(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 243: Tôn giáo sau này.
Phải mất một lúc để Yzzhagt hoàn toàn nổi lên, nhân lúc rảnh rỗi, Hades cũng tiện thể kiểm tra vài thứ bằng năng lực của mình.
Điều đầu tiên Hades muốn làm là ổn định lại vũ trụ này. Yzzhagt tìm cách nổi lên bằng việc lan truyền câu chuyện của hắn, đây vốn là một hình thức ô nhiễm mà giáo hội Hỗn Mang thường sử dụng nhiều nhất.
Biết quá nhiều chưa bao giờ là điều tốt. Khi ngươi nhìn xuống vực thẳm, vực thẳm cũng đang nhìn lại ngươi. Sự kinh hoàng của ô nhiễm có thể trực tiếp bẻ gãy mọi ý chí. Trên thực tế, dù có cố gắng né tránh đến đâu, một khi đã bị ô nhiễm, mọi thứ đều đã vượt quá tầm kiểm soát.
Hơn nữa, với một kẻ đã chìm sâu đến mức như Yzzhagt, việc hắn cố gắng nổi lên sẽ trực tiếp nhấn chìm thế giới này dưới sức nặng của sự tồn tại của hắn.
Nói đơn giản, những kẻ tiếp xúc với nguồn thông tin mà Yzzhagt lan tỏa đều sẽ trở thành sinh vật ô nhiễm. Với những kẻ có ý chí mạnh mẽ hơn, họ có thể đạt được "sự tiến hóa" cần thiết để dần thích nghi với biển cả.
Đương nhiên, những kẻ có tư chất thậm chí còn sinh ra kháng tính và có khả năng chìm sâu hơn nữa. Nhưng sự thật là, dù muốn hay không, một khi đã bị nhấn chìm, chúng vẫn sẽ tiếp tục rơi xuống.
Kết cục cuối cùng cho những kẻ không thể bám trụ chính là trở thành chất dinh dưỡng cho những sinh vật dưới đáy, hệt như phù du, giáp xác nhỏ đối với đàn cá vậy.
Nếu có thể bám trụ, chúng sẽ dần thích nghi được. Nhưng dù vậy, khả năng của chúng cũng có giới hạn. Và nếu tốc độ chìm trên lý thuyết vượt quá khả năng thích ứng, chúng sẽ triệt để đi đời rồi biến thành những sinh vật ô nhiễm tầm thường.
Để tránh tình trạng đó, một nhánh của giáo hội Hỗn Mang đã tạo ra khái niệm "phao" nhằm giảm tốc độ chìm, thậm chí là giúp nổi ngược trở lại.
Với những kẻ đủ tư chất để hướng tới đáy, thậm chí là tiến vào The Deepest Pit, "phao" chỉ làm chậm tốc độ phát triển của họ. Thế nhưng với phần đông, đó quả thật là một chiếc phao cứu mạng.
Ứng dụng của "phao" rất rộng rãi, ví dụ như Yzzhagt đã dùng tính nổi của nó để vượt qua ràng buộc của Labyrinth, trực tiếp giáng lâm xuống thế giới này.
Có rất nhiều cách để tăng khả năng nổi của "phao", nhưng theo những gì Hades biết, chúng thường được chia thành hai trường phái chính: tín ngưỡng và khả năng di chuyển trong biển của bản thân.
Trường phái thứ hai là độc môn của tầng lớp cao trong giáo hội, như lũ kiến lai Hybrid và Deep Ones. Không rõ nhánh của nữ tư tế thì thế nào, nhưng quả thật có vài sự kiện mà bọn Deep Ones đã can thiệp thông qua "phao".
Về phần tín ngưỡng, nó bao hàm rất nhiều điều. Tuy nhiên, phần đông chọn một mô hình kết cấu đơn giản và nguyên thủy nhất: biến bản thân thành một dạng tin đồn để gieo rắc nỗi sợ hãi cho những kẻ tiếp nhận thông tin đó.
