồng thời cũng phải biết giúp đỡ người già qua đường. Tuấn Phong lại hoàn toàn thỏa mãn cả hai tiêu chí đó.
“Mềm mại, non mềm, giống như miếng đệm thịt của mèo con vậy...” Tuấn Phong âm thầm nghĩ.
Hắn trước kia cũng có nhận nuôi một con mèo nhưng được một thời gian lại bỏ bê vì quá bận rộn.
"Chỉ là... bé mèo con này... dường như cũng có chủ rồi..."
Không được, ý thức của tiến sĩ Agasa lại bắt đầu...
Tiệm cà phê đó cách đấy cũng không xa nên chẳng mấy chốc đã tới.
“Cafe Poirot…”
Trước mặt hắn là một tòa nhà ba tầng, bề ngoài khá chỉn chu, sạch sẽ, tiệm cà phê nằm ở tầng một, bên cạnh là cầu thang bộ dẫn lên các tầng trên. Ngẫm nghĩ một lát, Tuấn Phong thấy hình như đây cũng là nơi ở của người quen tiến sĩ Agasa thì phải.
Ngẩng đầu lên nhìn, dòng chữ “Văn phòng trinh thám Mori Kogoro” đập vào mắt như khẳng định suy nghĩ của hắn là đúng.
“Mori Kogoro… thám tử… ngủ gật…”
Nhớ không lầm thì theo như cốt truyện, sau này tiến sĩ Agasa sẽ sáng chế ra thứ gọi là đồng hồ gây mê để hỗ trợ tên nhóc thám tử kia phá án.
“Nếu bí mật thêm chút gì đó vào đầu kim gây mê, liệu Conan có bị bắt vì tội giết người không nhỉ?” một suy nghĩ kỳ quái lướt qua đầu Tuấn Phong, theo đó là hình ảnh một tên nhóc đang đắc ý khi tìm ra chân tướng, chuẩn bị dùng đồng hồ gây mê phá án thì bỗng nghệt mặt ra khi người trúng kim bắt đầu sùi bọt mép, co giật liên tục...
Chỉ là hắn cũng không lãng phí thời gian vào những suy nghĩ vẩn vơ đó quá lâu, nhanh chóng lắc đầu, dắt Ayumi bước vào tiệm cà phê.
Bây giờ là đầu giờ chiều, các nhân viên công sở và học sinh còn chưa tan làm, tan học nên trong tiệm còn khá vắng vẻ. Một cô gái trẻ mặc đồng phục phục vụ bàn với vầng trán cao, nước da trắng, đôi mắt hơi ngả xanh lục, mái tóc dài nâu nhạt nhanh chóng xuất hiện đ��� đón khách.
"Đây là ấn tượng đầu tiên của Tuấn Phong: "Khá xinh xắn, sáng sủa.""
Mà theo hắn nhớ lại, dù chỉ là người bình thường đi trên đường nhưng bề ngoài cũng đều rất ổn. Không nói đâu xa, ngay cả Tuấn Phong ở kiếp trước cũng được xem là người có vẻ ngoài “phúc hậu”, “đẹp lão”...
Có lẽ là do thế giới giả tưởng là vì thế... Coi như đây cũng là phần quà nhỏ mà ông trời muốn an ủi hắn chăng...
Khục, mặc dù vẫn còn có chút mập...
Về phía bên kia, trông thấy Tuấn Phong bước vào, người phục vụ, đồng thời cũng là "chủ quán" duy nhất có mặt ở đây – Azusa, nhanh chóng lên tiếng chào:
- Chào mừng quý khách!
Bao năm lăn lộn khiến Tuấn Phong chỉ thoáng nhìn qua cũng nhận ra nụ cười của cô gái này đã có phần mang tính thương mại. Vô cùng cứng nhắc, mệt mỏi, song lại không thể không miễn cưỡng nhếch lên.
Nhiều khi không muốn nhưng chúng ta vẫn bắt buộc phải đeo lên một tầng mặt nạ, đến mức quen thuộc rồi quên mất cả cách để tháo bỏ nó...
Tuấn Phong âm thầm cảm khái.
Mà dường như đến lúc này, Azusa mới nhìn thấy Ayumi đang lấp ló sau chân Tuấn Phong liền ngạc nhiên hỏi:
- A, thì ra còn có một vị khách “bé nhỏ” nữa ở đây! Cháu được ông dẫn đi chơi phải không?
Tuấn Phong bây giờ cũng để ý tới một điều là trẻ em trong thế giới Conan này không hiểu sao lại nhỏ bé đến kỳ lạ. Một đứa trẻ 6-7 tuổi ở kiếp trước đã cao gần ngang hông người lớn, vậy mà ở thế giới này lại chỉ bằng một nửa.
Chả trách tên nhóc Conan kia cứ nấp sau ông chú râu kẽm đó lâu như vậy mà không ai phát hiện ra.
- Dạ vâng, Ojii-san bảo là sẽ đãi em một bữa ạ!
