(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 289: Tìm kiếm trong vô vọng.
Trong khi Châu Phàm đang có cuộc gặp mặt quan trọng với Kiến Mối, ở một nơi khác, những bánh răng vận mệnh đã bắt đầu xoay chuyển.
Cùng lúc đó, Vlad đang cố gắng kiềm chế bản thân bằng cách châm tẩu thuốc, dù ông ta gần như đã mất kiểm soát trước khát khao tìm kiếm cô gái trong hình bóng nọ.
Hình bóng Vlad đã theo đuổi suốt hàng thế kỷ. Ông ta biết rõ cô ấy vẫn đang ở thủ đô và chắc chắn sẽ có lúc hai người gặp lại.
Vậy mà, suốt mấy ngày qua, dù Vlad đã đi tìm cô đến mức phát điên, ông vẫn chẳng thể nào gặp được. Rốt cuộc là vì sao?
Vlad có cảm giác như có thế lực nào đó đang can thiệp, hoặc chỉ đơn giản là vận mệnh đang trêu ngươi ông. Khi sự kiên nhẫn đã chạm đáy, giờ đây dù muốn dừng lại, ông cũng không thể.
Đây thực sự không phải phong cách của Vlad chút nào, khi ông không ngừng đeo đuổi một hình bóng mơ hồ trong ký ức.
Cứ như thể hình bóng ấy vẫn luôn ở kề bên, Vlad biết rõ điều đó, nhưng lại không tài nào chạm tới.
Hành động cùng trạng thái tâm lý bất thường của Vlad đương nhiên khiến Wilson vô cùng lo lắng, nhưng tiếc thay, lời nói của cậu ta không thể nào chạm tới được tâm trí đang dần phát điên ấy.
Thậm chí ngay lúc này, dù Vlad cố tình dừng lại chốc lát để hút tẩu, cả tâm trí lẫn cơ thể ông vẫn không ngừng thôi thúc ông đi tìm cho bằng được cô gái trong hình bóng ấy.
Chiếc tẩu vừa châm lên đã bị Vlad dập tắt ngay lập tức, ông lại cất nó vào túi áo trong và tiếp tục hành trình vô định của mình.
Có lẽ giờ đây Vlad đang rất hối hận vì đã bỏ lỡ cơ hội lý tưởng nhất vào ngày hôm đó, đến mức ông bị kẹt giữa việc tiếp tục kế hoạch ban đầu hay tìm kiếm cô gái kia cho bằng được.
Thời gian của Vlad cũng không còn nhiều, bởi giai đoạn chuẩn bị đã đi đến hồi kết, chẳng mấy chốc mọi thứ sẽ bắt đầu.
Vlad đã đổ quá nhiều thứ vào kế hoạch này, nên ông không thể cứ thế dừng lại chỉ vì một cô gái. Dù biết vậy, mọi chuyện vẫn thật khó nói.
Cả cơ thể lẫn tâm trí Vlad đều muốn tiếp tục tìm kiếm cô gái nọ, nhưng lý trí – điều làm nên con người đầy nguyên tắc và được giới kính trọng của ông – lại không ngừng nhắc nhở ông phải hoàn thành phần việc trước mắt.
Dù chọn bên nào đi chăng nữa, đây vẫn là một thất bại đối với Vlad, chỉ là hiện tại ông vẫn có một lý do để tạm thời thoái thác mọi chuyện.
Rằng những sự chuẩn bị chưa hoàn tất, rằng Vlad vẫn còn thời gian. Chỉ cần ông tìm được cô gái và câu trả lời mình hằng đeo đuổi trước khi kế hoạch chính thức khởi động, ông vẫn có thể làm song song cả hai việc.
Đó cũng là động lực lớn nhất thôi thúc Vlad không ngừng tìm kiếm suốt những ngày qua, bất kể nắng mưa.
Thế nhưng, dù đã nỗ lực tìm kiếm không ngừng, dốc không biết bao nhiêu công sức lẫn thời gian, Vlad vẫn chưa nhận được bất cứ kết quả khả quan nào tương xứng với những gì đã bỏ ra.
Thậm chí, đã có lúc sự kiên nhẫn của Vlad chạm đáy, ông muốn sử dụng năng lực siêu phàm để tăng cường khả năng tìm kiếm mục tiêu.
May mắn là Vlad vẫn phần nào kiềm chế được bản thân, vì ông hiểu rõ tình hình an ninh thủ đô trong giai đoạn này đã bị siết chặt đến nhường nào.
Rất có thể những kẻ sử dụng năng lực siêu phàm trong tình hình hiện tại đều đã sớm nằm trong danh sách của các nhà thờ lẫn phe phái hoàng gia từ trước.