Sanna cho rằng các "vị thần" được sinh ra từ sự thiếu hiểu biết, cũng như hiện tượng một quần thể hay xã hội bị ám ảnh bởi một dạng khái niệm nào đó. Vì vậy, cách tín ngưỡng này về cơ bản là một hình thái được phát triển từ những điều vốn có từ trước.
Cách Yzzhagt đang làm là gieo rắc nỗi kinh hoàng lên cả thế giới này, nhanh chóng thu thập thêm tín ngưỡng để vừa kéo bản thân nổi lên, vừa nhấn chìm thế giới này xuống biển nhằm giảm bớt áp lực đè lên hắn do phải nổi quá cao.
Theo Hades phán đoán, Yzzhagt hẳn đã chìm xuống độ sâu khoảng chừng 120.000m. Trong nhận thức của ông, đây không phải là một độ sâu quá ấn tượng đối với các thế hệ sau thuộc 6 giai đoạn phát triển.
Nhất là khi Yzzhagt vẫn đang ở cực điểm của cảnh giới Siêu như hiện tại. Có lẽ là vì những đối tượng mà Hades từng tiếp cận đều cố gắng chìm sâu nhất có thể, nên trước cảnh giới Siêu, bọn chúng đã đạt tới 300.000m là ít. Còn Yzzhagt thì lo sợ ảnh hưởng của biển nên cố gắng thăm dò dần, không dám vội vã lao xuống.
Điều này cũng chứng minh Yzzhagt không quá phù hợp để đi theo con đường Hỗn Mang. Đương nhiên, để đạt tới cực điểm của cảnh giới Siêu, tài năng là điều không thể thiếu. Căn cơ của hắn có thể sánh ngang với những kẻ triển vọng thuộc 50 chủng tộc và 50 thế lực hàng đầu.
Tùy thuộc vào chất lượng của mỗi thế hệ mà số lượng cá thể thành công đạt tới cực điểm của cảnh giới Siêu có thể dao động từ vài ngàn trở xuống cho mỗi bên. Đương nhiên, số liệu thống kê cũng không thể hoàn toàn đối chiếu với tất cả.
Hơn nữa, với Linh Thể tộc nằm trong top 10 của Joshua, số lượng đạt được cảnh giới này mỗi thế hệ phải nói là rất nhiều. Nhưng so với một kẻ đi lên từ vùng trũng, tự thân phấn đấu, thì đây đã có thể coi là một thành tựu vĩ đại.
Tâm lý muốn đạt tới tiến hóa giai đoạn 7 của Yzzhagt, đương nhiên Hades cũng phần nào thấu hiểu. Bởi lẽ, ngay cả những thế lực, chủng tộc hùng mạnh nhất cũng chỉ có vài đến vài chục hậu duệ đạt tới mức độ đó trong mỗi thế hệ.
Nếu Yzzhagt đạt được thành tựu không tưởng ấy, chắc chắn hắn sẽ được nhiều thế lực, chủng tộc ở phía trên kia chú ý. Các thế lực sẽ đưa ra vô vàn lời hứa hẹn, còn các chủng tộc thì muốn hắn quy phục, thậm chí muốn có được dòng máu của hắn cho thế hệ sau.
Chỉ là, vì tạo áp lực lên thế giới này, cũng như gián tiếp gieo rắc nỗi kinh hoàng, đè nén mọi sinh vật sống bên trong đó, nên dù Yzzhagt chưa xuất hiện, cả thế giới này cũng đã tiệm cận hồi kết.
Bản thân Hades thì không sao cả, nhưng suy cho cùng, ông vẫn sẽ giữ lời hứa bảo vệ vũ trụ này. Ngay khi ông muốn đảo ngược sự kinh hoàng mà Yzzhagt đã gây ra, ông lại thất bại.
Có vẻ như Joshua hoặc Tất Đạt Đa đã lo liệu việc này từ trước. Vậy mà Hades cứ tưởng đám Châu Phàm dính líu thì cả thế giới này cũng không tránh khỏi. Ai ngờ, chỉ những kẻ ở quá gần bể máu mới bị ảnh hưởng mà thôi.
