Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 187: Chuyện của Nhật Nam.

"Trong nhà cậu cũng có mấy thứ hay ho đấy nhỉ? Mới chế ra à?"

Lúc này Nhật Nam cũng vừa tắm xong. Dù sao thì cũng chẳng thể mang bộ dạng lôi thôi về nhà. Đó là lý do ông ta ghé nhà San'ya trước tiên, vì hai người vốn đã quá hiểu nhau.

San'ya lúc này vẫn đang miệt mài bên các bảng thiết kế. Dù không phải người bừa bộn, nhưng giờ đây nhà ông ta ngập tràn bản vẽ vương vãi khắp sàn, cùng vô vàn linh kiện, máy móc đã tháo dỡ hoặc đang hoàn thiện nằm ngổn ngang.

"Bảy mươi hai ngày quả thực quá ngắn ngủi, nhất là khi trụ Paimon đã bắt đầu đếm ngược. Bầu không khí lúc đó vốn đã cực kỳ nặng nề, mà giờ đây còn u ám hơn gấp bội. Còn tôi, tôi chỉ đang cố gắng hết sức hoàn thành phần việc của mình, để đảm bảo mọi sự chuẩn bị được đầy đủ nhất có thể."

Trụ Paimon là một phòng tuyến nằm trong nội lãnh thổ thành bang Samakkhi. Hiện tại, độ khai phá của trụ mới chỉ đạt 52%, tức là vừa tròn một nửa tiến độ.

"Phải, ai ngờ được thành bang Samakkhi, vốn lạc quan ngay cả sau sự kiện hai mươi năm trước, lại có lúc trầm lắng đến nhường này cơ chứ?"

Trở về rồi, đương nhiên ông cũng đã đồng tình với những gì mình chứng kiến. Khoảng thời gian này, và cả sắp tới nữa, quả thật sẽ rất gian nan. Rõ ràng, thành bang Samakkhi cần một biểu tượng đủ uy tín để vực dậy toàn bộ.

Và lẽ dĩ nhiên, người đó hiện đang đứng ngay trước mặt San'ya. Dù thế nào đi nữa, khả năng cao mọi chuyện vẫn sẽ rất khó khăn. Nhưng ít nhất, giờ đây họ đã có đủ lòng tin để phản kháng lại số mệnh nghiệt ngã của mình.

"Vậy sau khi thực hiện lần khai phá cuối cùng tại trụ của Baal thì cậu tính làm gì?"

Thực tế, San'ya hiểu rõ ý định của Nhật Nam. Hơn nữa, không ít người cũng biết chuyện này. Trước đây, đó là điều cần thiết, bởi mọi người đều cần một Dungeon Master để giúp khai thác nhiều tài nguyên hơn từ các Mê Cung.

Nhưng giờ đây, khi mối nguy hại tiềm ẩn đằng sau sự xuất hiện của Dungeon Master phi chính quy bản địa đầu tiên đã được phát hiện, đương nhiên sẽ có rất nhiều người hy vọng, mong muốn, thậm chí níu kéo Nhật Nam ở lại bằng mọi giá.

Đương nhiên cũng sẽ có một vài trường hợp ngoại lệ, thậm chí là khá nhiều. Nhóm người này có xuất thân quyền quý, hoặc ít nhất là quen biết Nhật Nam. Theo bộ luật phúc lợi dành riêng cho phi chính quy, họ có quyền hạn nhập cảnh vào các Mê Cung mục tiêu chỉ định của mình.

Cũng dễ hiểu nếu nhóm người đó không khuyên ngăn Nhật Nam tiếp nhận khảo hạch từ một Labyrinth nào, thậm chí còn ủng hộ. Nhưng đổi lại, họ hy vọng rằng Mê Cung mục tiêu chỉ định đầu tiên của Nhật Nam phải dành cho con người, và trong những lượt nhập cảnh đầu tiên, phải có mặt họ.

Thật ra, với độ cuồng vợ của Nhật Nam, San'ya tin chắc kiểu gì hắn cũng sẽ chọn con người làm Mê Cung mục tiêu chỉ định đầu tiên mà thôi. Đương nhiên, số đông vẫn thuộc về nhóm phản đối.

