Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 171: Hai câu hỏi của Aurora.

Vấn đề của Tyrant tạm gác lại, cuộc họp kín của hội Thánh Tự chuyển sang giai đoạn tiếp theo với hai câu hỏi của Noble, dù cô vẫn còn khá bối rối bởi những gì vừa nghe được.

Nói sao đây? Aurora đúng là một tiểu thư kiểu mẫu ở nhiều khía cạnh, nhưng xét cho cùng, cô cũng chỉ mới chân ướt chân ráo bước chân vào giới siêu phàm chưa đầy một tháng mà thôi.

Có vô vàn vấn đề mà Aurora chưa đủ tư cách hay chưa sẵn sàng để chạm tới, cũng như việc một đứa trẻ khó mà chấp nhận được sự thật ông già Noel không tồn tại hay những điều tương tự.

Chỉ riêng câu chuyện về thân phận thật của một trong thất đại thần đã đủ khiến Aurora nghi ngờ những điều mình biết, thậm chí là toàn bộ bản chất của thế giới này.

Nếu cứ mãi suy nghĩ tiêu cực một cách lộ liễu như vậy, gần như chắc chắn Aurora sẽ bị ô nhiễm ngay khi rời khỏi đây.

Tri thức không phải nguồn gốc của sự ô nhiễm. Chính những cảm xúc và dòng suy nghĩ lệch lạc phát sinh sau khi đạt tới tri thức mới là yếu tố dẫn đến sự ô nhiễm.

Việc biết quá nhiều mà không thể kiểm soát bản thân khỏi thế giới quá đỗi tàn bạo này còn đáng sợ hơn. Ngay cả Thomas, khi chạm tới một phần sự thật từ di tích kia, cũng đã đủ đẩy một người vốn điềm tĩnh như anh ta đến bờ vực sụp đổ.

Khả năng tiếp nhận là chìa khóa để kháng cự sự ô nhiễm, và dường như Aurora đang thiếu nhất chính là điều này, một năng lực lẽ ra cô phải có với tư cách siêu phàm giả Observer.

Elf nhận thức được điều đó nhưng cô không định ra tay, ít nhất là hiện tại. Cô hiểu rõ bản chất của sự ô nhiễm, thậm chí cả những điều sâu xa hơn, bởi chính công chúa đã cung cấp thông tin cho cô.

Ngoài ra, công chúa cũng từng nhắc đến nỗi sợ nguyên bản nhất. Cái chết là nỗi sợ đầu tiên, là nguồn cơn của mọi nỗi sợ hãi, nhưng nỗi sợ nguyên bản nhất lại là thứ phát sinh từ chính cái chết đó.

Suy cho cùng, mọi nỗi sợ cũng chỉ là một phần của cái chết, thứ tất yếu phải đến. Những nỗi sợ phát sinh sau đó chỉ là bản sao, những nhánh nhỏ từ cái gốc ban đầu. Và trong số đó, thứ toàn vẹn, bao hàm đầy đủ nhất mới được gọi là nguyên bản.

Nỗi sợ nguyên bản nhất chính là nỗi sợ về những điều không thể hiểu bằng lý trí, không thể cảm nhận bằng giác quan và không thể mường tượng bằng suy nghĩ, cảm xúc hay những rung động của linh hồn.

Nói đúng hơn, đó là nỗi sợ phát sinh từ sự thiếu nhận thức. Một đứa bé nhìn vào đêm tối sẽ sợ hãi vô vàn thứ; một người nguyên thủy thấy sét đánh tạo ra lửa cũng tương tự. Và đương nhiên, cũng có những kẻ sợ hãi vì bản thân đã biết quá nhiều.

Tuy nhiên, lúc này Noble vẫn là quân bài quan trọng nhất của Elf. Cô đương nhiên sẽ giúp, nhưng không phải lúc này. Elf đang chờ thời điểm thích hợp nhất, khi cô có thể gặt hái năm phần lợi ích chỉ với một phần bỏ ra, hoặc hơn thế nữa.