Hơn nữa, bọn họ đều không bị nỗi kinh hoàng đó ảnh hưởng. Nó chỉ có tác dụng cung cấp thông tin cho họ, đây cũng là điều Châu Phàm đang muốn thực hiện.
Dù sao, việc giữ cho tâm trí của toàn vũ trụ này vững vàng đến mức tiếp nhận thông tin mà không bị ám ảnh sẽ tốn rất nhiều chiêu trò. Vì vậy, trực tiếp ngăn cản việc tiếp nhận thông tin ngay từ đầu là ổn nhất, còn những kẻ có mặt ở đây thì đã được Hades coi là khán giả từ trước rồi.
Việc tiếp theo Hades muốn làm là triệu hồi lại những vũ khí trước đây của mình. Ban đầu, ông định không cần dùng đến chúng vì cũng khá khó xử, do trước kia ông đã giao phó chúng cho những kẻ phù hợp rồi.
Sau này, dù chúng có bị thất lạc hay bị cướp đi chăng nữa, Hades cũng chẳng thèm bận tâm. Bởi lẽ, có bảo vật trong tay mà có khả năng bảo vệ nó hay không thì đương nhiên tùy thuộc vào năng lực của bọn chúng.
Cầm vàng trong tay mà vẫn để mất thì chỉ có thể tự trách bản thân. Với một kẻ từng làm ô uế danh hiệu anh hùng trong quá khứ, rồi được Gilgamesh ngăn cản như Hades, ông đã sớm không còn là một chiến binh.
Được Cái Chết trao cho cơ hội làm lại chẳng qua cũng chỉ là một dạng trải nghiệm khác của cuộc đời. Nơi mà Hades không còn là anh hùng hay thượng nhân gì nữa, mà sống dưới một nhận dạng hoàn toàn mới.
Một cuộc đời học giả, thậm chí sẵn sàng làm rất nhiều thứ, bao gồm cả cầm tù, diệt chủng, để phục vụ cho công cuộc nghiên cứu của mình, cũng không quá tệ.
Không biết nếu Hades lúc còn phục vụ cho đế quốc Vĩnh Hằng mà biết chuyện hiện tại ông muốn kết thúc cuộc đời mình như một chiến binh, hắn sẽ nghĩ thế nào.
Có thể hắn sẽ cười nhạo ông vì sự lựa chọn ngớ ngẩn này. Thậm chí với khả năng của ông, cũng chẳng cần phải tự mình vướng vào cái nhân quả này làm gì, chỉ cần cứ làm những gì bản thân cho là đúng là được.
Tên Force kia cũng từng nói rằng dù Hades có muốn trốn tránh đến bao nhiêu, suy cho cùng đây vẫn là ý thức của vị anh hùng vĩ đại đó. Có một số chuyện ông không thể nào trốn tránh được vì đó là bản chất của chính ông.
"Bản chất linh hồn không thay đổi, dù là Hermes hay Force, dù là Baal-Peor hay Châu Phàm, đều có chung một gốc rễ. Sống đến tuổi này rồi mà vẫn có lúc tự ngộ ra những vấn đề nhỏ nhặt này thì Sanna nói cũng chẳng sai."
Baal-Peor là một cái tên khá lạ lẫm với nhiều người, nhưng trên thực tế, có rất nhiều thần thoại được phát triển từ những gốc tích trong quá khứ. Baal-Peor được xem như là nguồn gốc của một kẻ cực kỳ nổi tiếng tên là Belphegor, đại tội Lười Biếng.
Theo những gì Hades có thể nhớ về Baal-Peor, ông ta là một anh hùng của một vương quốc vô danh nhỏ. So với các đế chế hùng mạnh sở hữu tầng tầng lớp lớp anh hùng qua mỗi thế hệ, vương quốc đó chỉ có thể xem như một thuộc địa.
Và với những vương quốc kiểu đó, chuyện nhiều đời liên tiếp không xuất hiện anh hùng là điều quá sức hiển nhiên. Điều này cũng nói rõ rằng bọn họ không có khả năng phản kháng trước tác động của những chủng tộc khác.
