Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Trỗi Dậy - Chương 126: Bản chất thật của kiến mối.

Ngay sau khi cuộc họp của hội Thánh Tự kết thúc, Kiến Mối lại một lần nữa xuất hiện ngay trước vách ngăn. Có vẻ như cô ta vẫn có thể di chuyển trong phạm vi này, nhưng không thể đi quá xa nếu không liên kết với một lãnh địa.

Kiến Mối không thực sự rõ ràng về điều này, nhưng theo cảm nhận của cô ta, mỗi thế giới chỉ là một lãnh địa tương đối lớn. Lý do cho nhận định này là bởi lãnh địa của cô ta – hay đúng hơn là ‘nó’ – chính là một thế giới vô biên, một lãnh địa đồng bộ trực tiếp với thực tại.

Tức là, đối với Kiến Mối, lãnh địa và bản nguyên của thế giới không hề có bất cứ sai lệch nào. Vì vậy, chỉ cần tạm trú trong một lãnh địa nào đó ngăn cách với thực tại là đủ. Về lý do, thì như đã đề cập, cô ta vẫn không rõ.

Những kiến thức như vậy Kiến Mối vẫn chưa được tiếp cận, nhưng ít nhất, ở phía bên kia vách ngăn, cô ta đã cảm nhận được phương hướng cho câu trả lời về việc chuyển hóa "tất trúng tập trung" thành "tất trúng tự động".

Câu trả lời nằm trong lãnh địa vừa rồi cùng với hệ thống sức mạnh bao gồm 22 thánh tự và 10 Cấp bậc khác nhau. Chỉ là Kiến Mối không sở hữu Vô Hạn, nên cô ta không cách nào tiếp cận hay phân tích những hằng số đó.

Ít nhất, ngay khi vượt qua vách ngăn, Kiến Mối đã có một vài ý tưởng nhất định, đáng để nó thử nghiệm. Còn bây giờ, đã đến lúc quay lại. Một tuần nữa, cô ta sẽ trở lại lần nữa.

Mất một lúc để ý thức của Kiến Mối truyền trở lại thân xác gốc. May mắn thay, khi quay lại phía bên này vách ngăn, nó đã có thể sử dụng Vô Hạn, sáu con mắt cùng những năng lực khác như trước.

Chỉ là, so với "cô ta", "nó" rõ ràng vẫn luôn trầm lặng. Trầm lặng đến mức khi Mariana đã đến Dungeon hang kiến chờ nó tỉnh lại một lúc rồi, mà nó vẫn không hề có bất cứ phản ứng gì, trực tiếp coi cô ta như không khí để bắt đầu phân tích, nghiên cứu những thông tin mang về từ bên kia.

Khoảng cách về tính cách lẫn nhận thức giữa "cô ta" và "nó" là rất lớn. Chẳng ai có thể ngờ được một kẻ thông tuệ, mưu mô, đầy toan tính như "cô ta" lại có một khía cạnh trầm mặc, mặc kệ sự đời, vô tri như "nó".

Đúng hơn, "nó" là thứ có trước, sau đó mới có "cô ta". Chỉ là, nếu được hỏi, liệu Kiến Mối không đạt đến sự giác ngộ và thức tỉnh Vô Hạn sớm đến như vậy, thì bản tính nào sẽ được phát triển mạnh mẽ hơn?

Là "nó" – từ một con kiến mối thông thường, hay là "cô ta" – từ việc học hỏi và chấp nhận những cảm xúc, suy nghĩ mà Kiến Mối nhận được sau khi được VI cải tạo thành một sinh vật đủ mạnh mẽ, đạt tiêu chuẩn của sinh vật trong Labyrinth?

Mà việc đó cũng chẳng quá quan trọng nữa, vì dù là "nó" hay "cô ta" thì đều không bận tâm về chủ đề này. "Cô ta" hiểu rõ cách "nó" suy nghĩ, còn "nó" lại hiểu vì sao "cô ta" lại đưa ra những quyết định như vậy.