Điều này cũng có nghĩa là bất cứ luồng khí tức siêu phàm nào khác ngoài danh sách nếu xuất hiện tại thủ đô đều sẽ ngay lập tức thu hút sự chú ý của mọi thế lực.
Thật ra, Vlad chẳng cần nghi ngờ về tính khả thi của viễn cảnh đó. Chẳng phải tự dưng mà August có thể trở thành đại quốc và thủ đô của nó lại là nơi đặt tổng bộ của Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố.
Ở nơi này, việc dò tìm một kẻ siêu phàm cụ thể còn dễ dàng và nhanh chóng hơn cả việc tìm kiếm một người nhập cư trái phép.
Vậy nên, trừ khi thời cơ đến và không cần phải tiếp tục ẩn nấp, bằng không Vlad vẫn phải cố gắng kiềm nén việc sử dụng năng lực siêu phàm vì đại cục nhiều nhất có thể.
Về cơ bản, hiện tại Vlad vẫn chưa có ý định từ bỏ kế hoạch này, nên ông chưa dám làm liều. Mà ngay cả khi dám liều, một mình ông cũng khó lòng làm nên chuyện gì.
Thoát khỏi thủ đô đầy thị phi này không khó, nhưng Vlad vẫn cần nán lại tìm và mang cô gái kia đi. Chừng đó thời gian đã quá đủ để những kẻ đang không ngừng dòm ngó thành phố này phản ứng lại rồi.
Nói chung, vào thời điểm này, Vlad khá bế tắc trong những dự định của mình, và điều duy nhất ông có thể làm lúc này là đi đến những khu vực dựa trên lộ tuyến mà cả hai đã vô tình chạm mặt.
Vlad cũng chẳng còn nhớ rõ bản thân đã đi qua đi lại trên con đường này bao nhiêu lần trong mấy ngày qua, và ông lại một lần nữa tiến bước trong vô định.
Mục tiêu lần này của Vlad là Nhà thờ Mẹ Màn Đêm – nơi mà trước đó, trong những chuyến đi dạo hàng tuần cùng Wilson, ông vẫn luôn cố gắng né tránh.
Từ đó, có thể phần nào thấy được sự tuyệt vọng trong Vlad hiện tại, khi ông cố gắng tìm được cô gái đã va vào mình hôm ấy.
Trong thời loạn lạc như thế này, cả tín đồ lẫn những người trước đó không hề tin đạo đều đổ về đây, mong chờ sự bảo hộ từ nhà thờ.
Hay ít nhất là một sự an ủi tinh thần. Đây chỉ là hiệu ứng tâm lý thông thường, vì con người vẫn luôn là loài dễ đoán và dễ bị số đông thao túng.
Những ngày qua, lượng người đổ về nhà thờ chỉ có tăng chứ không hề giảm. Giữa biển người đông đúc đến mức chẳng thể chen chân vào được, Vlad lại có vẻ lạc lõng với sự trống rỗng đến chết lặng trong ánh mắt.
Phải chăng Vlad đang mong chờ một điều kỳ diệu sẽ đến, hay ông đã sớm chết tâm với các vị thần? Chẳng ai biết được, nhưng giữa biển người không ngừng cầu nguyện và cố gắng thu hút sự chú ý của nhà thờ, ông chẳng khác gì một kẻ lạc lõng.
Chính xác hơn, không chỉ có mình Vlad lạc lõng như vậy. Đúng lúc này, không ít lính cưỡi ngựa xuất hiện từ hướng Tây, bắt đầu dọn đường, tạo ra một lối đi đủ rộng cho cỗ xe ngựa giữa đám đông đang chen lấn.
Cùng lúc đó, từ phía nhà thờ, một giám mục bước ra. Đây là điều cực kỳ hiếm thấy, bởi một người có chức vụ cao như vậy thường chỉ xuất hiện trước công chúng trong những buổi lễ nhất định.
Nhưng trong những tuần qua, sự xuất hiện của vị giám mục già này đã không còn lạ lẫm, khi mọi người xung quanh đều đã sớm biết lý do ông xuất hiện.
Không lâu sau đó, một cỗ xe ngựa khang trang, lộng lẫy – mà trên toàn bộ siêu lục địa Giffon phía Tây cũng chẳng có mấy cỗ sánh bằng – từ từ di chuyển trên con đường do đội cưỡi ngựa tiên phong đã dọn sẵn.
Cỗ xe ngựa và đoàn hộ tống xuất phát từ phía Tây, nơi hoàng đô tọa lạc, đủ để người ta mường tượng về thân phận của người bên trong.
