Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 272: Vây bắt Chu Thành Đông.

"Đây là ý gì?"

Lúc này, Phoiphailin đã trở thành tân thành chủ của thành bang Samakkhi, sau khi Nhật Nam và Đình Đình công bố tin tức cả hai sẽ rời đi. Đương nhiên, hậu quả từ vụ việc đó trực tiếp đổ dồn lên phủ thành chủ – thế lực mà Nhật Nam đã gửi gắm những kỳ vọng cuối cùng của mình. Để phần nào xoa dịu lòng dân, lão thành chủ đã phải sớm lui về hậu trường hơn dự kiến, để Phoiphailin trong vai trò tân thành chủ nhận lấy trọng trách này.

Thế nhưng, việc một biểu tượng như Chu Nhật Nam rời đi cũng khiến toàn thành bang Samakkhi rơi vào khủng hoảng sâu sắc. Các cộng đồng dân cư có xu hướng bị chia cắt, thay vì gắn kết thành một khối vững chắc. Có thể nói, mọi chuyện đã vốn như thế kể từ khi thông tin Nhật Nam mang về được công bố rộng rãi tới toàn dân, và việc ông ta rời đi càng khiến tình hình trở nên tồi tệ hơn.

Trên thực tế, việc đàn áp cuộc bạo loạn này không hề khó khăn, bởi khu vực nội lãnh thổ của thành bang Samakkhi chỉ có duy nhất một tuyến đường liên kết với các phòng tuyến, vốn đã được đảm bảo an toàn tuyệt đối cho việc di chuyển. Cư dân, dù muốn rời đi, cũng phải được sự đồng ý của phủ thành chủ. Nhưng vấn đề ở đây là làm sao để xoa dịu lòng dân, đó mới là điều khiến Phoiphailin đau đầu nhất. Điều mà thành bang Samakkhi cần nhất lúc này là một khối đoàn kết vững chắc để cùng nhau đối mặt với những biến cố sắp xảy ra, chứ không phải một dòng nước dễ dàng tan rã khi không còn vật chứa. Một khối đoàn kết thì dù không có gì bao bọc bên ngoài vẫn là một khối nguyên vẹn, trong khi nước chỉ cần vật chứa xuất hiện một lỗ hổng nhỏ là sẽ lập tức tràn ra.

Nhưng đúng vào lúc Phoiphailin cảm thấy bí bách nhất, những kẻ đó đã xuất hiện. Họ là những người đã chuyển giao công nghệ cho thành bang Samakkhi suốt hàng chục năm qua, đổi lại là quyền khai thác tài nguyên tại một số Mê cung (Labyrinth) cùng các trụ bên trong lãnh thổ của họ. Giờ đây, sự xuất hiện của họ mang tới rất nhiều ý nghĩa và cả sự trợ giúp cho thành bang Samakkhi, tất cả đều được liệt kê trên danh sách Phoiphailin đang cầm. Vấn đề duy nhất nằm ở chỗ thứ họ muốn đổi lại cho tất cả sự trợ giúp này, không phải là tài nguyên hay bất kỳ yêu cầu nào mang tính quyết định đến vận mệnh toàn thành bang Samakkhi. Họ chỉ đơn giản muốn một người, một người khiến Phoiphailin vô cùng lưỡng lự. Người đó có vị trí đặc biệt với cô, và đối phương còn trực tiếp chỉ rõ tên ra nữa.

"Theo như tôi nhớ, phần cuối danh sách đã ghi rõ rồi thưa ngài thành chủ. Điều duy nhất chúng tôi muốn trong cuộc giao dịch lần này là Chu Thành Đông, con trai của Chu Nhật Nam và Lưu Đình Đình."