Bởi vì số lượng nhập cảnh có giới hạn, và ở mức độ hiện tại chỉ những người đạt chức nghiệp/tiến hóa giai đoạn 1 trở xuống mới có thể vào được, nên những người mạnh khác đương nhiên sẽ không đồng tình. Việc này cũng tương tự với nhóm người đủ tiêu chuẩn nhưng chẳng hề quen biết Nhật Nam, và cũng không thể tìm ra lý do nào để ông ta chọn họ.

"Vẫn nhắm tới Labyrinth Mélusine thôi."

Nhật Nam đã quyết định việc này từ lâu, và ông ta sẽ không vì những chuyện gần đây mà thay đổi bất cứ điều gì; trái lại mới đúng. Thời đại sắp chuyển biến, một người thường như vợ ông ta đã không còn quá thích hợp để sinh tồn trong đó nữa rồi.

Vì vậy, việc Nhật Nam trở thành Dungeon Master là điều tối thiểu ông ta phải làm được. Dù bên trong Mê Cung thực sự rất hỗn loạn, chuyến hành trình vừa rồi đã để lại quá nhiều ấn tượng trong ông ta, nhưng ít nhất, miễn là ông ta không chết, Mê Cung chưa sụp đổ, thì việc làm hại cô ấy về cơ bản là không thể.

Mối quan hệ giữa Chu Nhật Nam và Lưu Đình Đình là một trong những câu chuyện tình yêu bình dị nhưng lạ thường nhất mà San'ya từng được chứng kiến. Cả hai không đến với nhau vì thực sự yêu nhau, hay ít nhất là không cuồng nhiệt như hầu hết mọi người vẫn tưởng.

Cả hai chỉ đơn giản là vừa đủ, hệt như hai mảnh ghép hình trong vô vàn mảnh khác, khớp nhau đến độ hoàn hảo. Yêu không có nghĩa phải cuồng nhiệt, chỉ cần đơn giản. Thậm chí mối quan hệ chẳng cần mặn nồng, chỉ cần đồng điệu với nhau là đủ.

Trường hợp của Nhật Nam – ngôi sao đang lên, người sau này trở thành anh hùng cứu thế của thành bang Samakkhi – và Đình Đình cũng tương tự. Đình Đình là một cô gái có phần tự cường, theo khuôn mẫu của tám mươi năm về trước, khi đó cô đang lăn lộn làm công việc chạy vặt trong văn phòng chánh án.

Đi sâu vào tình tiết, San'ya cũng chỉ được Nhật Nam kể lại, nên không thể nói là hiểu quá rõ. Nhưng ông ta lại quá hiểu về con người Nhật Nam trong giai đoạn đó, vì ông ta cũng đã có mặt để chứng kiến tất cả.

"Ngôi sao đang lên" là một cụm từ cực kỳ mỉa mai, bởi mấy ai hiểu được Chu Vệ Quốc kinh khủng đến nhường nào, và đã ám ảnh Nhật Nam ra sao. Ngay cả San'ya cũng từng có một khoảng thời gian dài sợ hãi người đàn ông quá đỗi máu lạnh với con trai mình ấy.

Với Chu Vệ Quốc, Chu Nhật Nam không phải là sản phẩm của bất cứ tình yêu nào. Nhật Nam là con trai ông ta, gen lẫn giấy tờ pháp lý đều công nhận điều đó. Nhưng ngay từ đầu, ông ta đã chẳng có bất cứ tình yêu nào dành cho đối tác của mình, nên cách ông ta đối xử với Nhật Nam cũng chỉ đơn giản là một điều gì đó khác biệt, cực kỳ khó để miêu tả.

Người ta thường nói rằng con cái chính là kết tinh của tình yêu, là minh chứng cho mối quan hệ giữa hai người, là sự đồng điệu về mặt tâm hồn và cũng chứa phần của cả hai trong đó. Vậy nên, cha mẹ yêu con cái chính là bản năng.

Chồng yêu vợ thì cũng rất dễ hiểu nếu như yêu lây sang con, vì tìm thấy nét chung của người mình yêu trong đó. Chu Vệ Quốc không yêu người phụ nữ đó, nên ông ta cũng chẳng yêu phần đại diện cho người mẹ trong Nhật Nam.

Con người bình thường luôn có xu hướng tự yêu bản thân, thích ăn mặc đẹp, thích được người khác nịnh nọt, thích tỏa ra bầu không khí giàu có, hào sảng. Chu Vệ Quốc cũng chẳng yêu bản thân mình, nên ông ta cũng không yêu phần đại diện cho chính mình trong Nhật Nam.