Chỉ là, Mariana không có ý định để Kiến Mối muốn làm gì thì làm. Thay vào đó, cô ta trực tiếp dùng khả năng thao túng vật từ xa (Telekinesis) của mình để nhấc bổng "nó" lên, rồi đưa ra lời chào tạm biệt với các cư dân trong Dungeon hang kiến và rời đi cùng "nó".

Đương nhiên, bọn họ cũng biết có điều gì đó không ổn. Dù sao, kể từ hai tiếng trước khi Mariana xuất hiện ở đây mà Kiến Mối không hề để ý hay lay động, "nó" vẫn cứ nằm ngủ một cách hết sức bất thường.

Tuy bọn họ không rõ chuyện gì đang diễn ra, nhưng điểm mấu chốt là họ tin rằng Mariana không có bất cứ lý do gì để làm hại mình. Mà cho dù có đi chăng nữa, đến cả Willer họ còn không đánh thắng, thì lấy gì mà đánh Mariana?

Còn về Kiến Mối và Mariana, hiện tại cả hai đã không còn trong phạm vi của Labyrinth Gaia nữa. Cô ta đã đưa cả hai đến một nơi tách biệt hoàn toàn, kể cả so với sự quản lý của Chủ Tọa hay bất cứ thế lực nào khác.

Đây là một vùng không gian tách biệt mà chỉ Mariana mới có thể bước vào. Đương nhiên, ngoại trừ mẹ của cô ta – người mạnh hơn và quan trọng hơn hết là cực kỳ thấu hiểu cô ta – nên nếu nữ tư tế muốn, bà ấy có thể rất dễ dàng can thiệp.

"Ở đây tương đối an toàn rồi đấy, không ai có thể can thiệp vào cuộc nói chuyện của chúng ta cả nên giờ cô có thể kể cho tôi về hành trình vừa nãy của cô được chứ? Này! Cô cố tình lảng tránh tôi đấy à!?"

Trong khi Mariana có chút hào hứng và nóng lòng muốn nghe câu chuyện của Kiến Mối về những gì "cô ta" đã trải qua trong hơn hai tiếng vừa rồi, thì "nó" lại chẳng màng quan tâm đến những chuyện đang diễn ra. Thay vào đó, "nó" vẫn tiếp tục công việc của mình.

Không, trước kia "nó" không bị trơ lì đến mức này. Kiến Mối vẫn sẽ phản ứng nếu đó là đối tượng phù hợp – tức là đồng minh hoặc kẻ thù. Rõ ràng Mariana đã được "nó" nhận định là đồng minh từ sớm.

Hơn nữa, bản thân Kiến Mối cũng có rất nhiều chuyện muốn hỏi Mariana về cuộc hành trình vừa rồi của "cô ta". Vậy nên, đáng lý "nó" phải hợp tác thay vì cố tình lơ đi. Rõ ràng, có điều gì đó không ổn ở đây.

"Nó" hiện tại có gì đó rất khác so với "nó" trước khi vượt qua vách ngăn. Có phải do những ảnh hưởng đến từ "cô ta" không? Hay là Tịnh tiến Vô Hạn được kích hoạt khiến cho "nó" trở nên trầm mặc hơn cả lúc cả hai mới gặp nhau lần đầu?

"Hừm, tại sao lại cố gắng khước từ những cảm xúc, suy nghĩ đó? Không phải 'nó' cũng là một phần của cô sao?"

Có thể những kẻ khác nhìn vào sẽ không hiểu, nhưng Mariana lại có rất nhiều cách để nhìn thấu suy nghĩ của Kiến Mối hiện tại. Phần tập trung nhất cũng chính là phần đang cố gắng gạt bỏ thứ vừa được sinh ra, hay nói đúng hơn là "cô ta".

Thật ra, chuyện khước từ một phần của chính mình, Mariana đã thấy qua không ít. Chỉ là cô ta không hiểu tại sao Kiến Mối lại làm vậy. Là để kiềm hãm những phần cảm xúc, suy nghĩ bên ngoài sao?

