(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 229: Những thông tin cuối cùng.
"Không ngờ ngươi lại lâm vào tình thế khổ cực như vậy. Nhưng so với việc ngươi đã trốn thoát khỏi ba kẻ tiệm cận bước đầu tiên và quay về bên ta thêm một lần nữa thì những hao tổn này chẳng đáng là gì."
Hắn vừa dứt lời, vừa tách bóng khỏi u linh thể. Ngay lập tức, u linh thể trong tay phải của hắn dần trong suốt rồi biến mất hoàn toàn trước mắt người phàm. Thế nhưng, trong mắt hắn, nó vẫn hiện hữu, nằm gọn trong bàn tay trái và được hắn nắm chặt.
Sau khi được tách ra, cái bóng hiện nguyên hình là một đoạn xương tay nhỏ. Đây chính là thứ hắn đã tách khỏi tay trái mình để đi theo giám sát và nuôi dưỡng linh hồn của Steven, giúp nó đạt đến mức độ lý tưởng như hắn mong muốn.
Tuy phần xương này đã bị tổn hại nặng nề, thậm chí còn cụt mất nhiều đoạn do hao tổn năng lượng bản nguyên, nhưng tất cả đều đáng giá. Bởi lẽ, đến tận lúc này, u linh thể mà hắn luôn vọng tưởng đã thành công nằm gọn trong tay hắn.
Chỉ tiếc là u linh thể này vẫn chưa đạt tới trạng thái tiềm năng được khai mở hoàn toàn, nhưng cũng chỉ còn kém một chút mà thôi. Nếu trong tương lai có đầy đủ cơ duyên, hắn hoàn toàn tự tin có thể đưa u linh thể này tiến thêm nửa bước cuối cùng.
Đáng lẽ ra, bàn tay phải của hắn đã có thể câu kéo thêm thời gian, thậm chí quấn chặt lấy cả hai kẻ đó, nhưng rốt cuộc, nó đã tách rời khỏi hắn quá lâu rồi.
Từ đó đến nay, nó vẫn không ngừng truyền năng lượng để nguyền rủa hậu duệ của những kẻ phản đồ kia. Hơn nữa, không ít con cháu của những kẻ trực tiếp có mặt hôm đó đã rời khỏi mảnh đất này, nên những phần sức mạnh còn ẩn chứa trong cơ thể chúng tạm thời không thể thu hồi lại.
Chính vì thế mà bàn tay phải không đạt được trạng thái tốt nhất. Nhưng tất cả đã qua rồi, khúc xương hắn vừa tách ra đã mang về cho hắn thứ mà hắn mong muốn, và thế là đủ.
Về phần thiệt hại, hắn cũng chẳng bận tâm tính toán đến. Dù sao, việc thành công cướp được u linh thể này ngay trước mắt những kẻ ngoài kia đã là một thành công quá lớn rồi, chưa kể chỉ cần bồi dưỡng một thời gian ngắn là có thể hồi phục như ban đầu.
Chỉ là hắn không có ý định chờ đợi lâu đến thế. Thực sự thì hắn đã bị mắc kẹt ở đây quá lâu rồi. Trước kia, bởi vì bản thân còn quá nhỏ bé và yếu ớt nên hắn cần phải ở lại đây để hấp thụ năng lượng, dần hồi phục và phát triển thêm.
Khi hắn tưởng chừng đã gần đạt được thời cơ chín muồi, thì lại chợt nhận ra u linh thể của mình quá đỗi yếu ��t, lại còn bị phụ thuộc vào mảnh đất này quá nhiều, hệt như cây đã cắm rễ quá sâu, muốn rời đi cũng chẳng được.
Tuy nhiên, kể cả như vậy, hắn vẫn có thể tiếp tục phát triển và bành trướng phạm vi ảnh hưởng của mình ra bên ngoài nếu muốn. Chỉ tiếc là đám phản đồ kia lại dám chống lại hắn, rồi nhốt hắn trong cánh đồng nhỏ bé này.