Nếu không phải người thuộc gia đình hoàng gia, thì cũng là hoàng thân hoặc quý tộc giữ địa vị trọng yếu trong phe phái hoàng gia. Chỉ riêng đội cưỡi ngựa được huy động lên tới hơn chục người này cũng đủ nói lên thân phận của người đó rồi.
Người đó không ai khác ngoài Đại tiểu thư Aurora của gia tộc Gissak. Ngoài việc là con gái độc nhất của gia tộc, nắm giữ gần như toàn bộ dòng tiền tệ tại đại quốc August và có sức ảnh hưởng cực kỳ to lớn đến nền kinh tế phía Tây, cô còn được biết đến như một tín đồ thành kính của Mẹ Màn Đêm.
Chuyện này rất dễ nhận thấy: trước đây, Aurora ít nhất một lần mỗi tuần đều ghé qua Nhà thờ Mẹ Màn Đêm. Trong tình hình hiện tại, cô hầu như ngày nào cũng đến, và mỗi lần viếng thăm đều quyên góp một khoản không hề nhỏ.
Lượng quyên góp của Aurora mỗi lần đều khó lòng tưởng tượng nổi, phần nhiều trong số đó thậm chí không phải là thứ mà các quý tộc khác có thể chạm tới.
Không chỉ vì giá trị cao của những món đồ Aurora quyên góp, mà còn vì phần nhiều trong số đó đều là hàng độc nhất, được làm riêng cho cô trong những dịp quan trọng.
Tức là, dù chúng có thể không quý về mặt vật chất bằng những thứ Aurora đang đeo hay mặc trên người, nhưng chỉ riêng cái danh được làm riêng dành tặng cho cô đã mang tới giá trị liên thành rồi.
Ngoài ra, sự hiện diện của Aurora vẫn luôn thu hút ánh mắt tò mò của công chúng, mặc cho hầu như ngày nào họ cũng đã chứng kiến cảnh tượng này.
Chỉ với đội cưỡi ngựa khoảng hơn chục người, thật khó lòng quản lý được hàng trăm con người đang có mặt ở đây. Tình hình bắt đầu trở nên hỗn loạn khi người phía sau không ngừng xô đẩy người phía trước, chen lấn để tiến gần cỗ xe ngựa.
Vị trí của Vlad không may lại ở khá gần đó, nên cũng không khó hiểu khi ông bị những người chen lấn phía sau liên tục xô đẩy.
Trong vô thức, Vlad né sang một bên, khiến một người đàn ông đang cố gắng chen lấn từ phía sau bị mất đà và ngã khuỵu ra giữa làn đường xe ngựa.
May mắn là cỗ xe ngựa kịp thời dừng lại nên người đàn ông kia coi như thoát chết, nhưng ông ta cũng ngay lập tức bị đội hộ tống đang chạy bên cạnh cỗ xe ngựa ập tới.
Dù chỉ là xui xẻo, nhưng thân phận của Aurora thực sự quá cao quý, hơn nữa đây còn là thời kỳ cực kỳ nhạy cảm nên việc bảo vệ cô càng phải được đề cao.
Số phận của người đàn ông này sau đó không cần nghĩ cũng biết: tuy khả năng cao là sẽ không chết, nhưng ít nhiều cũng sẽ phải trải qua ít nhất một đến hai tuần điều tra.
E rằng đến lúc người đàn ông này có thể một lần nữa nhìn thấy ánh sáng mặt trời thì cũng đã mất đi nửa cái mạng rồi chứ chẳng đùa. Có điều, chuyện này chỉ xảy ra nếu ông ta lỡ đắc tội với một quý tộc khác mà thôi.
"Dừng tay lại, các ngươi đang làm gì người đàn ông kia vậy!? Chúng ta đang ở trước Điện thờ Mẫu Thần."
Những âm thanh trong trẻo bắt đầu vang vọng ra từ cỗ xe ngựa. Trên thực tế, dù không phải ngay trước cửa nhà thờ, Aurora vẫn sẽ lên tiếng bênh vực người đàn ông này.
Đương nhiên không phải vì Aurora ngây thơ hay nhân từ đến mức đặt cược sự an nguy của bản thân, mà là vì thông qua Observer, cô đã "quan sát" và phân tích được người đàn ông kia.
Tốc độ "quan sát" nhanh đến vậy cho thấy Aurora đã đạt đến đỉnh cấp Rank 9 Observer và có thể thăng cấp bất cứ lúc nào, điều cô thiếu chỉ là công thức ma dược kế tiếp.
Ngay sau đó, Aurora tự mở cửa bước xuống cỗ xe ngựa để đỡ người đàn ông đó dậy. Đương nhiên, hành động có phần "táo bạo" này của cô đã in sâu vào tiềm thức của mọi người ở đây.