Thật ra, nếu đối phương đòi hỏi một người khác, Phoiphailin cùng lắm chỉ nghĩ đó là vì những yếu tố chính trị về sau, ví dụ như những người có tầm ảnh hưởng lớn đến mức có thể định hướng tương lai của Samakkhi chẳng hạn. Có điều, Chu Thành Đông không thuộc dạng người như vậy. Dù đúng là con trai của Chu Nhật Nam, nhưng sức ảnh hưởng của cậu ta không quá lớn. Hơn nữa, Phoiphailin cũng đã sẵn sàng từ bỏ rất nhiều thứ khi ngồi vào vị trí này. Việc hy sinh Chu Thành Đông hay bất kỳ ai khác, kể cả gia đình của chính Phoiphailin, vào lúc này đều không còn quá quan trọng, nếu điều đó có thể giúp thành bang Samakkhi vượt qua giai đoạn khó khăn.

Mặc dù vậy, điều này không có nghĩa là Phoiphailin không muốn biết lý do. Cô cần làm rõ tại sao đối phương lại cần tới Chu Thành Đông, bởi cô quả thật không thể đoán ra nguyên nhân họ lại chỉ đích danh cậu ta.

Đối mặt với Phoiphailin lúc này là một người đàn ông khoảng 60 tuổi, da ngăm đen, tóc bạc, râu tóc cắt tỉa gọn gàng nhưng vẫn giữ bộ ria mép đặc trưng cùng phần tóc đuôi ngựa khá thưa, dài đến ngang vai. Bên cạnh đó, ông ta còn khoác lên mình bộ tây phục, với chiếc áo khoác ngoài đang được một trong bốn người mặc áo choàng kín thân giữ giúp. Điều này cũng vô hình trung khiến Phoiphailin nghĩ rằng người đàn ông trước mặt xuất thân từ một danh gia vọng tộc nào đó ở phương Tây, thay vì phương Đông này.

"Là vì huyết mạch. Trong thời đại loạn lạc như thế này, chẳng phải việc tìm về những huyết mạch thất lạc bên ngoài của mình mới là quan trọng nhất sao?"

Câu nói của người đàn ông khiến Phoiphailin có chút nghi ngờ, nhưng cô chưa vội phủ nhận. Bởi rõ ràng, nếu xét theo huyết mạch mà Chu Thành Đông mang trong mình, thì không thể là nhà họ Chu. Nhà họ Chu vốn là một trong những gia tộc xuất hiện đầu tiên trên mảnh đất này. Lão tổ của họ, Chu Gia Bảo, còn là một tượng đài bất hủ vào giai đoạn đó, khi ông đã dẫn dắt tất cả vượt qua giai đoạn khó khăn nhất sau thất bại của liên minh tám nước trước Darkan. Vậy nên, huyết mạch nhà họ Chu có thể nói là chính thống. Nếu đối phương nhắm tới nhà họ Chu, họ đã không chỉ đòi hỏi riêng Chu Thành Đông mà thôi.

Vậy chỉ còn huyết mạch nhà mẹ của Chu Thành Đông là Lưu Đình Đình mà thôi. Năm xưa, cô ấy từng bị Phoiphailin đánh giá là "hồ ly cướp mất Nhật Nam", nhưng sau này cả hai đã trở thành bạn tốt, nên Phoiphailin biết rất rõ về lý lịch của Đình Đình. Cha mẹ của Đình Đình đều có xuất thân tương đối bình thường và là con một trong nhà. Tuy nhiên, ông bà nội của Đình Đình lại không phải người có gốc gác từ Đông Nam Á. Theo những gì Phoiphailin điều tra được, cả hai đều là người phương Bắc, và khi đang hưởng tuần trăng mật thì tận thế đã xảy ra, khiến họ không thể trở về quê hương kịp thời.

"Vậy chuyện này, chẳng phải tìm đến Lưu Đình Đình mới là ưu tiên hàng đầu sao?"