"Vấn đề đầu tiên tôi muốn hỏi ngài Ark là liệu tình hình tại thủ đô có thể tiếp tục leo thang hơn nữa không?"

Câu hỏi này khá mập mờ, nhưng xét theo tình hình hiện tại, có thể thấy rõ các nhà thờ khác tại thủ đô đều đang trao quyền xử lý lại cho Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố.

Nói gì thì nói, thủ đô là nơi tổng bộ của họ đặt tại đây, nên đương nhiên Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố vẫn cần giữ thể diện. Nhưng không thể nào đến mức độ chỉ dựa vào nguồn lực của riêng giáo hội, trừ khi họ đã nắm chắc điều gì đó từ trước.

Cần nhớ rằng, con đường siêu phàm của Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố không thực sự hiệu quả khi hoạt động trên cạn ở các Rank thấp, và lại càng không có những chức năng như truy vết, phán đoán tình huống... như các con đường khác.

Việc Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố ôm trọn vụ này, Elf không nghĩ là vì họ ngu ngốc, mà là vì đã nắm chắc thông tin, và đang phối hợp cùng đối phương, chờ thời cơ thích hợp nhất.

Các nhà thờ khác chắc hẳn cũng đã hiểu được phần nào điểm mấu chốt này, thậm chí hoàng gia August cũng tương tự, nên mới không tỏ thái độ vội vã hay xung đột với cách làm việc này.

Chỉ là điều đó cũng có nghĩa là nhóm dị giáo kia đang chuẩn bị cho một kế hoạch lớn và vẫn chưa huy động toàn bộ lực lượng mạnh nhất. Thậm chí, quy mô phân bổ của chúng cũng rất khó nắm bắt.

Elf tạm thời đoán rằng, cục diện thủ đô được chia thành bốn mặt trận, với các quân cờ mang những màu sắc khác nhau. Nhóm đầu tiên là những người không biết gì, hoặc không đủ tư cách tiếp cận.

Elf xếp những quân cờ này vào diện màu xám, với số lượng đông đảo, phân bổ khắp nơi. Đó chính là thường dân và cả những siêu phàm giả không đủ tư cách tiếp cận sâu vào vụ việc lần này, hệt như Noble, Lalay và Lavy.

Tiếp đến là nhóm quân cờ màu vàng, hay còn gọi là nhóm trung lập, bao gồm các nhà thờ khác, gia đình hoàng gia cùng đầu lĩnh các dòng dõi quý tộc tại thủ đô, như cha của Noble. Nói ông ta không biết gì là khinh thường cả khả năng của ông lẫn trí thông minh của Elf.

Họ đều đang đứng ngoài quan sát hai nhóm đang hoạt động sôi nổi nhất trên bàn cờ thủ đô: một là nhóm quân cờ màu xanh lam đại diện cho Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố.

Hiện tại, họ đang ở thế bị động, hay đúng hơn là bị buộc phải ở thế bị động, như một người câu cá đang chờ mồi. Từ đây, Elf dễ dàng đoán được rằng dù họ nắm được thông tin cốt lõi, trọng yếu, nhưng chỉ là những thông tin cốt lõi.

Hiểu đơn giản, Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố biết nhóm dị giáo, tức nhóm quân cờ màu đỏ, định làm gì ở thủ đô, nhưng lại không biết chúng sẽ thực hiện bằng cách nào, hay kế hoạch cụ thể ra sao.

Vậy nên, quyết định ngồi chờ đến thời khắc cuối cùng mới ra tay là quyết định sáng suốt hơn cả, ít nhất là tốt hơn nhiều so với vi���c ngu xuẩn chạy loạn khắp nơi, để đối phương nắm thóp rằng mình chẳng biết gì và đánh rắn động cỏ.

Điều này cũng phần nào hợp lý hóa được việc Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố dạo gần đây gấp gáp dồn lực lượng vào nhà thờ tổng bộ tại thủ đô.

Chắc hẳn các cấp cao của Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố cũng biết rõ việc chờ đến giai đoạn cuối cùng sẽ để lại hệ lụy lớn đến mức nào, nên họ quyết định nhất kích tất sát, thay vì chơi trò rượt đuổi với đối phương.

