Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 226: Tiềm năng của hệ Undead.

Một vòng lặp mới sắp sửa bắt đầu. Ngay từ đầu, ta đã nói với ngươi rằng, việc ban cho hắn quá nhiều tự do, thậm chí là với cái chết, cũng chẳng thể thay đổi được bản chất của hắn.

Duyên phận của hắn đã sớm được định đoạt từ lâu. Việc giúp đỡ hắn tạo ra thứ mà sau này người ta gọi là đệ tam ma pháp, chẳng qua cũng chỉ khiến bi kịch hay cái duyên nghiệp ấy lặp lại thêm một lần nữa mà thôi.

Không chỉ riêng hắn, mà cả linh hồn bị hắn ràng buộc, mãi mãi không buông tay, nghĩa là duyên phận của cả hai cứ thế lặp đi lặp lại tại thời khắc ấy.

Đáng tiếc là linh hồn kia đã sớm chẳng còn nhận ra hắn nữa rồi. Sẽ chỉ mình hắn tiếp tục tồn tại và khắc ghi mối lương duyên giữa hai người, trong khi phần còn lại của linh hồn kia sẽ mãi mãi là vật hy sinh cho vô số kiếp luân hồi của cả hai.

Tuy nhiên, từ sự can thiệp của hắn, vòng tuần hoàn của chúng ta đã khai sinh một dạng sống hoàn toàn mới: Undead. Một vẻ đẹp thuần túy nhưng thật đáng tiếc, nếu một ngày nào đó đệ tam ma pháp sụp đổ, sự tồn tại của chúng cũng sẽ chấm dứt.

Hệ Undead được sinh ra như sản phẩm phụ của đệ tam ma pháp, được Cái Chết tạo ra khi không thể chịu đựng nổi cảnh đau thương của kẻ mà ông ta đặt trọn niềm tin.

Vòng lặp mà đệ tam ma pháp tạo ra ngay từ đầu chỉ có một mục đích duy nhất: giúp hắn cùng cô ta nối lại duyên phận ở kiếp sau. Thế nhưng, hành động này của Cái Chết đã vi phạm quyền hành của Duyên, thậm chí là sự sắp đặt của một đấng tối cao hơn.

Cũng vì lẽ đó mà đệ tam ma pháp không thể diễn ra thuận lợi. Cuối cùng, nó đã trở thành một thất bại ê chề, khi quá ít thông tin có thể được chứa đựng bên trong, và cần quá nhiều yếu tố để hoàn tất một vòng lặp.

Điều này cũng được mô tả rất rõ qua hình hài của các Undead: sống dậy mà gần như không mang theo bất kỳ ký ức nào, và chỉ còn khát khao nuốt chửng linh hồn, hồn hỏa của kẻ khác để không ngừng hồi phục những gì đã mất.

Nhưng như Sinh Mệnh đã nói, đệ tam ma pháp ngay từ đầu đã là một thất bại không thể nghi ngờ. Thành công duy nhất của nó chính là sự ra đời của hệ Undead. Và khác với mục đích ban đầu của đệ tam ma pháp, hệ Undead lại thực sự thành công.

Khi Undead phát triển đủ mạnh, hắn có thể chọn tiếp tục níu kéo những gì từng thuộc về mình, để rồi trực tiếp biến mất, như một con bướm đêm không ngừng lao mình vào ngọn lửa bùng cháy.

Dù sao, linh hồn gốc của chúng đã sớm tiếp nhận vòng tuần hoàn Sinh Mệnh – Phát Triển – Cái Chết rồi. Thứ còn sót lại, cấu thành nên sự tồn tại của chúng, chỉ là oán khí ngút trời kết hợp với sự hối hận mà thôi.

Ngay từ đầu, các Undead đã chẳng phải là một sinh mệnh hoàn chỉnh hay được chấp nhận bởi ba vị thần đại diện cho vòng tuần hoàn. Nhưng không phải ngẫu nhiên mà Sinh Mệnh lại không tiếc lời ca ngợi sự tồn tại của các Undead.

Bởi vì nếu chúng vứt bỏ được sự tồn tại trước đó để chấp nhận một cuộc đời hoàn toàn mới trước mắt, thì đó cũng là lúc sinh mệnh bùng nổ bên trong chúng, khiến chúng thực sự tồn tại như một dạng sống được Sinh Mệnh vun trồng, Phát Triển thúc đẩy và Cái Chết ôm lấy.

