Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 134: Sự bình yên quỷ dị.

"Hình như chuyến đi này có hơi thuận lợi thái quá."

Ngô Tinh nêu ra quan điểm của mình. Với một người gần như cả đời chinh chiến trên chiến trường như ông, một điều thuận lợi đến mức khó tin như vậy vô tình lại khiến ông cảm thấy bất an.

Đúng hơn, đây chính là bản năng và kinh nghiệm chiến trường mà Ngô Tinh đã tích lũy sau bao nhiêu năm tháng chiến đấu với lũ quái vật. Tuy chưa lần nào ông đi sâu đến mức này vào một khu vực Mê Cung đen, nhưng ông đã từng đi qua không ít Mê Cung đỏ. Chẳng lẽ nào một Mê Cung đen lại dễ dàng hơn nhiều so với Mê Cung đỏ?

Các giác quan đang thúc giục Ngô Tinh rằng có điều gì đó đang ngấm ngầm diễn ra. Đó gần như là một phản xạ có điều kiện, và chính những cảm giác ấy đã khiến ông cảnh giác hơn.

Bởi vì Ngô Tinh biết rõ, chẳng có chiến trường nào là dễ dàng cả; dù thế nào thì cả hai bên đều phải chịu tổn thất, chỉ là ít hay nhiều mà thôi. Một sự thuận lợi bất thường thế này rõ ràng là đang dồn nén tai họa chờ đợi ở phía sau, nên ông mới lên tiếng cảnh báo các thành viên khác phải đặc biệt cẩn trọng.

"Tinh thí chủ có lo lắng thái quá chăng? Bởi vì theo tôi được biết, khả năng che giấu của ngài Nhật Nam thật sự quá xuất chúng. Đến tôi, nếu không để ý kỹ và được tận mắt nhìn thấy quá trình thiết lập màn che giấu, thì cũng không tài nào xác định được vị trí chính xác của màn che giấu đó."

Enraged Gorilla đưa ra quan điểm của mình. Đúng là màn che giấu của Nhật Nam rất mạnh, nhưng không nên vì thế mà đánh giá thấp khả năng trinh sát của những chủng tộc sinh sống bên trong Mê Cung đến mức độ chủ quan như vậy.

Chúng đều là những chủng tộc đã bị trục xuất khỏi Mê Cung đen kia. Đám ruồi đã là một thảm họa rồi, huống hồ bản thân các Enlightenment Gorilla cũng có những đặc điểm riêng biệt.

Vậy nên, nếu suy rộng ra rằng những chủng tộc bị trục xuất khác cũng có điều gì đó đặc biệt, thì cũng không sai chút nào. Hơn nữa, một số cá thể, thậm chí là cả chủng tộc trong số đó còn sở hữu một ngưỡng trí tuệ nhất định.

Hơn nữa, không phải tự nhiên mà các chủng tộc này lại thuộc về bên trong Mê Cung; rõ ràng chúng đều rất mạnh. Việc cả nhóm có thể đi xa đến vậy mà không gặp bất cứ sự ngăn cản hay động tĩnh nào quả thực quá đỗi quỷ dị.

"Những thứ đồ chơi này cũng đã khắc phục những điểm yếu còn sót lại rồi, tôi không nghĩ là chúng ta sẽ gặp bất cứ trở ngại nào dọc đường cả đâu."

Lần này, một Enlightenment Gorilla khác, kẻ đã đạt đến giác ngộ với thuộc tính mộc, lên tiếng chen vào. Lời nói của cả hai, xét theo một khía cạnh nào đó, cũng không phải là không có lý, nhưng đương nhiên là không thể thuyết phục những người còn lại.

Tất cả những người có mặt ở đây đều ít nhiều trải qua những giai đoạn khó khăn và đẫm máu nhất. Ngay cả Nhật Nam cũng đã tham gia trận công thành Samakhi 20 năm trước, và những năm gần đây ông vẫn luôn bôn ba trên các tiền tuyến đầy hiểm nguy.

Về cơ bản, họ đều đủ kinh nghiệm và sự tinh tường để nhận ra có điều bất thường trong chuyến đi lần này. Nhưng cuối cùng, đây cũng chỉ dừng lại ở cảm giác dự báo; họ không có bằng chứng cụ thể và cũng khó lòng giải thích.

Thế nhưng, quả đúng là bầu không khí xung quanh có đôi phần thoáng đãng thật. Họ đã đi được hơn 15km từ nãy đến giờ, nhưng trên đường đi hoàn toàn không hề đụng độ bất cứ quái vật nào. Thay vào đó, họ cứ thế băng băng tiến theo lộ trình mà Đài Bắc tiên sinh đã vạch ra từ trước.