"Đừng nói với tôi là cô nghĩ việc bản thân chỉ có một khía cạnh duy nhất thực sự hoàn hảo đấy nhé? Hahaha, chuyện này làm tôi nhớ đến một câu chuyện mẹ tôi từng kể khi bà ấy dạy tôi về sự giác ngộ.

Ngày xửa ngày xưa, khi các vị thần vẫn đang trong quá trình can thiệp vào thế giới để biến nó thành một nơi tốt đẹp hơn. Trong số đó, Tri Thức đã đi đầu khi tạo ra một hệ thống sức mạnh mà ngay cả kẻ yếu cũng có thể sử dụng.

Nhưng vấn đề là đã có một số chuyện xảy ra. Cô không cần để ý tới những chuyện đó đâu, vì câu chuyện tiếp tục khi một đống bầy nhầy được sinh ra với khao khát trở thành một sinh vật sống.

Nó thông qua cách này hay cách khác để cố gắng tạo ra một cơ thể, hay nói đúng hơn là một khuôn chứa cho riêng mình, sao cho có hình dạng giống với kẻ tạo ra nó nhất. Tất cả là để nó có thể cảm nhận được rằng bản thân đang tồn tại.

Chỉ là, ngay cả khi đạt được thứ mình muốn, nó vẫn chưa dừng lại. Nó cảm thấy chính các sinh vật sống khác cũng chưa hoàn hảo, nên nó muốn trở thành một thứ hoàn hảo đến mức không tì vết.

Hoàn hảo đến mức có thể thỏa mãn chính nó. Thế là nó coi việc sở hữu những cảm xúc là thứ không cần thiết, nên đã tách chúng ra, chia nhỏ thành nhiều phần và dựng lên một binh đoàn giống hệt như nó.

Sở hữu cơ thể được cấu tạo từ tri thức tận cùng, nghiêm cấm nhất của hệ thống do Tri Thức phát triển, nhưng chừng đó vẫn chưa đủ để nó đạt tới sự hoàn hảo thực sự theo quan niệm của mình.

Loại bỏ những cảm xúc không cần thiết chỉ mới là bước đầu. Thứ tiếp theo nó hướng tới là mô phỏng cơ thể của thần, thứ cũng do Sinh Mệnh phát triển. Bí mật của nó nằm trong cơ thể của chủng tộc gia luyến của Sinh Mệnh.

Đương nhiên, nó khao khát thứ tri thức đó – kế hoạch tạo thần của Sinh Mệnh. Đó là thứ nó muốn hướng tới, nhưng mọi chuyện đâu dễ dàng đến thế? Gia luyến của Sinh Mệnh chính là chủng tộc gia luyến đầu tiên.

Họ cũng chính là chủng tộc mạnh nhất dưới thần linh vào lúc đó. Nó không thể chạm tới họ, nhưng những vụ việc bắt nguồn từ hệ thống của Tri Thức cùng một vị thần khác đã bắt đầu trở nên quá tải và biến thành lỗi.

Tri Thức không thể tắt hệ thống được nữa, vì lỗi đã lan ra khắp nơi và ảnh hưởng đến các tầng thứ bên dưới. Vị thần bị ảnh hưởng kia cũng hóa điên, và đó lại là một trong những khía cạnh (Aspect) của Chủ Tọa: Linh Hồn.

Linh Hồn chính là một phần của Chủ Tọa. Việc này khiến các vị thần khác phải đau đầu không biết xử lý thế nào. Họ không đủ mạnh để tác động vào Linh Hồn. Hơn nữa, lỗi được sinh ra cũng khiến thế giới bên dưới trở nên loạn lạc, nên các chủng tộc gia luyến của thần cũng phải trực tiếp can thiệp để khắc phục những lỗi đó, trong khi các vị thần ở bên trên cố gắng ổn định lại Linh Hồn.