Việc dựa dẫm vào các đế chế là chuyện rất dễ hiểu. Đối với bọn họ, sự kiện trọng đại nhất chính là khoảnh khắc một vị anh hùng ra đời. Tuy vấn đề này ở đâu cũng vậy, nhưng so với các đế chế, bọn họ chỉ là những kẻ yếu hèn đã lâu ngày chưa có giọt nước nào vào bụng.
Ý nghĩa cũng vì thế được đẩy cao lên. Dù cho lễ mừng chẳng thể nào hoành tráng được như các đế chế, nhưng vì sự kiện này mà bọn họ sẵn sàng dốc rất nhiều quốc lực vào. Và với vương quốc vô danh đó, các anh hùng sau buổi lễ còn được ban tặng danh hiệu Baal.
Trong cuộc hành trình thời còn non trẻ của mình, Hades đã chứng kiến và trải nghiệm đủ nhiều. Thế nhưng, suy cho cùng ông lại không phải là một phần của những vương quốc vô danh đó, nên tầm nhìn của ông và bọn họ có rất nhiều điểm khác biệt.
Lý do Baal-Peor được Hades biết đến trước đây chỉ đơn giản là vì trong thời kỳ loạn lạc dưới ảnh hưởng của hóa linh thạch, các đế chế liên tục đàn áp mạnh khắp nơi, khiến sự cân bằng trong mối quan hệ giữa đế chế và các vương quốc bị ảnh hưởng nghiêm trọng.
Các vương quốc cung phụng đế chế l�� vì họ muốn dựa lưng vào cây cao bóng mát. Giờ đến cả đế chế cũng quay sang bóc lột, không chừa đường sống cho họ, thì sẽ có rất nhiều bên chọn phản kháng để đòi tách ra.
Dù sao, trong trường hợp không bị các chủng tộc khác dòm ngó, việc có nhận được bảo hộ bởi đế chế hay không cũng chẳng còn quan trọng nữa. Nhưng nếu đế chế quay sang bóc lột bọn họ, chắc chắn họ sẽ chết dần chết mòn.
Vào giai đoạn được đời sau nhớ đến như là hậu kỷ nguyên bạc, Baal-Peor xuất hiện cùng vô số vì sao tỏa sáng trên trời, dẫn dắt con dân của mình chống trả quyết liệt hòng tách ra. Thế nhưng đến cuối cùng, mọi thứ chỉ là trong thoáng chốc.
Tiên phong cũng có nghĩa là sẽ là người đầu tiên hứng chịu cơn bão. Baal-Peor mất sạch tất cả chỉ trong một đêm, nhưng câu chuyện của ông lại hệt như một mồi lửa hoàn hảo cho một đống củi đã khô lâu ngày.
Mãi về sau, cái tên này lại được Joshua nhắc tới một lần nữa. Vào thời đại thần chiến, vấn đề tôn giáo rất gần gũi, bởi lẽ các vị thần lúc đó vẫn còn đi lại trên mặt đất và m��i sinh vật đều tôn thờ họ, rất ít ai lại đi tin vào những thứ khác.
Ấy vậy mà tên điên Joshua kia lại muốn tạo ra tôn giáo dưới vỏ bọc của thế lực mang tên "Thư Viện". Vào lúc đó, Joshua vẫn còn đang hoạt động riêng lẻ bên ngoài. Nhưng sau này, Joshua nói rằng cuộc gặp mặt với Jacos đã chỉ ra cho hắn một con đường sáng để thoát ra khỏi thế cục bấy giờ.
Về cơ bản, Sanna cho rằng Thư Viện tồn tại được là vì ba nguyên do. Thứ nhất là vấn đề xung đột nội bộ của ba chủng tộc – con người, dị nhân cùng linh thể – ngày càng tăng cao, trong khi các vị thần lại không muốn can thiệp. Bởi vậy, "phép màu" của Thư Viện được nhiều người tin tưởng.