Ở chung lâu thì tường vách cũng mòn, nhưng từ trước đến nay Chu Vệ Quốc chưa từng yêu thích ai. Dù đã ở chung với người phụ nữ kia hơn hai mươi năm trời, nhưng chỉ có bà ta là lụy vì ông ta, khao khát thứ tình yêu không bao giờ được hồi đáp. Còn ông ta, chỉ đơn giản là lạnh lùng đến cực điểm.

Chu Vệ Quốc không yêu người phụ nữ mình lấy về làm vợ, người cùng ông ngủ chung giường, cùng ăn uống, cùng trải qua hơn hai mươi năm sống chung một mái nhà, cùng bao nhiêu đêm mặn nồng.

Chu Vệ Quốc không yêu chính bản thân, không yêu ngoại hình, không yêu cách thức ông ta đối xử với những người khác, không yêu con đường ông ta đã đi để leo lên vị trí đó.

Chu Vệ Quốc không yêu mối quan hệ hôn nhân kéo dài hơn hai mươi năm đó, không yêu sự cố gắng của người phụ nữ ấy, khát khao được yêu của bà ta, và cũng không yêu cách ông ta phản hồi lại thứ tình yêu từ bà ta.

Phải, Chu Vệ Quốc là một con người cực kỳ mâu thuẫn. Thực sự khó tin tại sao một kẻ như ông ta lại tồn tại, và cũng chẳng thể nào hiểu nổi lý do mà ông ta lại trở thành – không, sinh ra – như vậy.

Cứ như thể ngay từ đầu, bên trong Chu Vệ Quốc đã thiếu sót một phần cảm xúc, một phần rung động, một phần tình cảm nào đó vậy. Một con người rất đỗi bình thường, không siêu phàm thoát tục như các chức nghiệp giả, nhưng lại quá thiếu thốn để có thể được xem là một con người đúng nghĩa.

Vậy nên, Chu Vệ Quốc không yêu Chu Nhật Nam. Thay vào đó, ông ta coi Nhật Nam chính là một bản thể khác, một bản sao của chính mình, một sản phẩm sẽ đi theo con đường mà ông ta không thể đi, một khía cạnh đại diện cho mặt chức nghiệp giả của ông ta.

Cũng bởi vì đã cùng Nhật Nam trải qua khoảng thời gian đó, San'ya phần nào hiểu được hoàn cảnh của người bạn mình. Chỉ là, cách thức tên này rơi vào lưới tình cũng thật sự quá sức buồn cười.

Mẹ của Nhật Nam là một người phụ nữ có xu hướng mắc bệnh tâm lý nhẹ. Ở chung với Chu Vệ Quốc quá lâu, tâm bệnh của bà ta biến tướng thành nỗi khao khát được chính ông ta hồi đáp lại.

Chỉ là, cách thức mà bà ta làm lại khiến cho giai thoại về bà ta trở nên thối nát không thể chịu nổi. Ban đầu, bà ta chỉ đơn giản là một mẫu phụ nữ bình thường, nhưng bởi vì thất bại, bà ta liên tục thay đổi, chỉ để tìm thấy sự phản ứng từ Chu Vệ Quốc.

Ngoại tình ư? Nhiều là đằng khác. Thậm chí bà ta còn cố tình dẫn đàn ông về nhà khi San'ya và Nhật Nam ở đó. Nhiều khi bà ta còn căn chuẩn thời gian đến mức, thực hiện những chuyện đồi bại nhất và trình diễn những khung cảnh nhạy cảm nhất ngay khi Chu Vệ Quốc vừa trở về nhà.

Lý do là bởi Chu Vệ Quốc là một con người rất máy móc. Đến San'ya còn nắm được lịch trình thường nhật của ông ta và đoán được mọi quá trình, thì chẳng lý nào người phụ nữ đó lại không thể làm được như vậy.

Nói chung, người phụ nữ đó đã làm rất nhiều chiêu trò chỉ để thu hút sự chú ý của Chu Vệ Quốc, thu hút thứ mà bà ta cho là tình yêu từ người đàn ông lạnh lùng ấy, ngay cả khi phải tác động đến Nhật Nam.