Hiện tại, khi gặp được u linh thể này, hắn biết cơ duyên thoát khỏi nơi đây đã đến với hắn. Mọi chuyện không chỉ đơn giản là phá vỡ kết giới thông thường, mà hắn còn sẽ sở hữu một u linh thể hoàn toàn mới, mạnh mẽ hơn và không còn bị ràng buộc với mảnh đất này nữa.
Đến lúc đó, hắn sẽ có thể thoát ly khỏi nơi này, thậm chí là khỏi cái thế giới nhỏ bé này, để tiến tới những vùng trời rộng lớn hơn bên ngoài, hệt như bao cá thể độc lập khác. Đây căn bản chính là cơ duyên đáng trân quý nhất trong cả cuộc đời hắn.
Sau ngần ấy thời gian bị ràng buộc rồi lại bị giam cầm, hắn đã sớm không thể chịu nổi việc bản thân chỉ có thể ở mãi trong cái xó này, đếm từng ngày trôi qua. Vậy nên, hắn không thể chờ đợi đến khi u linh thể hồi phục hoàn toàn.
Huống hồ, những kẻ đã tổn hại đến một phần của hắn lẫn u linh thể, và đang giam giữ bàn tay của hắn, đều đang ở bên ngoài kia cả. Lúc này, hắn đang rất muốn lao ra ngoài đó để giết sạch bọn chúng.
Bởi vì chúng mà kế hoạch ban đầu của hắn xuất hiện lỗ hổng; bởi vì chúng nên suýt nữa thì mọi tính toán của hắn đều đổ sông đổ bể. Vậy nên, hiện tại, hắn muốn ra ngoài kia và nghiền nát bọn chúng ngay lập tức.
Và thế là, hắn trực tiếp thúc đẩy quá trình chiếm đoạt u linh thể này. Còn về việc u linh thể đã gần như sụp đổ hoàn toàn, chỉ duy trì được đến hiện tại nhờ cái bóng không ngừng tiêu tốn năng lượng bản nguyên để kết dính, thì hắn đã có cách giải quyết.
Đó chính là hắn trực tiếp đánh vỡ u linh thể của chính mình, rồi sử dụng nó để hồi phục u linh thể này. Việc này sẽ khiến bản thân hắn bị ràng buộc với u linh thể mới, nhưng so với u linh thể gốc của hắn thì nó hiện tại tốt hơn không chỉ một bậc.
Đương nhiên, cách làm này cũng chỉ có hiệu quả hàn gắn lại u linh thể đã gần như sụp đổ, đưa nó về trạng thái nguyên vẹn mà thôi. Những tổn thương trước đó như đoạn tay, đoạn chân hay các tổn thương khác đều cần rất nhiều thời gian để tẩm bổ.
Hơn nữa, hắn cũng để ý thấy bản ngã cùng ý thức của Steven vẫn còn, nhưng rõ ràng đã bị một phần của hắn làm suy yếu đến cực độ khi linh hồn Steven bị tách khỏi xác. Tuy quá trình này sẽ hơi mất thời gian, bởi thành tựu của Steven trong quá khứ về mặt linh hồn đã trực tiếp khiến bản ngã của ông ta thăng hoa.
Điều đó kéo theo chất lượng của ý thức lẫn u linh thể. Nhưng đó cũng chính là lý do hắn nhắm tới u linh thể này, bởi vì Steven đã đạt tới ngưỡng đó, nên các ý thức sinh ra sau này, chỉ cần có đầy đủ cơ duyên, đều sẽ đạt được u linh thể với tiềm năng vô hạn, tựa như ông ta trong quá khứ.
Có lẽ chính Steven cũng không ngờ được rằng chính những thành tựu đó, một ngày kia, sẽ trở thành "áo cưới" cho một kẻ vẫn luôn bị ông ta khinh thường, nhìn bằng nửa con mắt, như hắn.
Chỉ c���n nghĩ đến chừng đó thôi cũng đã khiến hắn phấn khích đến cực độ. Tuy không thể khiến Steven chứng kiến được tất cả, nhưng việc có thể kéo sập được cả bản ngã dẫn tới ý thức tiêu vong, kể cả ý thức đại diện cho ông ta đang ngủ say, đã khiến hắn thỏa mãn lắm rồi.