Mọi linh hồn đều được tạo ra bởi Linh Hồn, một trong những khía cạnh của Chủ Tọa, và cũng sẽ một lần nữa trở về với nguồn cội ấy, hệt như định luật bảo toàn. Nhưng sự tồn tại của Undead lại chính là điểm mấu chốt, tạo ra những điều mới mẻ.

Đương nhiên, việc Undead có thể ngưng tụ thành một linh hồn hoàn chỉnh thực sự quá đỗi khó khăn. Dù sao thì, từ trước đến nay, mọi linh hồn đều có nguồn gốc trực tiếp từ Linh Hồn mà không có bất cứ ngoại lệ nào.

Undead là một ngoại lệ, chỉ cần chúng củng cố được hồn hỏa của mình (trong hai giai đoạn đầu), rồi dần hình thành linh hồn (sau giai đoạn thứ ba), và cuối cùng tự mình giành giật lấy sự tồn tại hay ý nghĩa của sự tồn tại là đủ.

Trên thực tế, kể từ khi hệ Undead xuất hiện, tức là sau khi thế giới này tiến hóa lên cấp độ siêu việt, đã có không ít Undead thành công trở thành một sinh mệnh đúng nghĩa. Vì vậy, Sinh Mệnh mới cảm thấy tiếc nuối, nếu Undead bị xóa sổ chỉ vì đệ tam ma pháp sụp đổ.

"Ta tự có tính toán của riêng mình, mà ngươi, hơn ai hết, phải là kẻ hiểu rõ cách can thiệp nếu viễn cảnh đó xảy ra mới phải."

Cái Chết vặn lại Sinh Mệnh. Tuy Sinh Mệnh là một vị thần chẳng mấy khi làm tròn trách nhiệm, mà toàn giao phó cho hầu cận quản lý, nhưng phải công nhận rằng, không ai trên thế giới này yêu quý các dạng sinh mệnh hơn chính vị thần đại diện cho hai chữ Sinh Mệnh.

Nếu Cái Chết không can thiệp mà để tên kia muốn làm gì thì làm, cuối cùng kéo sập cả đệ tam ma pháp, thì chắc chắn Sinh Mệnh sẽ phải can thiệp để giữ lại Undead. Nhưng kể cả như vậy đi chăng nữa, Sinh Mệnh cũng không hề nói sai.

Cái Chết quả thật là hình mẫu của một vị thần coi trọng việc tư hơn việc công. Đúng hơn, các vị thần đều như vậy, nhưng ít ra họ còn có điểm dừng và biết trao đổi sòng phẳng. Riêng Cái Chết lại cực kỳ cố chấp.

Năm xưa, việc dựng lên đệ tam ma pháp chỉ để tên kia có thể nối lại duyên phận với kẻ hắn yêu ở những kiếp sau, đã khiến các khía cạnh của Chủ Tọa cảnh cáo một lần rồi. Nếu không có Sinh Mệnh cùng một vài vị thần khác can thiệp bào chữa, Linh Hồn đã sớm xóa sổ sự tồn tại của tên kia từ lâu.

Giờ mọi chuyện sẽ rất khác nếu Cái Chết cứ hành sự mà không nhìn đến hậu quả. Vậy nên, Sinh Mệnh nói ra những lời này đơn thuần là để nhắc nhở Cái Chết về phần trách nhiệm mà ông ta đang gánh vác với thế giới này.

"Tùy ngươi thôi, nhưng cả ta và ngươi đều đã sớm nhìn thấy trước kết cục cuối cùng rồi. Nếu lần này ngươi vẫn tiếp tục mềm lòng chiều theo �� hắn, thì chính ta sẽ can thiệp."

Vào lúc này, Cái Chết chỉ yên lặng nhìn những diễn biến trên bàn cờ này. Kết cục của vở kịch này đã sớm được tính toán từ trước, như Sinh Mệnh đã nói, nhưng thứ mà ông ta mong chờ lại là một biến số đủ để thay đổi mọi thứ.

Trở lại với diễn biến chính, lão Daniel cuối cùng cũng đã quyết định dừng lại để chuẩn bị cho việc sử dụng cung xạ nhật. Cả ba kẻ còn lại vẫn tiếp tục chơi trò mèo vờn chuột, và dễ dàng nhận thấy họ đang ngày càng nới rộng khoảng cách với ông ta.