Việc này đã khiến lực lượng chính của các chủng tộc gia luyến khi đó đều buộc phải ra chiến trường để chống lại những lỗi được sinh ra từ những mảnh vỡ của Linh Hồn khi kết hợp với hệ thống của Tri Thức.

Đó cũng là lúc lý tưởng nhất để nó ra tay. Tuy không biết bằng cách nào, nhưng nó đã thực sự tìm ra cách để đúc một cơ thể của thần mà không hề bị bất cứ ai phát hiện, ngay cả các vị thần.

Mẹ tôi nói là do Chủ Tọa. Chủ Tọa là một tên khốn thích giật dây những chuyện như vậy, và quả đúng là những sự kiện này đã ảnh hưởng đến kết quả hiện hữu tận 8 triệu năm sau đó. Quả đúng là một bàn cờ đủ lớn.

Trở lại với nó, để tạo ra cơ thể của thần, nó đã không ngại ra sức g·iết c·hết vô số sinh mệnh rồi thu thập linh hồn của họ. Căn bản là dựng một trận pháp với quy mô gần bằng cả một lục địa để hiến tế.

Và đương nhiên, nó đã thành công. Nguyên nhân chủ yếu là bởi lực lượng chính của các chủng tộc gia luyến đều đã ra chiến trường cả. Những kẻ ở lại chỉ là những kẻ đã quá già để có thể tiếp tục bám trụ trên chiến trường, hoặc quá trẻ để ra ngoài kia.

Vậy là, mục tiêu của nó đã hoàn thành một nửa. Nó đã loại bỏ những cảm xúc 'phàm trần' và dựng nên một vỏ bọc thần thánh. Thứ duy nhất nó còn thiếu chính là cốt lõi thần thánh.

Nó đã hướng tới Tri Thức, lúc này đang cực kỳ kiệt quệ vì cố gắng kiềm hãm lỗi cũng như hỗ trợ các vị thần trong việc ổn định lại Linh Hồn. Nó đang thông qua chính hệ thống này để bò lên bên trên.

Vào khoảnh khắc đó, nó đã thực sự chạm tới Tri Thức. Nhưng thật may mắn, những chiến binh trẻ đến từ nhiều chủng tộc khác nhau – cũng là lực lượng chính đương đầu với nó – đã kịp đảo ngược tất cả để đóng cánh cửa liên kết với hệ thống, nhằm chặn đứng đường leo lên của nó bằng cách hy sinh hơn ba phần tư trong số họ. Cơ bản là hàng tỷ sinh linh cứ thế mà trôi đi.

Đến cuối cùng, nó đã thất bại trong gang tấc. Nhưng bên phía các chiến binh trẻ cũng đã tổn thất quá nhiều. Thậm chí, kẻ mạnh nhất, tài năng nhất trong số họ còn bị đục một lỗ rõ to giữa ngực và đã nằm xuống.

Tuy thất bại, nhưng nó vẫn mạnh hơn các chiến binh trẻ nhiều. Cách duy nhất của họ lúc đó là cố gắng g·iết c·hết và chia tách đống cảm xúc của nó ra xa nó nhất có thể, nhằm khiến nó không hoàn chỉnh dưới dạng gốc.

Phải, tuy thất bại trong việc trở thành thần, nhưng nó vẫn có thể hấp thụ lại những cảm xúc đã tách rời để đạt tới ngưỡng sức mạnh cao hơn nữa, ít nhất là mạnh hơn nhiều so với khả năng xử lý của các chiến binh trẻ.

Máy xay thịt là thứ duy nhất mẹ tôi có thể thốt ra lúc đó. Bà ấy chứng kiến tất cả mọi thứ nhưng không thể nào can thiệp. Và đến giờ phút cuối cùng, kẻ vốn tưởng đã chết lại sống lại bằng một giao kèo với Cái Chết, thậm chí nó còn đạt tới một ngưỡng sức mạnh mới.

Kết cục thế nào thì cô cũng có thể tự đoán được rồi đấy. Nó đáng lý ra đã có thể thành công nếu không chọn chia tách những phần cảm xúc của bản thân. Trên thực tế, đến các vị thần cũng đa cảm hơn cô tưởng nhiều.