Đáng tiếc, cũng bởi vì bản ngã của Steven đã đạt tới ngưỡng thăng hoa nên tạm thời hắn vẫn chưa có cách để phá hủy nó. Nhưng may mắn là ý thức của ông ta trong kiếp này quá yếu đuối, nên hắn vẫn đảm bảo được ưu thế áp đảo hoàn toàn và chiếm giữ u linh thể này.
Chuyện diệt trừ tận gốc bản ngã của Steven thì hãy tính sau. Dù sao hắn cũng tin rằng nếu như ở dưới này không có cách, thì chắc chắn ở bên trên sẽ có mà thôi. Hắn đã chờ đợi lâu đến như vậy rồi, chẳng lẽ lại không thể chờ thêm vài chục ngàn năm nữa?
Chẳng mất bao lâu để hắn có thể hoàn toàn xâm chiếm toàn bộ u linh thể, thậm chí ngay cả phần đầu nơi chứa đựng bản ngã gốc cùng với những ý thức cũng bị hắn chiếm hơn 60% và làm cho phần hộp sọ bên ngoài trở nên vẩn đục hoàn toàn.
Đáng tiếc là u linh thể này quá tàn tạ, chưa kể hắn cũng không thích vẻ mặt của tên Steven này, bởi vì nó phần nào đó khiến hắn nhớ đến Steven, dù cho khoảng một phần ba bộ mặt đã bị hủy từ trước đó rồi.
Vì vậy, hắn khiến một phần của mình trào ra ngoài, biến dạng, bao bọc lấy u linh thể hệt như một lớp da bảo hộ, đồng thời nhào nặn lại hình tượng bên ngoài nhằm che đi bộ dạng hiện tại của u linh thể.
Ban đầu, hắn định cho lớp da này mang hình dạng nguyên mẫu của hắn khi còn sống, nhưng lại chợt nhớ ra rằng đã quá lâu kể từ ngày đó. Vả lại, từ đó đến giờ, phần lớn thời gian hắn vẫn luôn nằm trong mơ màng nên có nhiều thứ sớm đã quên mất.
Chưa kể, hiện tại nếu như lấy bộ dáng trước kia thì nó đã không còn phù hợp nữa rồi. Dù sao hắn cũng đã tiến hóa, hắn là anh hùng thế hệ mới và cũng đã thành công tồn tại cho đến tận ngày hôm nay.
Khát vọng của hắn là xây dựng lại chủng tộc của mình, nhưng phải theo ý muốn của hắn. Hắn không muốn tạo ra những kẻ dám đứng lên chống lại mong muốn, ý chí của mình, giống như những anh hùng được Vua Anh Hùng dẫn dắt năm xưa hay những kẻ phản đồ gần đây.
Mọi thứ mà hắn tạo ra phải thật hoàn hảo, và thứ hắn cần hiện tại chính là một khởi đầu hoàn toàn mới với một bộ dạng hoàn toàn mới, đại diện cho hình mẫu tối cao, nguyên sơ và hoàn hảo nhất cho chủng tộc mà hắn sắp s���a tạo ra.
Lớp da bắt đầu được thay đổi dựa trên ý muốn của hắn và cuối cùng nó trở thành hình dạng hệt như cái bóng khi ẩn núp bên trong u linh thể của Steven: một "cơ thể" trần truồng màu đen nhưng vẫn lộ ra từng đường ngấn cơ bắp thon gọn, từng động mạch, từng đường vân rõ nét.
Có thể so sánh lớp da này với một tuyệt tác về hình thể con người. Điểm khác biệt dễ dàng nhận thấy nhất chính là lớp da này đen đến lạ thường. Hơn nữa, chỉ cần nhìn sơ qua bộ mặt của hắn cũng có thể biết tên này không phải là con người.
Đầu trọc lóc, cùng với đó là sáu con mắt nằm khắp trên gương mặt hắn. Hai con mắt đặt nằm ngang trên trán, hệt như lông mày; hai con mắt khác đặt dọc song song ngay phía dưới, ở vị trí cao hơn phần sống mũi và dính tới phần hõm mắt gốc.