Những vấn đề khác, Chu Vệ Quốc sẽ không phản ứng lại. Thậm chí ông ta cũng chẳng tăng thêm phần lạnh nhạt hay gì cả. Mỗi tuần, vẫn đúng theo lịch trình, ông ta sẽ "làm" với bà ta hai lần, mặc kệ trước đó bà ta đã mây mưa ra sao hay đang làm gì.

Đến mức San'ya sau này khi ngẫm lại còn nghĩ rằng: nếu thay thế người phụ nữ đó bằng bất cứ người phụ nữ nào khác, hay thậm chí là đàn ông hoặc bất cứ thứ gì đi chăng nữa, thì miễn là bộ não máy móc kia được lập trình để làm việc với người hay vật đó, Chu Vệ Quốc vẫn sẽ làm như thường.

Có điều, điểm phản ứng của Chu Vệ Quốc lại nằm ở Nhật Nam. Bởi vì ông ta coi Nhật Nam như một sản phẩm đại diện cho một khía cạnh khác của bản thân, và ít nhất, ông ta không hy vọng sản phẩm đó sẽ bị hỏng hóc bởi sự tác động quá mức của ai đó.

Cực hạn của Chu Vệ Quốc chính là cái ngày mà người phụ nữ đó cho rằng trước đây ông ta thực sự yêu bà ta, và bởi vì sự tồn tại của Nhật Nam nên mới thay đổi. Đó cũng là ngày Nhật Nam mất đi người mẹ của mình, vì chính tay Chu Vệ Quốc đã làm điều đó.

Một khoảnh khắc bộc lộ cảm xúc mãnh liệt, thứ mà Chu Vệ Quốc chưa từng trải nghiệm, cũng phần nào đó thay đổi bản thân ông ta. Nó khiến ông ta có đôi chút con người hơn, nhưng vẫn chưa đủ để cho Nhật Nam một cuộc đời đúng nghĩa, thay vì là một sản phẩm trong mắt ông ta.

Việc gặp gỡ Lưu Đình Đình về cơ bản chỉ là ngẫu nhiên. Thậm chí San'ya còn tin chắc rằng, nếu bất cứ người đàn ông nào khác thay thế Nhật Nam vào ngày hôm đó, trong hoàn cảnh đó, đều sẽ trực tiếp phớt lờ cô gái kia.

Lưu Đình Đình có một sự rung động về mặt tâm hồn, thứ mà San'ya không thể nào mang lại. Đó chính là tư cách của một người không hề quen biết. Đương nhiên, một phần cũng là vì Lưu Đình Đình thực sự đã thu hút được sự chú ý của Nhật Nam.

Bởi vì sau sự kiện vào ngày hôm đó, Nhật Nam đã không còn tỏ ra thân thiện với người ngoài nữa. Ông ta chỉ phản ứng lại với những người mà ông ta cho là thân cận, và dần trở nên giống với Chu Vệ Quốc.

San'ya thấu hiểu, và cũng chính vì thấu hiểu nên ông ta đã mất đi tư cách để cứu lấy người bạn thân này. Chỉ là bằng một cách khó hiểu nào đó – chủ yếu vì ông ta không tin vào lời kể của Nhật Nam – mà Nhật Nam đã mở lòng với Lưu Đình Đình.

Sau đó, Nhật Nam bắt đầu kể khổ về đời mình, còn Lưu Đình Đình thì kể về tình trạng bản thân cũng như chuyện gia đình cô ta bị bài xích vào thời đó, khiến cuộc sống cũng trở nên khó khăn hơn.

Dần dần, cả hai trở thành bạn tâm giao. Lưu Đình Đình cũng nghiễm nhiên trở thành một người bạn quan trọng, một người không quá hiểu rõ tình cảnh của Nhật Nam, một người sẽ không lắng nghe với góc độ đã quá hiểu như San'ya hay Phoiphailin.

Bạn khác giới của Nhật Nam không phải là ít. Với một số người còn muốn tiến xa hơn mức bạn, ông ta trực tiếp mặc kệ. Ngay cả Phoiphailin, người sẵn sàng làm bạn cả đời với ông ta, cũng sẽ chỉ dừng lại ở ngưỡng bạn.