Theo suy nghĩ của Phoiphailin, nếu đối phương thực sự đến đây vì huyết mạch nhà mẹ của Chu Thành Đông, thì chắc chắn họ cũng sẽ muốn tiếp cận Đình Đình. Về cơ bản, câu hỏi vừa rồi chỉ mang tính chất thăm dò, xem đối phương đã có tiếp xúc với Đình Đình hay chưa, bởi Nhật Nam cũng đang ở bên cạnh cô ấy. Và rõ ràng, nếu có Nhật Nam ở đó, sẽ chẳng bao giờ có chuyện ông để Đình Đình bị mang đi, trừ khi đối phương thực sự có thể đè bẹp Nhật Nam. Mà trên thế giới này, còn mấy người có thể đe dọa được Nhật Nam của hiện tại chứ?

"Đương nhiên, chúng tôi đã cố gắng tiếp xúc với Lưu Đình Đình trước, nhưng đã gặp không ít rắc rối với Chu Nhật Nam, nên mới có một cuộc giao dịch nhỏ với ngài ấy."

Nói rồi, người đàn ông lấy từ trong túi áo ra một mảnh giấy nhỏ trông khá rách nát. Trên đó viết rõ nội dung cuộc giao dịch giữa Nhật Nam và Châu Giang. Trên thực tế, cuộc giao dịch giữa cả hai chủ yếu chỉ là thỏa thuận miệng, chứ không hề có bất cứ bản cam kết cụ thể nào. Chỉ là, khi đã có máu thịt của Chu Nhật Nam trong tay, chẳng lẽ nhà họ Châu không thể tái tạo dấu vân tay của ông ta rồi dùng nó để đóng dấu cho bản cam kết do họ soạn ra sao? Mà nói thẳng ra, nhà họ Châu cũng không quá bóp méo nội dung cuộc nói chuyện giữa Châu Giang và Nhật Nam, dù sau khi khám phá ra gen dị nhân có trong mảnh xác thịt của ông ta. Đây là sự tôn trọng tối thiểu mà Châu Giang có thể dành cho Nhật Nam, dù Oán Nhi có mè nheo đến mấy đi chăng nữa, thì đây cũng là cực hạn của Châu Giang. Đây là lần đầu tiên Châu Văn và Châu Họa Tuyết thấy Châu Giang quyết tâm về một vấn đề đến như vậy, nên mọi việc đã được thông qua trước sự thất vọng của Oán Nhi.

Bù lại, phía nhà họ Châu cũng đã cử người đi lấy mẫu máu của mỗi cá nhân mang họ Chu trong thành bang Samakkhi ngay lúc này, để phần nào xác thực nguồn gốc của loại gen lấy được trên người Chu Nhật Nam.

"Vậy ra, các vị là nhà họ Châu của thành bang Tân Thời sao?"

Phoiphailin không nhắc gì về án diệt môn 30 năm trước, bởi rõ ràng cô đã phần nào nắm bắt được tin tức thành bang Tân Thời đã đổi chủ. Điều này cũng phần nào chứng minh thân phận ông hoặc bà của Đình Đình. Nhưng nếu nhà họ Châu đã giao dịch trước với Nhật Nam rồi, thì tại sao lại cần phải thông qua phủ thành chủ nữa? Đó cũng chính là vấn đề đang mắc kẹt trong đầu Phoiphailin lúc này.

"Không biết đến cuối cùng, ngài thành chủ đây có chấp nhận cuộc trao đổi này hay không?"

Rõ ràng, người đàn ông kia đang cố tình tỏ ra mất kiên nhẫn trước mặt Phoiphailin, nhằm rút ngắn thời gian để cô sắp xếp suy nghĩ, với mục đích ép cô phải đưa ra một câu trả lời cụ thể. Đến cuối cùng, Phoiphailin cũng chẳng tìm được bất cứ lý do nào để từ chối cuộc giao dịch này. Tất cả là bởi cô biết khả năng của nhà họ Châu vượt quá tầm xử lý của mình. Dù là 30 năm trước hay hiện tại, nhà họ Châu đều là một con quái vật khổng lồ. Hơn nữa, đối phương còn đưa ra một giao dịch chứa đựng rất nhiều hào khí, khiến Phoiphailin không thể từ chối. Mặc kệ cho nội dung trên tờ giấy này có bao nhiêu sự thật, mặc kệ việc này có thể ảnh hưởng đến Nhật Nam và Đình Đình đến mức nào, Phoiphailin hiện tại đã là thành chủ, và cô phải suy nghĩ cho sự tồn vong của thành bang Samakkhi trước tiên.