Hai con mắt còn lại đặt ngay phía sau và song song với hai con mắt trên trán. Cả sáu đều không có mí mắt, đồng tử to tròn màu vàng và gần như không có phần kết mạc, thay vào đó là phần mống mắt màu đỏ.
Ngoài sáu con mắt này ra thì trên gương mặt này hoàn toàn không có bất cứ thứ gì khác nữa. Thậm chí phần tai cũng không có, khiến năm giác quan cơ bản của hắn bị tiêu giảm xuống chỉ còn hai: thị giác và xúc giác.
Ngắm nghía, tự mãn về bản thân một chút, cuối cùng hắn cũng dừng lại. Nói chung, hắn rất hài lòng về hình dạng hiện tại của mình, thậm chí còn thích hơn cả tạo hình khi còn sống.
Kế tiếp là bài kiểm tra sức mạnh. U linh thể bị tổn hại nặng nề ở phần tứ chi nên khả năng phát huy sức mạnh của nó bị giảm thiểu đi rất nhiều. Nhưng bên cạnh khả năng cận chiến thuần túy, hắn còn sở hữu những chiêu trò khác.
Bàn tay phải đầy vuốt nhọn của hắn giơ lên phía trước và một quả cầu lửa màu cam bắt đầu xuất hiện ngay trước mặt hắn. Hắn trực tiếp bắn nó về phía kết giới.
Tuy quả cầu lửa màu cam chỉ to bằng nắm tay và tốc độ bay cũng không quá nhanh, nhưng kết quả là nó lại tạo ra một vụ nổ khổng lồ, ảnh hưởng đến hơn một nửa kết giới. Thậm chí sóng xung kích tạo ra còn lan truyền thẳng ra bên ngoài.
Tính hiệu quả này càng khiến hắn khâm phục u linh thể hơn. Không biết nếu như nó thực sự tiến thêm được nửa bước đó thì còn kinh khủng đến mức nào nữa. Cũng chính vì điều đó mà hắn lại tiếp tục không thể khống chế bản thân, cười phá lên.
Chỉ riêng việc nghĩ tới chuyện thành tựu, công sức cả đời của Steven giờ đây trở thành "áo cưới" cho hắn thôi cũng đã quá đủ để hắn mất kiểm soát rồi. Hiệu suất đầu ra được cải thiện khoảng 80%, và tính hiệu quả là 50%.
Đây chỉ mới là những thông số ban đầu mà thôi. Nếu như hắn tiếp tục mày mò, sự kỳ diệu của bộ u linh thể này còn tiếp tục được hé lộ. Không hổ danh là một trong ba kẻ đã tàn sát cả đế quốc. So với Steven thì đến cả cha của hắn cũng chẳng đáng bận tâm.
Không tiếp xúc với viên thiên thạch kia mà Steven đã mạnh đến như vậy rồi, mạnh đến mức vô lý. Thời trẻ, Steven yếu hơn một bậc so với cha của hắn, nhưng sau khi đạt được giai thoại về thế giới dưới kia, ông ta đã trở nên quá mạnh, hệt như Vua Anh Hùng vậy.
Có điều, giờ đây hắn mới là kẻ được hưởng tất cả những cố gắng, thành tựu đó của Steven. Vậy nếu kết giới chưa bị phá hủy thì sao? Bắn một lần không được thì cứ bắn thêm vài trăm, vài ngàn lần nữa là được.
Chỉ là hắn cũng chẳng rảnh rỗi đến thế, nên trực tiếp dồn thêm sức vào quả cầu lửa thứ hai, khiến nó tiếp tục căng phồng nhanh chóng, và dần trở thành một trong những chiêu thức của hắn trong quá khứ.
Bản thân hắn dần trở thành trục tâm của quả cầu lửa khổng lồ. Và khi nó đạt tới ngưỡng giới hạn, mọi thứ phát nổ, tạo ra một vụ nổ khổng lồ đi kèm với sóng xung kích vang xa đến cả những lục địa khác. Đây chính là Thái Dương Bạo Phát.