Ayumi vui vẻ đáp lại, cô bé cười lên trông rất dễ thương.
- Tiệm của chị có món bánh kem ngon lắm, lát nữa em nhất định sẽ thích mê cho xem!
- Oa, thế thì tuyệt quá!
Tuấn Phong nhìn cả hai trò chuyện vui vẻ với nhau thì cũng bất giác mỉm cười.
Đáng yêu là chính nghĩa, xinh đẹp là chân lý, đạo lý này vẫn luôn đúng mà...
- Vậy phiền cô cho một phần bánh ngọt, nước trái cây cho cô bé và thêm cốc cà phê sữa cho tôi là được!
Tuấn Phong nhân tiện nói.
Azusa thấy vậy cũng nhanh chóng tươi cười đáp lời:
- Vâng, phiền quý khách đợi một chút, sẽ có ngay đây!
Cô lui vào gian phòng sau quầy để chuẩn bị, còn Tuấn Phong dắt Ayumi chọn một chỗ ngồi gần cửa sổ để ngắm nhìn cảnh vật bên ngoài.
Giờ đã là gần bốn giờ chiều, những tia nắng bỗng rực rỡ hẳn lên. Chúng như muốn cháy hết mình trước khi hoàng hôn buông dần. Vài người qua lại trên đường, có người vội vã, người thì không.
Lặng ngắm mọi thứ diễn ra, Tuấn Phong bỗng thấy bình yên lạ thường. Trước đây, hắn vẫn luôn phải chạy đua với cuộc sống mà không có thời gian để ý đến những điều nhỏ bé đang hiện hữu quanh mình.
“Cuộc sống như thế này, có lẽ cũng không tệ...” Tuấn Phong thầm nghĩ.
Hắn cũng nên bắt đầu chấp nhận cuộc sống mới này...
- Của quý khách đây, xin mời dùng!
Chỉ một lúc, Azusa đã mang đồ ra đủ cả. Cô đưa cốc cà phê cho Tuấn Phong rồi xoay sang nói với Ayumi:
- Còn đây là phần của em đấy cô bé!
Ayumi nhận lấy, cảm ơn Azusa, nhanh chóng dán mắt vào những thứ ngon lành trước mặt. Miệng nhỏ xinh xinh dường như đang ngân nga khúc hát nào đó. Ly nước ngọt chẳng mấy chốc đã vơi đi quá nửa, cô bé bắt đầu “đánh chén” món bánh kem thơm ngon đang chờ đợi mình từ nãy đến giờ.
“Cho nên để dụ dỗ... khục, không, là làm quen với trẻ em thì cách tốt nhất vẫn là đồ ngọt ư…” Tuấn Phong bất giác nghĩ thầm.
Vươn tay ra, Tuấn Phong khẽ xoa, lau đi chút vụn kem từ chiếc bánh ngọt đang dính trên khóe môi Ayumi.
Đây là lần thứ hai chạm vào nhưng xúc cảm vẫn thật mềm mại...
Cô bé cũng rất tự nhiên để hắn làm vậy.
“Hình như, rất ngọt…” nhìn vào vết kem nhỏ trên đầu ngón tay, Tuấn Phong không hiểu sao lại có cảm giác muốn liếm nó...
“Khụ khụ, tiến sĩ Agasa này thật là...”
Lắc lắc đầu, hắn cố gắng kìm nén những suy nghĩ kỳ quái đang không ngừng nảy sinh.
Trông thấy cô bé cũng đã nhanh chóng “xử lý” gần hết chiếc bánh, Tuấn Phong liền khẽ vẫy tay, ra hiệu cho Azusa đang ở quầy thu ngân:
- Cho tôi thêm một ly nước ngọt, hai phần bánh kem!
- Có ngay, có ngay đây, phiền quý khách đợi một lát!
Nghe thấy Tuấn Phong lên tiếng, Ayumi đang ăn bánh kem cũng dừng lại, nghiêng nghiêng đầu nhỏ, ngây thơ hỏi:
- Ông ơi, gọi nhiều như vậy sẽ phí tiền đấy, Ayumi không ăn hết được đâu, ăn nhiều sẽ mập mất!
- Không quan trọng, dù sao ta cũng hơi đói rồi... Với lại, cháu đừng gọi ta là "Ojii-san" nữa...
Tuấn Phong nhớ không lầm thì cách xưng hô này có nghĩa là "ông" thì phải.
Hắn tuy không quá để ý nhưng nghe vậy vẫn thấy không quen cho lắm. Bởi lẽ, dù bề ngoài có vẻ đứng tuổi, nhưng bên trong Tuấn Phong thực chất vẫn là một thanh niên trai tráng mới gần ba mươi!
Khục, kỳ thực vẫn có chút già...
- Vậy ông muốn Ayumi gọi là gì?
Ayumi nghiêng đầu, có chút tò mò hỏi lại.
- Gọi là, là...
Những diễn biến tiếp theo của câu chuyện này được đăng tải độc quyền trên truyen.free.