Nhật Nam không cảm nhận được tình yêu từ họ, do bị ảnh hưởng từ người phụ nữ kia. Nhưng �� Lưu Đình Đình, ông ta lại thấy một điều gì đó khác. Đối với cô ta, Nhật Nam là một người mắc quá nhiều vấn đề về gia đình.

Lưu Đình Đình thì lại được cả cha mẹ yêu thương, nên không quá hiểu những vấn đề đó. Nhưng cô lại tình nguyện lắng nghe Nhật Nam kể chuyện, và bản thân cô cũng kể lại câu chuyện của mình, dù ngay từ đầu cô hiểu rõ rằng chưa chắc Nhật Nam đã thấu hiểu được hoàn cảnh của cô.

Thứ mà cả hai cần là một người sẽ lắng nghe nhưng lại không quá hiểu được tình cảnh của nhau. Dần dần, khi cả hai càng hiểu hơn, mối quan hệ đó cũng đã được đẩy lên một mức độ khác.

Nói thế nào nhỉ? Họ cảm thấy bản thân là bạn tốt với nhau. Vì một vài nguyên do, cả hai đều muốn tiến thêm một bước nữa. Với Lưu Đình Đình, vào lúc đó, Nhật Nam cho cô ta cảm giác của một người xuất thân quyền quý.

Tuy Lưu Đình Đình biết tên thật của Nhật Nam, nhưng trong thời đại loạn lạc như vậy, việc chỉ sống qua ngày và giải quyết ổn thỏa công việc hiện tại đã là quá đủ với nhiều người rồi. Đó còn chưa kể, cô ta cũng chẳng đủ khả năng để tiếp cận với nhóm giai cấp thượng tầng.

Hiểu đơn giản, Lưu Đình Đình biết nhà Nhật Nam giàu. Dù Nhật Nam có giải thích thân phận của mình đi chăng nữa, cùng lắm cô ta cũng chỉ tỏ ra ngạc nhiên đôi chút mà thôi. Bởi vì, dù Nhật Nam có là ai thì cũng chẳng ảnh hưởng đến cô ta là bao.

Kể từ sau khi gặp Nhật Nam và phát triển mối quan hệ này, cuộc sống của Lưu Đình Đình cùng gia đình cô đã được cải thiện khá nhiều. Nhưng cũng chỉ có thể tính là tốt hơn so với người bình thường một chút, do tác động của Nhật Nam bị hạn chế rất nhiều bởi Chu Vệ Quốc lẫn phe cánh cực đoan của ông ta.

Vậy nên, Lưu Đình Đình muốn tiến xa hơn một bước để thực sự ổn thỏa hơn. Đương nhiên, cô ta cũng sẽ không nghĩ đến việc trở thành người quan trọng với Nhật Nam, vì rõ ràng cả hai đến với nhau cũng chỉ vì nói chuyện hợp tông mà thôi. Việc tiến tới quá sâu, hay thậm chí là hôn nhân, thực sự quá mức rồi.

Còn về phần Nhật Nam, với ông ta Lưu Đình Đình vào lúc đó thực sự là một người rất quan trọng. Nhưng bởi vì bị ảnh hưởng bởi người phụ nữ kia lẫn Chu Vệ Quốc, nên ông ta rất sợ việc đẩy quan hệ của cả hai đi quá xa.

Đó còn chưa kể đến tình cảm mà Nhật Nam dành cho Lưu Đình Đình cũng chẳng đến mức gọi là yêu. Cùng lắm là hợp nhau rồi ngồi xuống nói chuyện mà thôi, so với San'ya thì cũng chỉ ngang nhau là cùng.

Nhưng quả thật, sau khi gặp được Lưu Đình Đình, Nhật Nam đã thay đổi dần theo thời gian. Chính San'ya là người cảm nhận được điều đó đầu tiên, do vốn dĩ cả hai vào thời điểm đó đều vẫn đang là thiếu sinh quân.

Tuy khác quân khu, nhưng trong nhóm bạn, San'ya vẫn giữ mối quan hệ rất tốt với Nhật Nam từ đó đến giờ. Chỉ là, đến cuối cùng, cả hai vẫn cưới nhau và vẫn đối xử tốt với nhau cho đến tận hiện tại.