Thứ hai là hệ thống giáo lý hoàn chỉnh, hay nói đúng hơn là bộ óc của Joshua. Nhờ hắn, Thư Viện kinh doanh rất tốt, thậm chí còn mượn cuộc chiến nội bộ giữa ba chủng tộc để làm giàu cho mình.
Cuối cùng là câu chuyện. Nó được xây dựng đủ tinh vi để những kẻ tầm thường ngộ nhận là thần thoại nhưng vẫn giữ được tính chất thực. Kết hợp với hai điều trên, việc Thư Viện không quật khởi được cũng là điều khó xảy ra.
Belphegor là một kẻ không có thật, được Joshua dựng lên từ Baal-Peor – một anh hùng có thật. Về sau, khi các vị thần dần trở nên quá xa vời so với những thế giới cấp thấp.
Đỉnh điểm là khi các vị thần cùng các ứng cử viên và nhiều cá thể nổi bật khác đích thân tham chiến cuộc chiến ngoài kia, câu chuyện của bọn họ dần bị chôn vùi theo thời gian. Đến mức nhiều kẻ sinh sau đẻ muộn tại thế giới hoàn hảo còn cho rằng bọn họ không hề tồn tại ngay từ đầu.
Ở các thế giới siêu việt thấp hơn, có lẽ chỉ còn vài thế lực tôn thờ họ cùng một vài di tích thất lạc là còn tin vào. Khái niệm về tín ngưỡng cũng vì vậy mà dần bị thay thế, với nền tảng chính là Thư Viện của Joshua.
Mọi tôn giáo sinh ra sau này đều phỏng theo thành tựu của Thư Viện. Các vị thần trong nhiều thần thoại hoàn toàn có thật, nhưng trong quá khứ, họ tồn tại dưới một hình thái khác, như các anh hùng chẳng hạn.
Để vấn đề tín ngưỡng không vượt quá tầm kiểm soát, nhóm 10 thiên tài còn đặt ra hạn chế về mặt nhận thức trên Thư Viện. Nhờ đó, mọi tôn giáo được sinh ra đều nằm trong giới hạn kiểm soát đã định từ ban đầu.
(Thư Viện này là một trong 19 khía cạnh tách ra từ Chủ Tọa, và cũng là Thư Viện mà Kiến Mối truy cập vào thông qua tri thức vô hạn. Đương nhiên, quyền và khả năng truy cập của Kiến Mối bị giới hạn rất nhiều. Nhưng cũng chính vì thế mà Thư Viện tỏ ra quan tâm đến cô ta từ rất sớm, rồi gián tiếp mở đường giúp Sylva đại thụ trở thành Treant nữ vương, một ứng cử viên của Sinh Mệnh.)
Riêng Gilgamesh thì bị "ghim" nên vẫn được người đời sau này nhớ đến như là Vua Anh Hùng hay Anh Hùng đầu tiên, thay vì là các vị thần như những kẻ khác. Tuy nhiên, suy cho cùng, nhờ hệ thống này mà tên tuổi của những kẻ đã sớm biến mất trong dòng cát thời gian vẫn được nhớ mãi về sau.
(Sử thi Gilgamesh được xem như là bản sử thi anh hùng đầu tiên, và câu chuyện của Gilgamesh cũng từ đó trở thành nguồn gốc, định nghĩa cho nhiều, hoặc có thể nói là tất cả, những câu chuyện anh hùng sau này. Danh hiệu Anh Hùng đầu tiên, hay hoành tráng hơn là Vua Anh Hùng, từ đó được ra đời. Chỉ đơn giản là vì Gilgamesh là người khởi nguồn, chứ không phải là kẻ mạnh nhất. Trong khi đó, tại thời đại Thượng Nhân, Gilgamesh được sinh ra vào nửa sau của thời kỳ bạc, cũng là thời kỳ kế cuối trong lịch sử chủng Thượng Nhân, và được xưng tụng là anh hùng mạnh nhất từng tồn tại.)
Phiên bản truyện này, với sự trau chuốt tỉ mỉ, là tài sản của truyen.free.