Đừng nói là những thành viên khác trong nhóm, đến Đài Bắc tiên sinh cũng bắt đầu nghi ngờ về lộ trình do bản thân ông vạch ra đã xảy ra vấn đề. Nhưng vấn đề gì thì rất khó nói, vì dọc đường Noguchi đã phái rất nhiều bọ trinh thám để dò xét khu vực bán kính 100m xung quanh họ.

Rất ít quái vật xuất hiện trong khu vực của họ. Thậm chí, ngay cả khi Đài Bắc tiên sinh vận dụng khả năng của mình, ông cũng không hề cảm thấy có mai phục ở phía trước hay xung quanh đây. Cứ như thể... nói thế nào đây nhỉ?

Dường như lũ quái vật đã sớm biết lộ trình của cả nhóm họ từ trước, nhưng thay vì tỏ thái độ quyết liệt với những kẻ xâm nhập, chúng lại cố tình né tránh chạm mặt.

Thậm chí, suy đoán xa hơn, rất có thể chúng đang dọn đường sẵn cho họ tiến vào thì đúng hơn. Tuy không rõ vì lý do gì, nhưng dường như chúng chẳng thèm bận tâm đến họ.

Cứ như thể chúng thực sự biết tất cả mọi thứ, nhưng vì một lý do nào đó lại không thèm quan tâm đến họ. Phải chăng là vì thứ họ sắp phải đối mặt trước mắt, hay vì một lý do nào đó khác nữa?

Đài Bắc tiên sinh không rõ. Thậm chí, trong suốt sự nghiệp nắm giữ quân quyền, ông rất ít khi gặp phải những tình huống quỷ dị như vậy. Nếu có, thì đó hẳn là vào cái năm định mệnh ấy, năm mà liên minh tám nước đang xung đột cực kỳ gay gắt với lũ quái vật.

Đương nhiên, với lượng hỏa lực cùng những vũ khí, công nghệ mà liên minh tám nước sở hữu lúc bấy giờ, không phải là họ không thể đối đầu sòng phẳng với lũ quái vật. Nhưng Đài Bắc tiên sinh vẫn nhớ rất rõ những tài liệu mà ông đã đọc.

Lý do phụ thân ông, một nhà quân sư lỗi lạc bậc nhất thời bấy giờ, lại phát điên, thậm chí mất đi thần trí và tự kết thúc cuộc đời bằng một viên đạn vào thái dương.

Điều này đã để lại một ấn tượng rất sâu đậm với Đài Bắc tiên sinh. Chỉ là sau này, khi bắt đầu sự nghiệp cầm quân, ông mới dần thấu hiểu ý nghĩa đằng sau hành động của phụ thân mình – không, đúng hơn là của cả những vị tiền bối đi trước nữa.

Nghe đồn, trong trận chiến Điện Biên Phủ tại Việt Nam năm xưa, trung tá Charl·es Piroth cũng từng lâm vào một tình huống tương tự. Với tư cách là chỉ huy trưởng pháo binh phe phòng thủ, và cũng là một pháo thủ dày dạn kinh nghiệm chiến trường thế giới, đặc biệt là Thế chiến thứ hai, ông đã quá tự tin trước quân đội Việt Minh.

Chỉ vì điều đó mà Charl·es Piroth đã thất bại, không chỉ thua một cách bình thường mà còn thua một cách triệt để. Dù đã thức trắng nhiều đêm, vò đầu bứt tai nghiên cứu hết lần này đến lần khác, ông vẫn không thể tìm ra lời giải. Cũng vì thế mà ông đã tự kết liễu đời mình bằng một quả lựu đạn.

Vậy vào cái năm đó, phụ thân của Đài Bắc tiên sinh đã nhìn thấy điều gì mà cuối cùng lại bất lực đến mức phát điên, rồi tự kết liễu đời mình hệt như Charl·es Piroth năm xưa?

Theo những ghi chép lộn xộn ông để lại, Đài Bắc tiên sinh đã phần nào hiểu được tình huống đó. Đó là một cuốn sổ ghi chú mang thiên hướng nhật ký, và ông cũng giống hệt Đài Bắc tiên sinh vào lúc này.

Ban đầu, cả hai phe – liên minh tám nước và quái vật – xung đột rất quyết liệt, đặc biệt là tại vùng biển Ấn Độ Dương. Nơi đó, họ tin rằng có thứ gì đó đang di chuyển ở độ sâu khoảng 8000m tính từ mặt nước biển.