Câu trả lời cuối cùng đương nhiên là "có". Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố đang chờ đợi, và thế lực dị giáo kia cũng đang chuẩn bị cho một điều rất lớn. Cả hai bên đều biết đối phương muốn gì, nhưng đồng thời tình nguyện cam chịu chờ đến nước cờ cuối cùng mới ra tay.

Có điều, điều khiến Elf phải nghi ngờ chính là hành động chờ đợi của các "quân vàng", hay cụ thể hơn là các nhà thờ còn lại, gia đình hoàng gia và các đầu lĩnh dòng dõi gia tộc lớn tại thủ đô.

Nếu nói rằng họ thực sự tin tưởng vào Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố th�� chà chà, chắc mấy quyển truyện mà Elf từng đọc cũng chỉ ngây thơ đến mức độ đó. Còn trên thực tế, làm gì có chuyện phụ thuộc đến mức đó?

Trừ khi họ biết rõ rằng Giáo hội Cuồng Phong và Bão Tố thừa khả năng xử lý vụ việc tại thủ đô lần này, hoặc đã có những sự chuẩn bị từ trước. Và đương nhiên, họ cũng rất tự tin vào những sự chuẩn bị này.

Nhưng về phía gia đình hoàng gia lẫn các đầu lĩnh dòng dõi quý tộc tại thủ đô thì sao? Họ đang bị động đến mức phụ thuộc vào các nhà thờ, hay đã có những sự chuẩn bị từ trước?

Không hề có chút động thái nào, thậm chí cả sợ hãi, hoang mang hay việc khống chế thông tin đều ở mức cực kỳ tốt như vậy. Liệu có phải những bộ não kia thực sự mù quáng đến mức đó, hay vì một lý do nào khác?

"Sẽ." Ark chỉ đáp lại câu hỏi của Aurora bằng đúng một chữ duy nhất, nhưng chừng đó đã đủ giúp cô chắc chắn thông tin nhận được từ nhà thờ trước đó. Mọi chuyện quả thật sẽ còn tiếp tục leo thang.

Theo thông tin từ Tyrant trước đó, ít nhất cũng phải liên quan đến Thánh giả. Nếu tình hình kinh khủng hơn, hoàn toàn có thể vượt quá tầm hiểu biết của Aurora về hệ thống phân hạng sức mạnh siêu phàm.

Thậm chí, Aurora còn không thể mường tượng được Thánh giả có thể đạt tới ngưỡng nào. Nhưng Ulto Đại Đế 400 năm trước là một Thánh giả, và những gì ông đã làm, những ghi chép ông để lại, những thứ ông tạo ra vẫn vô cùng ấn tượng.

Tầm ảnh hưởng của Ulto Đại Đế vẫn là một điều nặng nề với Đại quốc Hunguji nói riêng và toàn siêu lục địa Giffon nói chung, dù ông đã mất từ rất lâu về trước. Thậm chí với Giáo hội Máy Móc và Hơi Nước, ông vẫn là một kim chỉ nam, một tượng đài bất hủ.

Thời gian có thể làm thay đổi rất nhiều thứ, nhưng rất khó để phủ nhận những đóng góp của Ulto Đại Đế cho lịch sử Kỷ thứ tư. Với Aurora, đó chính là những gì một Thánh giả có thể làm được.

Thánh giả trong mắt Aurora thực sự quá đỗi to lớn, đến nỗi cô tự thấy mình không đủ tư cách để mường tượng, huống hồ là những tồn tại ở cấp bậc cao hơn Thánh giả.

Những suy nghĩ tiêu cực của Aurora bắt đầu cộng hưởng. Ban đầu chỉ như những gợn bọt lăng tăng trên mặt nước, nhưng dần dần, sóng sau xô sóng trước, sự chuyển dịch của những điều cốt lõi dưới đáy biển bắt đầu biến những gợn sóng nhỏ thành những ngọn sóng lớn, như muốn nuốt chửng tất cả.