"Tại sao lại không chứ? Dù sao thì tôi cũng tin rằng, ngay cả khi không có sự cho phép của tôi, quý vị nhà họ Châu cũng sẽ tự mình làm điều đó mà thôi."

Ở đây, Phoiphailin chỉ đoán mà thôi, nhưng quả đúng là nhà họ Châu đã làm việc đó thật. Trước khi tới phủ thành chủ, hay chính xác hơn là trước khi vào cả khu vực nội lãnh thổ, kế hoạch đã được khởi động rồi. Chỉ có một nhóm năm người đi theo tuyến ��ường an toàn qua các phòng tuyến, như thể để báo cho Phoiphailin biết rằng họ đang trên đường tới. Hiện tại, hai đội, mỗi đội gồm 12 thành viên và được dẫn dắt bởi hai đội trưởng chuyển chức lần 3, đã vây quanh biệt thự riêng của thành chủ – nơi Phoiphailin đã sắp xếp để Chu Thành Đông tạm lánh một thời gian sau vụ Nhật Nam rời đi.

"Ngài thành chủ cũng biết đấy, giai đoạn sắp tới sẽ rất loạn lạc, và con người chúng ta nên là một khối gắn kết khi còn có cơ hội. Có thể việc ngài đồng ý hay không vẫn chẳng phải là điều quá quan trọng, nhưng đây chẳng phải là một cái cớ lý tưởng để hai thành bang Tân Thời và Samakkhi chúng ta tiến lại gần nhau hơn một bước nữa sao?"

Như đã biết, thái độ của nhà họ Châu với cục diện hiện tại là tương đối rõ ràng: họ muốn duy trì những nền tảng cơ bản nhất của nền văn minh loài người, nhằm giúp họ trụ vững qua khoảng thời gian cần thiết để hoàn tất việc xây dựng căn cơ trên những cứ điểm Mê cung (Labyrinth) trước đó. Vậy nên, những lời này thật ra cũng chẳng sai. Nhưng xét về lâu dài, có thể nó sẽ dần mất đi giá trị vốn có ban đầu, bởi đến cuối cùng, nhà họ Châu cũng chẳng khác gì đám danh gia vọng tộc ở phương Tây. Điểm khác biệt duy nhất là nhà họ Châu sẵn sàng đầu tư nhiều thời gian hơn để xây dựng những nền tảng vững chắc và ổn định nhất có thể, rồi mới tiến hành "đi xuống" mà thôi.

Bên cạnh đó, nếu bắt Chu Thành Đông đi một cách lặng lẽ, sẽ có đôi chút phiền phức cho mối quan hệ về sau giữa hai bên. Vậy nên, tại sao không nhân cơ hội này để tận dụng triệt để giá trị mà Chu Thành Đông có thể mang lại về mặt chính trị chứ?

"Những lời này thật không quá hợp với một thế lực đã đổi chủ một thành bang chỉ trong một đêm."

Mức độ kinh khủng của nhà họ Châu khó mà có thể mường tượng được. Bởi vậy, Phoiphailin chỉ đang tự giễu bản thân, đồng thời cũng chứng minh rõ cho đối phương thấy rằng cô, hay chính xác hơn là thành bang Samakkhi, cần tới sự trợ giúp của nhà họ Châu đến nhường nào.

"Tôi tin rằng ngài thành chủ đang có sự hiểu lầm nào đó ở đây. Thứ chúng tôi xây dựng nên đương nhiên vẫn luôn là của chúng tôi rồi."