Tuy không rõ là thứ gì, nhưng không hiểu vì sao, đến một ngày, thế tiến công của phe quái vật không còn mạnh mẽ như trước nữa. Điều này khiến liên minh tám nước thừa thế xông lên và giành được rất nhiều chiến thắng trên các mặt trận khác nhau.

Rất nhiều thành phố, cứ điểm quân sự, kho vũ khí đã được chiếm lại chỉ trong một tuần. Phần lớn lãnh thổ của một vài quốc gia cũng đã bắt đầu quá trình giải phóng. Thế nhưng, mọi chuyện diễn ra thật sự quá đột ngột.

Đến mức độ mà ngay cả khi binh lính, dân thường cùng nhiều sĩ quan cấp thấp đang tận hưởng niềm vui chiến thắng, với cảm giác thành tựu không thể kể hết. Nhưng bộ chỉ huy tại mặt trận phía Đông, nơi phụ thân của Đài Bắc tiên sinh cũng có một ghế, lại đang cực kỳ mâu thuẫn.

Có người cho rằng đó là do lũ quái vật đã từ bỏ hoặc vì những lý do vớ vẩn nào đó khác. Nhưng với những người thực sự hiểu rõ và ngày ngày phải gánh vác những trọng trách lớn lao đến không tưởng, họ đã hiểu quá rõ về lũ quái vật kia.

Không đời nào lũ quái vật lại nhượng bộ họ sâu sắc đến thế. Còn chuyện chúng từ bỏ hay yếu đi gì gì đó thì cứ nằm mơ đi. Lúc đó, vẫn chưa có bất cứ Mê Cung nào được khống chế; tri thức của con người về Mê Cung chủ yếu đều đến từ các Trụ.

Chỉ là, họ hiểu rõ rằng, miễn là chưa khống chế được các Mê Cung hay đầu nguồn của lũ quái vật, thì còn lâu mới có thể giành được chiến thắng dễ dàng như vậy, nhất là khi số lượng quái vật không những không giảm mà còn không ngừng tăng lên.

Nhưng nếu số lượng liên tục tăng, đáng lý ra chúng phải tiếp tục đẩy mạnh thế tiến công của mình mới phải chứ? Tại sao chúng lại lựa chọn rút lui, để rồi cho con người dễ dàng chiếm lại những vị trí đắc địa cũng như các kho vũ khí?

Vấn đề này rất sát với tình huống đó, nhưng cuối cùng thì nó cũng chỉ là một tình huống đơn thuần. Họ không thể đưa ra một đáp án cụ thể là tại sao, nên dần dần cuộc họp này cũng chẳng đi tới đâu cả. Việc giải tán là điều dễ hiểu.

Không lâu sau đó, khi đang quan sát những hòn đảo bay cùng đám quái điểu trên bầu trời, ông đã phát hiện ra một bóng đen ẩn sau những đám mây. Tuy chỉ là lướt qua thôi, nhưng nó cực kỳ to lớn.

Theo những ghi chép của ông, nó đủ lớn để che phủ cả bầu trời trong tầm mắt. Nhưng ngay sau đó, nó đã trực tiếp biến mất, và khi ông cố gắng báo cáo chuyện này với hội đồng chỉ huy, không một ai tin lời ông.

Đúng là lúc đó có rất nhiều người nhìn thấy cái bóng ấy, nhưng họ chỉ nghĩ rằng trời âm u sắp đổ mưa mà thôi. Với nhiều người, họ chỉ có thể nghĩ đơn giản như vậy. Về cơ bản, thay vì chọn tin vào một sự thật khủng khiếp nào đó, con người thường có xu hướng né tránh để rồi đặt niềm tin vào thứ giả dối nhưng có ích cho tâm hồn mình.

Nhất là khi bầu không khí cả quân và dân đều đang sôi sục như vậy, chẳng ai tin vào lời ông. Không rõ lý do tại sao, vì rất nhiều trang giấy trong cuốn sổ ghi chú đó đã bị xé nát. Theo vết tích, Đài Bắc tiên sinh đoán được phần nào tình trạng của phụ thân mình vào lúc đó.

Ông tự mình suy đoán, rồi liên tục phủ định. Nhưng càng suy đoán, sự thật càng trở nên khủng khiếp và cũng đồng thời càng gần ông hơn, khiến đầu óc ông đi đến cực hạn. Khi Darkan lần đầu xuất hiện tại Paris, Pháp, ông đã có được kết quả của mình.