Hai kilomet, bốn kilomet, và hiện tại đã tiệm cận sáu kilomet. Khoảng cách này đã rất gần tường thành của thành bang Helios rồi, nên lão Daniel cũng chỉ có duy nhất một cơ hội.

Nếu mũi tên này trượt, lão Daniel sẽ không thể tiếp tục bắn ra mũi thứ hai, vì nó sẽ ảnh hưởng trực tiếp đến thành bang. Thậm chí, nếu mũi tên này trượt thật, nó cũng đã gây ra rất nhiều thiệt hại do phát nổ ngay gần tường thành.

Mà thật ra, nếu ngay từ đầu cố gắng đuổi, lúc này cả ba chắc cũng đã gần bắt kịp rồi. Nhưng vì quyết định đặt niềm tin vào lão Daniel, cũng như sợ bản thân ở quá gần sẽ bị vạ lây, nên cả Jock lẫn Zehy đều giữ một khoảng cách nhất định.

Với lão Daniel, ông ta bắt đầu cảm thấy vụ việc này có chút bất thường. Tại sao không mang theo thứ gì khác, lại cứ cầm theo cung xạ nhật làm gì chứ? Thậm chí, hiện tại còn lôi ra dùng, trong khi đáng lý ra nếu tiếp tục truy đuổi thì cũng đã gần tóm được đối phương rồi.

Theo lý mà nói, bởi vì khoảng cách được rút ngắn như vậy, nên chắc hẳn tên kia đã một lần nữa lọt vào tầm ngắm của lão Daniel. Và khi đó, rõ ràng rủi ro sẽ được giảm đáng kể so với tình huống hiện tại.

Bản thân lão Daniel cảm nhận được một sự bất thường nào đó đang quấy nhiễu tất cả, giống như có kẻ nào đó, hoặc những kẻ nào đó, đang thao túng họ phải đi theo cái kịch bản đã vạch ra từ trước.

Thật sự rất khó hiểu. Đáng tiếc là càng nghĩ, đầu óc lão Daniel lại càng trở nên mông lung. Mọi suy nghĩ trước đó dần mờ nhạt, và cuối cùng, chính ông ta cũng cho rằng việc sử dụng cung xạ nhật là biện pháp tối ��u nhất mà chẳng mảy may nghi ngờ.

Sự bất thường này đương nhiên là do một thế lực nào đó khác can thiệp. Chắc chắn không phải Chủ Tọa hay các vị thần, vì thủ thuật của họ tinh vi hơn rất nhiều, và mỗi lần sắp xếp bàn cờ, họ đều phải đảm bảo mọi thứ được liên kết chặt chẽ hệt như các bánh răng.

Vậy nên, không thể nào họ lại tạo ra một "kịch bản" hạng ba như thế này được. Cảm tưởng mọi thứ đang cố tình bị nhồi nhét, nhưng trong ánh mắt của các vị thần, đây cũng là một phần của tương lai sẽ diễn ra.

Tầm nhìn của các vị thần đều đủ cao để nhìn thấy rõ tương lai sẽ đến, nghĩa là những điều chắc chắn sẽ xảy ra, chứ không phải những viễn cảnh có thể bị thay đổi đơn thuần.

Nhưng kể cả như vậy, vẫn có hai điều mà ngay cả các vị thần cũng không dám tin tưởng hoàn toàn vào những gì mình sẽ thấy. Thứ nhất là những kẻ như kiến mối, Aura, hai mẹ con nữ tư tế cùng công chúa Hỗn Mang.

Những kẻ thuộc loại đầu tiên này căn bản có tiềm năng không bị ràng buộc bởi bất cứ điều gì, ngay cả duyên phận, nhân quả. Nên khi nhìn vào những kẻ như vậy, ngay cả các vị thần cũng chẳng thể nào nhìn trộm được bất cứ viễn cảnh khả thi nào, chứ đừng nói đến tương lai sẽ xảy ra.

Loại thứ hai là những kịch bản bị ảnh hưởng bởi biến số không ngờ đến, khiến tương lai bị chệch hướng hoàn toàn so với dự tính ban đầu. Loại này thì đỡ hơn, nhưng vẫn hạn chế phần nào khả năng nhìn trộm của các vị thần.