Đây là một sự khẳng định phần nào nói lên tầm nhìn của tộc trưởng đương nhiệm như Châu Văn, và cũng là lý do tại sao ông ta lại khác biệt so với hai đời trước đó đến như vậy.

Trong lúc đó, Chu Thành Đông vẫn chưa hề hay biết chuyện gì sắp xảy đến với mình, và vẫn đang đấu tập nhẹ cùng Khin Maung Yin trước giờ ăn sáng. Thật ra, việc bị giam lỏng chẳng mấy dễ chịu với Thành Đông, nhưng cậu ta đủ thông minh để tự hiểu rằng Phoiphailin chỉ là đang muốn tốt cho mình mà thôi. Đương nhiên, vào những lúc như thế này, Thành Đông cũng chỉ biết đổ hết mọi trách nhiệm lên hai đấng sinh thành của mình, đặc biệt là Nhật Nam, vì những phiền phức mà ông đã mang lại. Hành động của Nhật Nam trong lần gặp mặt trước đó, hay chính xác hơn là lần cuối cùng giữa cả hai, đáng lý ra Thành Đông phải nhận ra được viễn cảnh này rồi mới đúng. Về cơ bản, Thành Đông chưa bao giờ nghĩ rằng Nhật Nam sẽ vứt bỏ lại tất cả mà ra đi như thế. Ngay cả mẹ cậu ta cũng vậy, vốn dĩ bà ấy không phải dạng người vô trách nhiệm như thế. Nhật Nam chắc hẳn đã trải qua một điểm mấu chốt nào đó, đánh dấu bước ngoặt trong cuộc đời ông trong chuyến đi gần đây nhất, thứ khiến ông chọn bỏ rơi trách nhiệm trên lưng mình. Đến cuối cùng, Thành Đông cũng không nghĩ ra thứ gì lại có thể thay đổi một con người vốn sẵn sàng hy sinh tất cả vì lợi ích của thành bang Samakkhi, kể cả hạnh phúc gia đình mình, đến mức như hiện tại.

Cũng chính vì không hiểu, nên những suy nghĩ đó cứ mắc kẹt mãi trong đầu óc Thành Đông. Cậu muốn biết một câu trả lời cụ thể từ chính Nhật Nam, nhưng cũng hiểu rõ rằng sự chênh lệch giữa đôi bên lúc này lớn đến nhường nào. Vậy nên, ngoại trừ việc dồn nén hết những suy nghĩ tiêu cực vào nắm đấm của mình rồi giải phóng chúng ra thông qua từng cú đấm, Thành Đông không biết làm gì hơn. Điều này cũng khiến Yin gặp đôi chút khó khăn trong trận đấu tập nhỏ với Thành Đông. Nhưng đồng thời, cậu ta cũng hiểu rất rõ tâm trạng lúc này của Thành Đông nên chỉ phòng thủ chứ không phản công lại. Dù cả hai quen biết không quá lâu, nhưng khoảng thời gian qua có thể nói là tri kỷ. Đó cũng là lý do Yin có mặt ở đây cùng Thành Đông, giúp cậu ta bình tĩnh lại và vượt qua giai đoạn khó khăn này, khi giờ Thành Đông đã bị cha mẹ mình bỏ rơi.

"Cậu cũng nhận ra rồi đúng không, Thành Đông? Chúng ta không thể nào thắng được chúng."

Thật ra, cả hai đã sớm nhận ra chuyện bản thân bị bao vây được một lúc rồi, đặc biệt là Yin. Nhưng trong tình thế này, rõ ràng việc phản ứng quá khích là không nên.

"Tại sao chứ? Tôi và cậu mỗi người chia đôi là được."

Có vẻ như Thành Đông vẫn chưa nhận thức được bản thân đang phải đối mặt với điều gì, nhưng Yin thì lại khác. Vì thế, cậu ta đang rất đề phòng với cục diện hiện tại.