Một tâm trạng cực kỳ bất thường. Không biết Tyrant và Ark có nhận ra chuyện này không, vì Noble rất biết cách che đậy suy nghĩ của bản thân. Phải chăng cô đã gần như trung hòa được hiệu quả của dược phẩm siêu phàm Observer?

Nếu thật vậy, có vẻ như những cấp bậc đầu tiên của siêu phàm giả không "yếu" như Elf vẫn nghĩ. Khả năng che đậy, hòa mình vào đám đông của Observer thực sự rất ấn tượng.

Ít ra, điều này vẫn vượt xa những gì Elf tưởng tượng. Nhưng vấn đề ở đây là Noble chưa sẵn sàng để tiếp nhận những thông tin này. Nói đúng hơn, cuối cùng cô cũng chỉ là một Observer, một kẻ ngoài lề luôn lắng nghe và nắm bắt câu chuyện của người khác.

Chẳng có gì đảm bảo một Observer có thể khống chế tâm trạng đủ tốt. Đó có lẽ là điểm yếu lớn nhất của chức nghiệp siêu phàm này: họ có thể tiếp nhận, nhưng việc xử lý được hay không lại phụ thuộc vào khả năng của từng người.

Đây chính là sự không hoàn hảo ư? Vậy thì nó cũng trải dài giống hệt sáu giai đoạn trưởng thành. Chỉ trừ những chủng tộc sinh ra đã có tiềm lực bỏ qua cả sáu giai đoạn trưởng thành như High Octorp, mới không có nhiều điểm yếu như thế này.

Không, sự thật là chính công chúa cũng đã chia tách những phần sức mạnh của các High Octorp và niêm phong chúng vào từng giai đoạn phát triển, chỉ là khối kết cấu vẫn giữ được độ toàn vẹn cực cao.

Tức là, thứ mà công chúa niêm phong chỉ là những ngưỡng sức mạnh lớn hơn, chứ không phải tách bản chất của các High Octorp thành nhiều phần rồi niêm phong, khác hoàn toàn so với sáu giai đoạn trưởng thành thông thường.

Nói ra thì cũng như chủng Fomor. Họ là chủng loài chỉ cần sống đủ lâu cũng sẽ đạt tới giai đoạn ba, trong đó sự khác biệt giữa giai đoạn một và hai được cho là không quá lớn, ngoại trừ việc xuất hiện thêm các hình xăm đại diện cho sự trưởng thành.

"Với câu hỏi thứ hai, tôi mong muốn biết được nguyên do của mọi việc tại thủ đô."

Một câu hỏi cực kỳ giá trị, ngay cả Thomas cũng không nghĩ Noble sẽ hỏi câu này. Không phải vì anh không nghĩ tới, mà là vì không ngờ tới. Đúng hơn, anh muốn hỏi nhưng không dám, vì mức độ liên quan quá lớn khiến Ark sẽ không dễ dàng tiết lộ.

Dù sao trước kia, cả Thomas lẫn Aurora đều đã tốn không ít quyền hỏi cho những câu Ark cố tình trả lời lập lờ. Những câu trả lời ấy hoàn toàn không có giá trị thông tin, nhưng luôn cảnh báo họ đừng đi quá xa.

Nhưng Thomas không ngờ được rằng ngay hôm nay Ark lại chủ động khẳng định, không, đúng hơn là gián tiếp khẳng định, rằng thần của Cuồng Phong và Bão Tố thật ra chính là Răng Chuột, một trong sáu lãnh chúa và nhất hoàng của biển cả tại Kỷ thứ hai.

Có thể là do chính Thomas đã tự mình đạt được thông tin đó rồi, nên Ark mới nói thẳng ra. Chứ nếu không, chưa chắc Ark đã nói. Vậy nên, về vấn đề này, khả năng cao là Ark sẽ không đưa ra câu trả lời cụ thể.

"Thần khải." Bản quyền câu chuyện này thuộc v�� truyen.free, nơi những áng văn thêu dệt nên từng mảnh ghép của thế giới hư ảo.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free