Thứ mà Cái Chết mong muốn vào lúc này chính xác là một biến số. Nhưng đáng tiếc rằng, biến số vốn dĩ là một lỗ hổng khổng lồ trên dòng chảy vận mệnh, và chẳng ai rõ nó sẽ tới vào lúc nào, ngay cả kẻ nắm giữ hay chi phối vận mệnh.

Có điều, bản thân Cái Chết cũng không ngu ngốc đến mức độ đặt cược mọi thứ chỉ bằng niềm tin và kỳ vọng đơn thuần. Đương nhiên, Cái Chết đã phần nào đảm bảo được rằng một biến số nào đó sẽ xảy ra trong kịch bản này.

Quả thật, tính đến hiện tại, mọi thứ vẫn y hệt tương lai mà các vị thần đã trông thấy. Nhưng như đã nói, Cái Chết đã có sự chuẩn bị từ trước, và trong vụ l��n này, ông ta đã lừa được cả Sinh Mệnh để góp phần tạo ra biến số đó.

Ý thức của Steven một lần nữa xuất hiện tại vùng không gian kỳ ảo ẩn chứa cánh cửa ấy. Chỉ là, theo như hắn nhớ, lần trước hắn đã mở cánh cửa ấy ra rồi, vậy tại sao hiện tại hắn lại một lần nữa đối mặt với nó?

"Chúng ta lại gặp nhau thêm một lần nữa rồi. Bình thường thì trong cuộc đời, các ngươi sẽ chỉ có thể gặp được ta đúng hai lần.

Lần đầu tiên là khi chạm tới cánh cửa kia. Lần thứ hai chính là khi đưa ra quyết định cuối cùng. Đương nhiên, có nhiều kẻ như ngươi, dù sống cả đời cũng chẳng bao giờ dùng được đến lần thứ hai này."

Giọng nói quen thuộc đã thu hút sự chú ý của Steven. Chính cánh cửa ấy đang tự mình phát ra âm thanh, và những họa tiết phác họa về cuộc đời của người anh hùng kia cũng đang dần được sắp xếp lại, để lộ ra một cung điện uy nghiêm giữa một cõi hoang vu.

Khung cảnh tiếp tục thay đổi, từ toàn cảnh cung điện bên ngoài, cho đến bên trong. Sau vài lần sắp xếp lại, cuối cùng Steven đã tới được phòng ngai vàng, nơi có hai bảo tọa đang ngự trị trên cao.

Một trong số đó đã được một lão già ngồi vào, mà Steven đã từng gặp gỡ trước đây. Ông ta cũng chính là nhân vật chính của giai thoại được khắc ghi trên cánh cửa ban đầu, và Steven cũng đã được xem lại gần như cả cuộc đời của ông ta.

"Rốt cuộc thì ông là ai?"

Steven không quan tâm đến những lời vừa rồi của lão già kia. Thứ khiến hắn tò mò là thân phận của kẻ bí ẩn trước mặt, bởi vì tuy đã được xem gần như cả cuộc đời của ông ta, nhưng không có bất kỳ cái tên chỉ đích danh nào, nhất là ở phần sau, khi viên thiên thạch kia rơi xuống và cái chết của một người nào đó.

"Ngươi biết về cấu tạo của linh hồn không?"

"Bản ngã làm gốc rễ của tất cả, sinh ra ý thức. Khi linh hồn thuộc về Cái Chết, u linh thể sẽ tan biến. Nhưng khi tiếp nhận chuyển kiếp, u linh thể lại một lần nữa xuất hiện. Nên nhiều học giả cho rằng u linh thể đại diện cho vòng tuần hoàn không thể nắm bắt giữa Cái Chết và Sinh Mệnh."

Đây là những tri thức mà Steven đã lấy được sau khi đoạt đư��c mớ ký ức ấy. Phần lớn những lời vừa rồi đều là những gì được ghi chép, nhưng đoạn sau lại là kết luận của những học giả, bao gồm cả bản thân hắn, khi cố gắng nghiên cứu về linh hồn.

"Một cái nhìn thật hạn hẹp. Mà tóm lại thì, ngươi cũng đã nêu được mô hình đầy đủ của một linh hồn hoàn chỉnh. Căn bản thì, ta cũng chỉ giống như vô số những kẻ mà ngươi đã gặp sau khi đẩy ra cánh cửa này mà thôi."