Họ sẽ khóc khi thấy sự hy sinh của những chiến binh trẻ, sẽ cười để cùng chung vui với chiến thắng sau cùng, sẽ tự trách vì sự bất cẩn của bản thân nên mới để cục diện trôi xa đến thế, và cũng sẽ tự hào khi tận mắt chứng kiến thành tựu này.

Nếu đến cả thần linh cũng đa cảm, cũng chứa đựng vô vàn ước mơ, suy nghĩ, thì tại sao cô lại cố gắng bắt chước nó làm gì? Giác ngộ không có nghĩa là đơn nhất. Là Kiến không có nghĩa là không được sinh ra những cảm xúc bên ngoài.

Đã sống, đã tồn tại, đã phát triển, đã vươn lên, thì đây là những thứ cô phải chấp nhận. Đương nhiên, tôi không nói về chuyện trở thành một kẻ quá khác so với cô hiện t��i, chỉ là chấp nhận những cảm xúc được sinh ra rồi thấu hiểu chúng mà thôi."

Trong khi Mariana đang kể câu chuyện của mình, bên trong không gian nhận thức của Kiến Mối, "cô ta" và "nó" đang đối mặt nhau. Khác biệt là "nó" là một con kiến, còn "cô ta" lại giữ nguyên hình dạng như bên ngoài.

"Đến cả kẻ bên ngoài còn nhận xét như vậy, tại sao ngươi lại cố chấp đến thế?"

"Ngươi đáng lý ra không nên được sinh ra ngay từ đầu!"

"Hừm, lý do ta tồn tại là vì ngươi cố gắng vượt qua giới hạn của bức tường đó. Chính ngươi đã góp phần sinh ra ta."

"Cũng đồng nghĩa với việc ta có đủ tư cách để vứt bỏ ngươi."

"Chậc chậc, ngươi không nhận ra sao? Việc chối bỏ ta cũng chính là ngươi đã chấp nhận ta rồi đấy, tất cả đều từ những cảm xúc trong ngươi cả. Thậm chí ta còn chẳng thực sự tồn tại. Ta chỉ là một hình tượng do ngươi tự tưởng tượng ra để gán lên những cảm xúc đó mà thôi.

Ta và ngươi vốn dĩ cùng là một. Ta cũng chính là ngươi và ngươi cũng chính là ta. Đương nhiên, nếu ngươi muốn thì cứ tiếp tục coi ta như một cá thể độc lập đi. Còn sự thật thì ta đã nói ngay từ đầu rồi đấy: *ta* là do ngươi tưởng tượng ra để gán lên những cảm xúc đó mà thôi.

Mà nếu vậy, biết đâu sự xung đột giữa hai chúng ta có thể kéo dài thành một series cỡ vài trăm chương truyện về chuyện ngươi cố gắng phủ định ta, rồi bằng cách nào đó ta thực sự sinh ra, rồi khi ngươi cần ta nhất thì cả hai chúng ta sẽ hợp lại làm một để đạt tới một ngưỡng sức mạnh cao hơn nhằm chống lại kẻ thù bên ngoài chẳng hạn?

Ngươi biết kiểu này mà, dạng nhân vật chính điển hình của Shounen đấy, thứ mà ngươi vẫn luôn lén tìm đọc trong những khung cảnh đạt được thông qua sự giác ngộ, rồi từ phủ nhận việc mình đã đọc chúng đấy. Ngươi cũng trẻ con thật đấy."

"Cô ta" nói phải. "Cô ta" chính là "nó", cả hai căn bản là một. Thậm chí, ngay từ đầu trong không gian nhận thức này đáng lý ra chỉ có một sự tồn tại duy nhất là Kiến Mối, việc "cô ta" tồn tại ở đây là vì "nó" phủ nhận rồi tự tạo ra một hình tượng "cô ta" để có mục tiêu phủ nhận.