"Không thể. Số lượng chúng áp đảo chúng ta, và rõ ràng trong số đó toàn là những chuyển chức lần 2 mạnh mẽ. Lại có một luồng khí tức có nét tương đồng với ông ta, thậm chí còn mạnh hơn."

Trong lần gặp mặt trước, Nhật Nam vẫn chưa phải là chuyển chức lần 3, nên cũng chẳng lạ gì khi Yin nhận xét rằng chủ sở hữu của luồng khí tức kia còn mạnh hơn cả Nhật Nam.

"Chưa kể đến chuyện lý do duy nhất mà cả hai ta có thể dò ra được chúng là vì chúng muốn chúng ta nhận ra. Bởi vậy, manh động vào lúc này rõ ràng là một quyết định ngu xuẩn."

Yin có những suy tính rất trực quan về thế cục hiện tại, bởi rõ ràng lần gặp mặt trực tiếp với Nhật Nam đã để lại cho cậu ta rất nhiều kinh nghiệm. Với khả năng của mình, Yin có thể phát hiện ra những chuyển chức lần 2 không quá mạnh mẽ. Nhưng trong số những kẻ này, có không dưới 10 luồng khí tức tiệm cận Nhật Nam, và còn có một kẻ mạnh hơn ông ta ít nhất một bậc. Hiện thực thường rất tàn khốc, và Yin quả thật không nghĩ ra viễn cảnh nào mà cậu ta có thể tự mình phát hiện ra sự hiện diện của những kẻ này, ngoại trừ việc chúng tự lộ diện cho cậu ta thấy.

Thành Đông cũng phần nào cảm nhận được độ nghiêm trọng của cục diện hiện tại, dựa trên giọng điệu của Yin và sự phân tâm của cậu ta lúc này. Dù cả hai vẫn đang duy trì cùng một tần suất chiến đấu như ban đầu, nhưng rõ ràng sự chú ý của Yin đã đổ dồn lên những kẻ kia, đồng thời tập trung tính toán đường thoát cho cả hai.

"Tạm thời, chúng ta không rõ chúng tới đây vì lý do gì, nhưng rõ ràng chúng nhắm tới một mục tiêu cụ thể. Vậy nên, chúng ta hãy chia ra hai hướng."

Đây rõ ràng là cách xử lý hợp lý nhất trong giai đoạn hiện tại, bởi cả hai đều không biết đối phương đã nhắm tới ai. Nếu chia ra hai hướng, may mắn thì một người có thể quay về kịp để báo tin, từ đó sẽ có thêm sự trợ giúp. Giả sử đối phương muốn bắt cả hai, thì điều này cũng có nghĩa là quân số của họ sẽ phải chia đôi, và rõ ràng việc này sẽ giảm bớt phần nào gánh nặng cho họ.

Cảm thấy phương án của Yin rất hợp lý, Thành Đông không có ý kiến nào thêm. Lúc này, cả hai đều đồng bộ đếm nhẩm trong đầu mình cùng một khoảng thời gian, trước khi chia tách ra. Ngay sau khi bộ đếm trong đầu cả hai vừa đồng loạt chạm tới số 0, ngay giữa sân đột ngột xuất hiện một cơn lốc khói bụi kết nối tận trời xanh, cuốn theo những đám mây xung quanh đó. Trời xanh dần chuyển sang u tối, và chẳng mấy chốc, những hạt mưa đầu tiên rơi xuống, làm tan đi khói bụi mịt mù, để lộ ra một mình Yin đứng giữa trung tâm mớ hỗn độn đó, với những đồng xu đang được anh ta di chuyển qua lại trên ngón tay.

"Các vị khách từ phương xa, có thể cho tôi biết mục đích của các vị khi tới đây được không?"