Ngụ ý của lão già này rất rõ ràng. Bản thân Steven cũng không cảm thấy quá bất ngờ về điều đó. Nhưng thứ khiến hắn tò mò chính là: tại sao những ý thức khác chỉ có thể xuất hiện đằng sau cánh cửa, trong khi ông ta lại là bản thân cánh cửa?

"Câu chuyện ta là ai hay là gì cũng chẳng quan trọng đâu. Điểm mấu chốt ở đây là ngươi chọn như thế nào?

Như ta đã nói, các ngươi đều có thể gặp ta đúng hai lần trong đời. Lần đầu tiên là khi các ngươi, giống như ta, chọn vứt bỏ tất cả để đạt được thứ mình muốn, hay nói đúng hơn là cô gái ấy.

Lần thứ hai thì chỉ có một số ít trong các ngươi là có thể đạt được, nhưng điểm chung luôn là kế thừa được một phần nào đó từ ta, hay nói đúng hơn là, cuối cùng, bản ngã cũng đã chiến thắng trong kiếp của các ngươi.

Vậy đến cuối cùng, ngươi chọn như thế nào? Vì tất cả mà sẵn sàng hy sinh một người, hay vì một người mà sẵn sàng hy sinh tất cả? Đừng cố gắng đưa ra lựa chọn kiểu như sẽ cứu vớt tất cả.

Hầu như mọi ý thức tới đây hay các tiền bối của ngươi đều đưa ra một sự lựa chọn hết sức ngu xuẩn như vậy. Chúng tự cho rằng bản thân là anh hùng, hay ít nhất có trách nhiệm vĩ đại gì đó.

Ta nói thẳng luôn, khoảng thời gian mà ta được những kẻ bên cạnh gọi là anh hùng và kính cẩn như bề trên, còn nhiều hơn số năm các ngươi có thể sống trong một đời.

Ngươi biết thứ khó khăn nhất trong công việc chết tiệt này là gì không? Không phải ở việc ngươi có được những kẻ xung quanh công nhận, hay có thu được lợi ích gì từ nó hay không.

Nếu ngươi thực sự truy cầu mấy thứ như vậy, thì ngay từ đầu, ngươi không nên tự gọi bản thân là anh hùng. Thậm chí đối với ta, đó là một sự ô uế với chính bản thân, cũng như vô vàn những anh hùng, bậc tiền bối khác.

Thứ khó khăn nhất đó chính là, ngươi không phải lúc nào cũng có thể cứu được tất cả. Ngay cả kẻ sở hữu tốc độ tiệm cận ngưỡng thần thánh, hay kẻ sở hữu khả năng mạnh mẽ nhất trong số tất cả, đều có những lúc không thể, dù có cố gắng đến nhường nào đi chăng nữa.

Còn nếu ngươi cho rằng bản thân chỉ cần làm tốt những gì cần phải làm là được, như những kẻ còn lại, thì lại càng nhầm to hơn.

Miễn là ngươi, ta hay vô số những kẻ như chúng ta vẫn tiếp tục tồn tại và được sinh ra, thì vẫn sẽ luôn có một kẻ mà chúng ta không bao giờ cứu được."

Nghe những lời này, tâm trạng của Steven lại trầm xuống. Có thể cũng có rất nhiều kẻ từng giống như hắn, đều nhận ra nhưng cũng đồng thời không biết phải chọn như thế nào mới đúng.

Trên thực tế, trong hoàn cảnh này, lão già cũng đã nhận được vô số câu trả lời khác nhau: có kẻ thì lựa chọn tiếp tục, có kẻ thì giữ vững sự quyết tâm của mình, v.v...

Trong số đó, đương nhiên cũng có kẻ muốn từ bỏ và kết thúc mọi thứ. Nhưng nếu họ làm như vậy thật, thì sẽ có rất nhiều điều biến mất cùng với họ một cách vô nghĩa.

Đệ tam ma pháp thất bại trong công dụng ban đầu, nhưng những thứ được sinh ra sau đó lại quá đỗi thành công. Thậm chí, đến các vị thần cũng chẳng thể nào mường tượng được tại sao một sản phẩm thất bại lại cho ra những sản phẩm phụ khả quan đến vậy.