Ban đầu, còn gặp chút ngăn trở bởi Chu Vệ Quốc cùng phe cánh cực đoan của ông ta. Nhưng sau khi ông ta chết, cũng như Nhật Nam trở thành anh hùng của thành bang Samakkhi, thì đến lão thành chủ cũng tới chúc phúc cho cả hai. Đến lúc đó, về cơ bản thì mọi chuyện không thể khác được nữa rồi.

Với Lưu Đình Đình, Nhật Nam vẫn là một người bạn tốt, dù cả hai đã có con với nhau. Nhật Nam không thúc ép cô ta phải là một người vợ, nhờ thế mà cô ta có thể thoải mái hơn trong cuộc sống của mình, chứ không bị trói buộc bởi hôn nhân.

Phần nhiều cũng là do Nhật Nam chẳng mấy khi ở nhà nữa. Nói thật, bản thân Lưu Đình Đình cũng đã từng muốn thử yêu Nhật Nam, nhưng đến cuối cùng cả hai đều dừng lại ở đây, dù cho họ đều chỉ có đối phương.

Nhiều khi, một mối quan hệ như vậy lại thực sự phù hợp với cả hai. Thậm chí Lưu Đình Đình còn thường dùng đến vài câu chữ để khiến Nhật Nam nhớ lại giai đoạn cả hai từng thử yêu sau hôn nhân.

Thực sự thì nó khá giải trí, ít nhất với Lưu Đình Đình thì là vậy. Còn với Nhật Nam, đôi khi ông ta cũng mong muốn những điều này điều nọ, và rõ ràng là một người bạn kiêm luôn người vợ như Lưu Đình Đình lại phù hợp với ông ta nhất.

Có lẽ cũng bởi vì mối quan hệ đó nên mới sinh ra một thằng con "trời đánh" như vậy. Dù phải nói thật rằng Nhật Nam rất tự hào về nó, bởi vì ít nhất thì nó đã có được một tuổi thơ mà ông ta không thể có, và tất cả đều là nhờ Lưu Đình Đình cả.

"Vậy còn Lưu Đình Đình thì sao? Cậu có bao giờ nghĩ đến chuyện rằng khi bản thân đã trở nên quá siêu phàm thoát tục, đến một ngưỡng nào đó, cô ta sẽ bỏ cậu mà đi chưa? Nên nhớ rằng sẽ có một ngày cô ta chết đi, còn cậu thì sẽ mãi tiếp tục sống sót."

Đây là một sự thật. Tuy các chức nghiệp giả bị giới hạn tương đối lớn bởi vấn đề tuổi thọ khi bản chất của họ không có sự thay đổi, giống như việc Goblin tiến hóa giai đoạn 1 chỉ sống được hai mươi năm, nhưng khi tiến hóa thành Hobgoblin giai đoạn 2 thì có thể sống đến sáu mươi năm vậy.

Chủng tộc không thay đổi, nên các chức nghiệp giả sẽ bị hạn chế bởi chính các vấn đề phát sinh từ chủng tộc của họ. Nhưng dựa theo thông tin có trong trụ, đến một ngưỡng nào đó, khi đạt tới Trưởng thành thể, cá thể đó sẽ sống được ít nhất năm trăm năm.

Tuy không rõ Trưởng thành thể được nhắc tới ở đây là ngưỡng nào, nhưng San'ya tin rằng đến một thời điểm nào đó, Nhật Nam sẽ đạt được tới đó trước khi hao hết toàn bộ tuổi thọ. Và rõ ràng là sau khi Lưu Đình Đình chết vì tuổi già, sẽ chỉ còn lại một mình ông ta mà thôi.

"Chuyện đó sẽ không diễn ra."

"Sẽ diễn ra và đó là sự thật trừ khi cậu sẵn sàng vứt bỏ tất cả."

"Tôi là một con người khá tham lam đấy."

"Ai cũng có lòng tham nhưng với tôi thì lòng tham của cậu thường hướng tới lợi ích chung hơn."

"Vậy thì là do cậu không hiểu tôi rồi. Cậu còn nhớ tới câu chuyện về hạt giống kia không?"

"Tôi đã nói rồi, mối quan hệ của cả hai cậu rất mông lung. Mười năm trước nó đã không thể nảy mầm, giờ cũng sẽ chẳng khác biệt gì lắm. Dù sao, một cặp đôi sống đến chết già cùng nhau cũng chưa chắc đã khiến hạt giống kia nảy mầm được."