Đây cũng chính là lý do mà Aurora nghiễm nhiên trở thành biểu tượng của giới quý tộc thế hệ mới, cao quý nhưng cũng đầy lòng vị tha.
Kiêu ngạo nhưng không kém phần mềm mại. Với dân chúng trước đây, Aurora hệt như một viên Aventurine được gắn trên vương miện của hoàng đế, một thứ trang sức nhằm tôn lên phẩm giá của bậc quân vương.
Nhưng ở hiện tại, khi đã được tiếp xúc đủ gần gũi, Aurora thực sự chẳng khác gì một vị nữ thần có phẩm giá cao quý, đầy lòng vị tha với họ.
Hiểu được hành động của Aurora, đội hộ tống nhanh chóng muốn thiết lập đội hình ngăn chặn những rủi ro không cần thiết. Nhưng Hina, người đi ngay sau Aurora, đã lập tức ra hiệu cho tất cả dừng lại, không muốn ảnh hưởng đến cô chủ.
Hina hiểu rõ rằng với lòng bác ái của mình, Aurora sẽ không trách phạt bất cứ ai. Nhưng dù là vì muốn tốt cho chủ tử, hậu cận vẫn phải biết tự vạch ra giới hạn cho riêng mình.
Trước đó Aurora đã nhắc nhở một lần rồi, nên để tránh cô phải chủ động làm điều đó lần thứ hai, Hina phải can thiệp. Đây cũng là vì tốt cho đội hộ tống, huống hồ họ giờ đây đã đến trước cửa Nhà thờ Mẹ Màn Đêm rồi.
Đến cả giám mục trưởng cũng ra mặt đón tiếp Aurora vào bên trong, vậy nên có thể nói nơi này hiện tại còn an toàn hơn cả biệt phủ của gia tộc Gissak, chẳng có gì phải lo lắng cả.
Thấy vậy, đội hộ tống dần tản ra, đi giúp đội lính cưỡi ngựa tăng cường quản lý đám đông xung quanh. Và đó cũng là lúc khoảnh khắc vận mệnh thay đổi hoàn toàn cuộc đời Vlad xảy đến.
Trước đây Vlad cũng từng trông thấy Aurora, mấy ngày gần đây ông cũng không ít lần ghé tới Nhà thờ Mẹ Màn Đêm, nhưng đây là lần đầu tiên cả hai thực sự gần nhau đến vậy.
Tuy cả hai vẫn cách nhau gần 3 mét, và vị trí đám đông nơi Vlad đứng đang dần được đội hộ tống ổn định lại (mục tiêu của Aurora là người đàn ông kia), nhưng giờ đây họ đã đủ gần để Azure tác động vào.
Trong một khoảnh khắc, Vlad đã thực sự nhìn thấy bản thân mình ở vị trí của người đàn ông kia – ngồi b��t dưới đất và được Aurora đưa tay đỡ dậy.
Không, không chỉ đơn giản là Aurora. Thứ ông thấy chỉ là một nửa của hiện thực, vì hình ảnh dần trở nên lập lòe và không gian xung quanh cũng vậy.
Những điểm lấp lánh đó đồng bộ với thực tại, và ngay lúc này, Vlad đang tận mắt chứng kiến hai chiều không gian nằm chồng lên nhau.
Trên cơ thể Aurora và không gian xung quanh xuất hiện những điểm bị thực tại đó chồng lấn. Ở đây, Vlad đã thấy một không gian đen tối được thắp sáng bởi vô số thuật toán, mệnh đề, phương trình và hình vẽ khác nhau.
Trên người Aurora, Vlad cũng thấy sự tồn tại của một cô gái khác với mái tóc dài màu xanh thẳm tựa bầu trời, cùng vô số bậc thang ở phía sau cô.
Giọng nói của Aurora và cô gái kia hòa vào làm một, cất lên cùng lúc: "Ông có thể tự mình đứng lên được chứ? Ông có muốn biết thứ bản thân đang tìm kiếm là gì không?"
Giọng nói ấy khiến đầu óc Vlad gần như nổ tung, và một lần nữa ông chìm đắm vào biển ký ức sâu thẳm.
Tại đây, Vlad thấy rõ hơn về điều ông hằng mong kiếm tìm, thấy rõ hơn hình bóng ấy, nhưng tất cả dường như chỉ thoáng qua.
Khi Vlad muốn đưa tay níu giữ tất cả lại, ông đã bị tống về thực tại. Trước mắt ông, Aurora đang được người đàn ông kia cảm ơn ríu rít và chúc phúc đủ điều, còn bản thân Vlad thì chẳng hề nhận thức được rằng mình đã rơi lệ từ bao giờ.
Nội dung này thuộc bản quyền của truyen.free, xin đừng quên nguồn gốc.