Hai thành tựu lớn nhất của đệ tam ma pháp được kết tinh trong chính hệ Undead, với hai loài cơ bản là Skeleton cùng Ghost. Với Skeleton, đó là một cơ hội để tạo ra những linh hồn mới bên ngoài vòng tuần hoàn, hệt như một cây táo mới sinh trưởng từ hạt táo rơi từ cây táo gốc.

Còn với Ghost, đó là sự thăng hoa về mặt linh thể. Tuy cho đến hiện tại vẫn chưa cho ra bất cứ kết quả nào quá khả quan, nhưng đến cả các vị thần đều tin rằng nếu Ghost phát triển đủ mạnh, thì một ngày nào đó chúng sẽ trở thành các linh thể hùng mạnh, tồn tại hệt như đám năng lượng thể, tinh linh, v.v...

Cũng vì thế, nếu chỉ vì để giải quyết vấn đề của họ mà phải hủy cả đệ tam ma pháp, thì quả thật không hề đáng giá một chút nào. Nên ông ta vẫn luôn chờ đợi một thời điểm thích hợp nhất.

Đương nhiên, ông ta có thể nhờ vả các vị thần, hệt như đã từng cầu Cái Chết tạo ra đệ tam ma pháp để nối lại duyên phận với cô gái ấy trong kiếp sau. Nhưng đây là sai lầm của ông ta, nên bản thân ông ta cũng chẳng còn mặt mũi nào để nhờ vả các vị thần nữa.

Thậm chí, vì sự ích kỷ của ông ta trong quá khứ, mà linh hồn của cô gái ấy, thứ bị ràng buộc song hành với linh hồn ông ta trong đệ tam ma pháp, cũng đã phải chịu quá nhiều đau khổ. Nên đến cuối cùng, ông ta vẫn muốn bản thân là kẻ đứng ra kết thúc tất cả.

Chấm dứt cái vòng lặp vô nghĩa này cho chính ông ta, chấm dứt sự dày vò vô tận cho linh hồn xấu số bị ràng buộc cùng, và đảm bảo hệ Undead vẫn có thể tiếp tục tồn tại và phát triển mãi về sau.

Kể ra thì, ông ta cũng thuộc dạng ích kỷ thật. Bởi vì trước đó, ông ta đã khuyên Steven đừng cho rằng bản thân lúc nào cũng có thể cứu được tất cả, nhưng bản thân ông ta lại đang ấp ủ và cố gắng tìm ra cách để giải quyết triệt để vấn đề này.

Có thể từ trước đến nay, ông ta vẫn chưa từng thay đổi, anh hùng chỉ đơn giản là như vậy: kể cả khi đối mặt với điều không thể, họ sẽ luôn không ngừng cố gắng để biến nó thành có thể.

Năm xưa, ông ta thất bại trong việc cố gắng cứu cô gái kia. Và hiện tại, điều duy nhất ông ta có thể làm chính là cứu lấy linh hồn của cô ấy, cũng như trao trả lại sự tự do mà đáng lý ra phải thuộc về nó.

"Cuối cùng thì chúng ta phải làm sao mới đúng?"

"Cơ hội đang ở ngay trước mắt rồi, nên ngươi không cần phải quá lo lắng. Những việc ở phía sau sẽ do ta đảm nhận. Ta đã chờ quá lâu để tới được ngày này rồi, nên dù cho ngươi có không muốn, ta vẫn sẽ làm."

"Sau đó thì sao?"

"Mọi thứ sẽ kết thúc theo nghĩa đen, và sẽ có một kẻ phải ở lại để gánh chịu hậu quả của tất cả."

Steven nghe đến đoạn này, nhìn lão giả kia với một ánh mắt khó hiểu. Có thể vì hắn đã phần nào đó nhận ra kẻ ở lại kia không ai khác ngoài ông ta, kẻ mà hắn cho rằng là đầu nguồn của tất cả.

Đó cũng chính là lý do ông ta chính là cánh cửa, thay vì hệt như bao ý thức khác chỉ có thể tồn tại bên trong cánh cửa kia. Ông ta là kẻ đầu tiên và cũng chính là đầu nguồn của mọi rắc rối trong vụ việc này.

"Bởi vì vẫn còn chút ít thời gian, nên nếu có gì thắc mắc, ngươi có thể hỏi. Ta sẽ sẵn lòng giải đáp tất cả."

Bản thảo này, với tất cả sự mượt mà của nó, là tài sản của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free