Theo phỏng đoán của Đài Bắc tiên sinh, khi nhận được thông tin về Darkan, phụ thân ông đã chạy vụt ra sân từ nhà riêng, ngước mắt nhìn lên bầu trời. Không rõ vì lý do gì, ông đã nhìn thấy bóng dáng của Mê Cung đen đầu tiên được ghi nhận trong lịch sử – Mê Cung Azi•Dahaka.

Với trạng thái tinh thần đang trên bờ vực sụp đổ lúc đó, chắc chắn ông đã hóa điên. Ông cười phá lên một cách điên dại, rồi chạy vào nhà cầm lấy cuốn sổ ghi chú này, đọc đi đọc lại những giả định mà mình từng đưa ra.

Tuy không dám chắc, nhưng hẳn những nét chữ của ông trong các trang cuối cùng cực kỳ lộn xộn, cả về cấu trúc lẫn nét. Bởi lẽ, ông đã thực sự chạm đến sự thật; sự xuất hiện của Darkan chẳng qua chỉ là một bằng chứng khẳng định cho những suy đoán của ông mà thôi.

Vậy nên, ông đã xé rách những trang đó, khiến cuốn sổ thiếu đi gần phân nửa nội dung. Không cần đoán cũng biết tinh thần ông tệ đến mức nào vào lúc đó, khi trước đó đã liên tục đặt ra các giả định cực kỳ tồi tệ. Giờ đây, khi phát hiện ra sự thật, ông lại phát điên và xé nát chúng.

Chỉ là, Đài Bắc tiên sinh không rõ, vào giờ phút cuối cùng đó, tại sao phụ thân ông lại đưa ra một quyết định như vậy. Không, ông không trách phụ thân mình vì đã tự sát; bởi lẽ, các vị tiền bối đi trước như Charl·es Piroth cũng vì điều đó mà tự sát. Thậm chí, nếu bản thân ông bị đặt vào tình huống ấy, ông cũng sẽ làm điều tương tự mà thôi.

Về cơ bản là quá tuyệt vọng rồi, bất cứ ai cũng sẽ như vậy. Charl·es Piroth biết rõ thất bại của mình và buộc phải chấp nhận nó trong tuyệt vọng, để rồi tự kết liễu cuộc đời mình. Phụ thân của Đài Bắc tiên sinh cũng tương tự.

Đài Bắc tiên sinh biết rõ, vì thứ duy nhất mà ông kế thừa từ phụ thân chính là thứ đã khiến ông trở thành một huyền thoại như hiện tại – một thế hệ sau đã hoàn thành ước nguyện còn dang dở mà cha ông để lại.

Thứ mà Đài Bắc tiên sinh không rõ là tại sao phụ thân ông lại quyết định ghi một dòng chữ sau khi xé hơn phân nửa các trang giấy trong cuốn sổ ghi chú đó, rồi mới tự kết liễu cuộc đời mình?

Phải chăng ông đã kịp lấy lại thần trí trong cơn điên dại ấy, rồi cố gắng để lại một dòng cảnh báo – thứ đã làm tiền đề để phát hiện ra sự tồn tại của Mê Cung Azi•Dahaka? Hay là vì một lý do nào đó khác nữa?

Hoặc cũng có thể, vào lúc ông chạy ra ngoài sân và ngước đầu nhìn lên bầu trời, ngoài cái bóng hay thậm chí hình dạng của Mê Cung Azi•Dahaka, ông còn nhìn thấy thêm điều gì đó khác nữa?

Đây là vấn đề mà không chỉ Đài Bắc tiên sinh, mà ngay cả toàn thể chính phủ liên bang cũng không thể lý giải được. Chỉ là, ông – hay nói đúng hơn là những kẻ đủ quyền hạn để truy cập thông tin – đã biết rõ lý do tại sao lũ quái vật vào năm đó lại quyết định nhượng lui.

Tất cả là vì chúng thương hại họ. Chúng đã biết về chuyện Darkan xuất hiện từ trước nên quyết định lui quân sớm để tránh những thiệt hại không đáng có, nhưng đó cũng đồng thời là sự thương hại.

Quái vật thương hại con người vì quá ngu dốt, không thể hiểu được một mối thảm họa còn lớn gấp nhiều lần đang sắp đến. Chúng thương hại vì họ vui mừng một cách vô tri trước những chiến thắng vô nghĩa. Chúng thương hại vì số phận của họ đã sớm được định đoạt.

Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free