"Nó yêu cầu tình yêu để nảy mầm, một tình yêu đúng nghĩa và sẽ chẳng bao giờ thay đổi được. Cậu nghĩ giữa cậu và Lưu Đình Đình đạt được mức độ đó sao? Dù sao hồi trước, vì để khiến nó nảy mầm, cả hai đã có một giai đoạn thử yêu sau hôn nhân rồi. Đến thằng nhóc nhà cậu còn cảm thấy kinh tởm mà bỏ sang nhà tôi gần cả tuần trời đấy."

"Nhưng nó đã nảy mầm rồi."

"Làm gì có chuyện đó, cậu đang mê sảng à?"

"Tôi thực sự không nói đùa đâu. Cậu biết trải nghiệm cận tử không?"

"Đừng nói với tôi là trước đây cậu chưa từng trải qua cảm giác cận tử rồi hồi quang phản chiếu về những ký ức đấy nhé. Có lý do nào hợp lý hơn không?"

"Là do lần trải nghiệm cận tử này khác hoàn toàn so với những lần trước. Ở lần này, tôi đã đồng bộ hóa với một Undead, kẻ đã dành hơn bốn trăm năm sau khi sống dậy chỉ để rèn luyện khả năng chiến đấu của mình, cũng như liên tục chém giết với các Undead khác."

"Cậu ám chỉ rằng sau khi hoàn toàn đồng bộ hóa được mớ ký ức kia, não cậu đã quá tải rồi, và khi trải nghiệm cận tử, cậu bắt đầu trân quý những ký ức trước đây sao?"

"Đến mức tôi đã gặp được Chu Vệ Quốc. Ban đầu, tôi tưởng rằng mình đã chết rồi."

"Đừng nói như vậy. Tôi tin rằng dù cậu có chết thì cũng sẽ chẳng gặp được ông ta đâu. Ông ta không phải dạng người sẽ hối hận rồi chờ đợi một ai đó. Thậm chí nếu có bị kẹt lại đi chăng nữa, thì giữa cậu và ông ta cũng chẳng có khúc mắc nào đến mức gặp được nhau đâu."

"Là do tôi mê sảng thôi."

Nhật Nam lật cổ áo lên cho San'ya xem phần cổ của mình. Tuy nhát chém cuối cùng đó của Black Skeleton 1 không khiến ông ta mất đầu vì lưỡi kiếm đã hỏng từ trước, nhưng bởi hiệu ứng đồng bộ hóa, ông ta đã nhầm tưởng giữa Black Skeleton 1 cùng Trần Quốc Tuấn.

Không chỉ ý chí bị đánh lừa, mà ngay cả cơ thể của Nhật Nam cũng tương tự. Nhát chém đó không lấy đi sinh mệnh của ông ta, nhưng lại cho ông ta cảm nhận đầy đủ nhất về thứ được gọi là cận tử. Và thứ còn sót lại sau cùng là một vết hằn đỏ chạy dọc quanh cổ ông ta.

Đường hằn này tồn tại là để nhắc nhở Nhật Nam rằng vào lúc đó, ông ta thực sự đã "chết". Một nhát chém hoàn hảo đến mức, dù không thực sự chạm tới cổ ông ta, nhưng đã quá đủ để khiến cả ý chí lẫn cơ thể ông ta tin rằng mình đã chết.

"Về phần nội dung, tôi sẽ kể sau. Nhưng sau khi thông qua trải nghiệm đó, tôi đã thực sự yêu cô ấy rồi."

"Từ từ cái đã! Chuyện này tới quá nhanh nên "hại não" quá. Vậy còn Lưu Đình Đình thì sao? Chẳng lẽ...?"

"Đây là vấn đề mà chỉ có mình cô ấy biết, mà sống đến chừng này tuổi rồi thì cậu cũng nên kiếm một người bạn đời cho riêng mình đi."

"Xem ai nói kìa, mà giờ cũng có nghĩa là sinh mệnh của cả hai đã tương đồng rồi đúng không?"

"Phải, cộng lại chia hai ra. Không sinh cùng tháng cùng năm, nhưng hẹn chết vào cùng thời điểm. Một hạt giống yêu cầu một tình yêu hơn cả tình yêu để nảy mầm, và hiệu ứng mà nó mang lại ít ra cũng là đủ."

Nội dung này được bảo hộ bản quyền thuộc về truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free