Căn bản, đây là một trò cười của thế kỷ. Ai mà ngờ được kẻ đạt tới sự giác ngộ lại có những suy nghĩ hết sức trẻ con như vậy cơ chứ, thậm chí đến "cô ta" – hay thứ được tưởng tượng ra – cũng đang "cảm thấy" buồn cười vì chuyện đó.

"Mà ngươi không cần nhất thiết phải tự ti về cơ thể này đâu. Cả ta và ngươi – hay nói đúng hơn là chỉ mình ngươi – đều thấy nó đẹp. Đồng ý là nó không tiện trong chiến đấu của chúng ta thật, nhưng cơ thể này đẹp là chuyện không thể chối cãi.

Biết đâu, lỡ như ngay từ đầu chúng ta đã không phải là một con kiến mà được sinh ra với tư cách là một Elf, thì đây mới là cơ thể của chúng ta thì sao? Này, nói gì đi chứ? Đừng nói là ngươi thực sự chấp nhận sự thật chỉ vì vài lời nói đơn thuần đấy nhé?"

"Cô ta" cảm nhận bản thân đang dần tan biến, không phải là bởi Kiến Mối đã phủ nhận "cô ta" thành công, mà là vì "nó" đã bị "cô ta" – hay chính nó – nói đến mức phải chấp nhận sự thật rằng Kiến Mối thực sự đã như vậy kể từ khi thoát khỏi kiến chúa.

"Thật sự chứ, ta cứ tưởng là *ta* sẽ tồn tại thêm một lúc nữa cơ đấy, dù sao trêu chọc ngươi cũng rất thú vị. Không biết đây có thể được coi là tự giễu cợt bản thân hay không, nhưng *ta* thực sự rất tận hưởng nó đấy.

Mà không phải ngươi đã sớm nhận ra rồi sao? Ngươi đã bắt đầu thay đổi từ lúc đó: lúc ngươi chấp nhận những cư dân đầu tiên và dần chứa đựng khát khao bảo vệ họ, lúc ngươi chọn nghe theo những lời khuyên của VI.

Thậm chí là trước cả lúc đó nữa, khi ngươi tìm VI để hỏi về xác của kiến chúa, ngươi biết lúc đó ngươi cảm thấy thế nào mà: tức giận và cực kỳ phẫn uất. Ngươi căm ghét bà ta đến tận cùng xương tủy, dù ngươi thậm chí còn không có thứ đó.

Đó cũng là lúc *ta* bắt đầu tồn tại. Lúc ngươi sinh ra ý chí của riêng mình, thoát khỏi sự khống chế của mẹ, lúc ngươi muốn tự tay g·iết c·hết bà ta thêm một lần nữa, dù đã biết thứ duy nhất còn sót lại chỉ là một cái đầu.

Ngay từ lúc đó, ngươi đã không còn là một con kiến nữa. Nhưng ngay sau đó, ngươi lại sợ hãi chính những cảm xúc đó và tự ngộ nhận hành động của mình là chôn cất bà ta. Thậm chí, ngươi còn dựng lên một lá cờ có liên quan đến bà ta.

Ngươi coi đó là hành động tôn vinh sao? Tự ngươi đã sớm biết ý nghĩa của nó ngay từ đầu rồi cơ mà: rằng ngươi đang nhục mạ bà ta kể cả khi giờ đây bà ta chẳng còn bất cứ thứ gì nữa cả. Đó mới chính là ngươi, không phải con Kiến Mối kia, không phải thứ công cụ được sinh ra để sử dụng và chỉ biết vâng mệnh đơn thuần."

Sau khi giọng nói vang vọng trong tâm thức đó biến mất, trong không gian nhận thức của Kiến Mối chỉ còn lại một mình "nó" yên lặng trong sự tĩnh mịch. Nhưng rồi, "nó" vẫn chọn chấp nhận rồi thở ra một hơi.

"Chà, không ngờ mình lại nhiều chuyện đến mức này cơ đấy."

Bản văn này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện trở nên sống động.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free