Lý do Yin chọn ở lại không chỉ đơn thuần là vì cậu ta chịu chết để Thành Đông có thể chạy thoát, mà là vì cậu ta có phần nào đó cơ sở để củng cố niềm tin rằng bản thân có thể trụ được lâu hơn Thành Đông. Đương nhiên, nhà họ Châu cũng biết rõ về khả năng của Yin. Đúng hơn, đó là một dạng khả năng tương đối phiền phức, và là một chức nghiệp chẳng giống ai, vì nó không có truyền thừa cụ thể. Nói rõ hơn, ngay từ khi sinh ra, Yin đã có một mối liên kết với chức nghiệp đó rồi. Cậu ta chính xác là tiền lệ đầu tiên được ghi nhận cho việc thức tỉnh ngay từ khi vừa lọt lòng. Ngay cả chức nghiệp của Yin cũng không biết từ đâu mà có, nhưng trong số những chức nghiệp mà nhà họ Châu sở hữu trong khu lưu trữ của mình, quả thật có một chức nghiệp có vài nét tương đồng với của Yin. Bên cạnh đó, lúc này Yin đang đẩy trạng thái cảnh giác của mình lên mức cao nhất, bởi cậu ta tự biết rằng, dù khả năng có mạnh mẽ, dị thường đến bao nhiêu, nhưng nếu không thể dùng được thì đều vô ích.

"Khin Maung Yin, ta phải công nhận rằng khả năng của ngươi rất thú vị, và tiểu thư cũng muốn có một mẫu vật như ngươi trong bộ sưu tập của mình. Nhưng mục tiêu của bọn ta lần này chỉ có mình Chu Thành Đông. Hơn nữa, thành bang Samakkhi vẫn cần có một trụ cột trong tương lai như ngươi, nên hãy tránh ra một bên đi, đừng can thiệp vào chuyện này nữa."

Đi kèm với giọng nói đó là sự xuất hiện của 12 người, trong đó bao gồm cả kẻ sở hữu luồng khí tức áp đảo tuyệt đối mà Yin đã cảm nhận được trước đó. Đương nhiên, cậu ta không nghĩ rằng bản thân có thể thoát khỏi đây được nữa rồi.

"Ehem, đội hình này chẳng phải là quá đáng khi bắt nạt con nít rồi sao?"

Trong số 12 người này, tới 10 người là chuyển chức lần 2, hơn nữa còn chẳng phải loại bình thường. Tức là, ngay cả trong trường hợp kẻ đó không can thiệp, thì Yin vẫn không hề có cơ hội sống sót nào.

"Chẳng phải ngươi muốn cản bọn ta ở lại đây để Chu Thành Đông chạy trốn sao? Giờ thì bắt đầu cảm thấy hối hận rồi à?"

Như đã biết, nhà họ Châu đã cử đi tận hai đội, mỗi đội 12 người, và đều có một đội trưởng chuyển chức lần 3, chỉ để bắt Chu Thành Đông. Đây là một trong hai đội được cử đi, và đương nhiên họ không nghĩ rằng việc bắt Chu Thành Đông lại cần tới nhiều nguồn lực đến vậy. Bởi rõ ràng, đội ngũ này thậm chí có thể dùng để bắt cả Chu Nhật Nam cũng chẳng quá lời. Lý do nhà họ Châu sẵn sàng cử đi nguồn lực lớn đến như vậy là để bồi thường cho Oán Nhi về vụ thiên vị Châu Giang trước đó. Bởi vậy, trên thực tế, hai đội này có nhiều chức năng hơn là chỉ bắt giữ đơn thuần. Hơn nữa, hiện tại đội còn lại đã đụng độ với Chu Thành Đông rồi, nên trừ khi có biến cố nào đó xảy ra, họ sẽ không can thiệp vào. Thay vào đó, họ sẽ chơi đùa với Khin Maung Yin một chút. Dù sao, song tinh của thành bang Samakkhi trong lời đồn cũng có rất nhiều tiếng tăm, mà trong số đó chủ yếu là tai tiếng trong khu vực. Bởi vậy, tạm coi như tiện cả đôi đường để thu thập dữ liệu thực tế.

Bạn đang đọc một tác phẩm được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free