Thật ra thì mọi chiêu thức của hắn đều được đi kèm với hai chữ "Thái Dương" cả. Lý do chỉ đơn thuần là sau khi hắn giết được Mặt Trời cũ và trở thành Mặt Trời mới của đế quốc, hắn tự cho mình là một Mặt Trời chân chính.
Nếu so sánh Mặt Trời với hắn trong trạng thái bình thường thì, lúc mà Mặt Trời tạo ra những vòm lửa khổng lồ cũng như những cơn bão nhiệt năng đủ sức để đánh tới những hành tinh lân cận của nó, cũng chính là Thái Dương Bạo Phát.
Vụ nổ khổng lồ chính là thứ hắn ví với những vòm lửa khổng lồ mà Mặt Trời tạo ra, còn sóng xung kích đánh xa đến tận những lục địa khác chính là cơn bão nhiệt năng lan tỏa ra các hành tinh.
Như dự kiến, vụ nổ lần này trực tiếp lan rộng ra khắp mọi nơi bên trong kết giới, thậm chí còn khiến cả kết giới bị biến dạng và từ từ căng phồng lên, do khối lượng năng lượng bộc phát chỉ trong một đòn này đã vượt quá khả năng chịu đựng của kết giới.
Nhưng kết giới cũng sẽ không thể để đòn này tiếp tục lan tỏa xuống mặt đất, bởi vì mọi sự sống trong phạm vi 2km xung quanh sẽ bị vụ nổ quét sạch, rồi sóng xung kích cũng sẽ tạo ra rất nhiều thiệt hại cho mảnh đất này.
Vậy nên, kết giới mang theo một tia chấp niệm cuối cùng của Đại Học Giả trộn lẫn với ý chí của Đất Mẹ, đã quyết định giải khai kết giới từ vùng đỉnh, để vụ nổ có thể thoát thẳng lên trời, tạo thành một cái cây khổng lồ đi kèm với những làn sóng xung kích đủ mạnh để khiến nhiều Chuyển Chức cấp 1 bị thổi bay.
"Có vẻ như trận này kh��ng thể trở về được rồi."
Chứng kiến được tất cả, Châu Phàm cũng chỉ biết than thở mấy lời này. Tuy việc này sẽ ảnh hưởng rất nhiều đến nhuệ khí của những người xung quanh, nhưng nói thật là thấy cảnh vừa rồi, ai cũng sẽ tuyệt vọng mà thôi.
Hiện tại, tất cả bọn họ đều đang ngồi trên những con quái vật khổng lồ được Châu Phàm thả ra và đã di chuyển tới phạm vi dưới 1km bên ngoài tường thành. Đây vốn đã là một cuộc chiến không thể tránh khỏi.
"Ghi chép lại rồi truyền về gia tộc đi, nhớ ghi chú tên của những người có mặt vào ngày hôm nay, rồi đặt mức độ nguy hiểm của nó lên tiệm cận Darkan."
Vụ này khả năng cao là không thể trở về được, nên Châu Phàm cũng tự cho những người khác đủ thời gian để viết di chúc cho riêng mình. Hơn cả là dù bọn họ khả năng cao sẽ chết sạch đi chăng nữa, thì vẫn phải viết báo cáo sẵn.
Dù sao, thông tin vẫn luôn là thứ đi đầu và quan trọng nhất. Nó nguy hiểm hơn bất cứ loại vũ khí nào hay thậm chí là loại chiến lực nào trên thế giới, bởi vì chỉ cần nắm được thông tin, thì tương lai chắc chắn sẽ có cách để xử lý.
Sau này, nhà họ Châu có thể dựa vào những thông tin mà họ truyền về để tự đánh giá, và nếu như có một ngày nào đó phải va chạm với con quái vật kia, thì ít ra bọn họ cũng đã có cơ hội để tự chuẩn bị trước cho bản thân.
Toàn bộ nội dung chuyển ngữ này được giữ bản quyền bởi truyen.free.