Trở Lại 80 - Chương 2: lão ngưu gặm cỏ non
Khi tới gian phòng mới, Lục Hoài An càng lộ rõ vẻ mặt đen sầm.
Nhà có bốn phòng ngủ, thừa sức cho mọi người ở, hơn nữa hắn vẫn quen ngủ một mình, sao lại sắp xếp hắn vào cái gian phụ này?
Hay là hắn nhớ nhầm rồi sao?
"Sao thế?" Ba hắn nhìn hắn một cái, ho khan một tiếng: "Mẹ con bảo hai đứa ở tạm đây trước, đợi một thời gian nữa sẽ chuyển về căn phòng kia."
Lục Hoài An ngẫm nghĩ một lát, hình như là phải đợi Thẩm Như Vân có con, họ mới được quay về phòng cũ, vì gian phòng phụ này bị dột.
Nhưng hắn vẫn không cam tâm, đang yên đang lành tự dưng đổi phòng làm gì không biết? Căn phòng cũ của hắn vốn đã chẳng muốn ở, huống hồ đây lại là gian phụ ban đầu dùng để nuôi heo, nghe đã thấy ghê ghê rồi.
Thẩm Như Vân chẳng hay biết gì, hớn hở bước vào, khuôn mặt nhỏ nhắn không giấu nổi nụ cười.
Ngu.
Đã lâu không về phòng cũ, Lục Hoài An cảm thấy mọi thứ đều bất tiện.
Mẹ hắn không biết đi đâu rồi, trong nhà chính chẳng có thứ gì, mấy người nhà vợ ngồi cũng chẳng biết ngồi ở đâu, cả đám người phải dồn vào góc, tay nâng chén trà mà mặt mày ngơ ngác.
Lục Hoài An nhìn vẻ mặt lúng túng, bất an của họ thì sốt ruột, họ cái gì cũng tốt, chỉ là quá thành thật.
Hắn một tay túm lấy thằng em đang nhảy nhót khắp nơi, quát lên: "Ghế đâu?"
Thằng em giật mình thon thót, thấy là anh trai mình thì cười hì hì: "Mẹ đã mang ghế sang nhà bên rồi, bảo là bên này đông người, ghế cản ��ường."
"Đi, đi bê về." Lục Hoài An dừng một chút, lại kéo hắn lại: "Thôi được, anh đi cùng mày."
Cửa đóng kín mít, thế mà khi đẩy vào, Lục Hoài An lại thấy Triệu Tuyết Lan đang nằm trên giường, sắc mặt tái mét, hơi thở yếu ớt.
"Mẹ, mẹ sao thế?" Lục Hoài An vốn là người con hiếu thảo, thấy vậy giật nảy mình.
Triệu Tuyết Lan nhắm mắt lại, rên hừ hừ, kêu nhức đầu, khó chịu, muốn chết.
"Đi, gọi..." Lục Hoài An trong tiềm thức định gọi thầy thuốc tới xem, nhưng chợt không nhớ ra thời điểm này người ta gọi bác sĩ là gì: "Thôi được, đi thẳng bệnh viện đi, gọi cha tới nữa."
"Không đi bệnh viện!" Triệu Tuyết Lan mở choàng mắt ngồi bật dậy, nhìn thấy vẻ mặt kinh ngạc của hắn thì lại đổ kềnh xuống: "Ta cứ nằm là được, không tốn cái tiền này."
Lục Hoài An nhìn nàng mấy giây, chợt nhớ tới lời Thẩm Như Vân sau này từng lẩm bẩm.
"Mẹ anh giả bộ! Bà ta cứ thích giả vờ! Sức khỏe rất tốt, đã bảy tám mươi tuổi mà vẫn còn khỏe re chạy nhảy khắp nơi, chỉ có mỗi anh tin mấy chuyện hoang đường của bà ta!"
Là.
Khi hắn chết, mẹ hắn cũng chưa chết, sức khỏe vẫn rất tốt, một bữa có thể ăn hai chén cơm.
Thật sự là giả vờ sao?
Bên ngoài ồn ào vô cùng, Lục Hoài An nhớ đến đám người kia vẫn còn đang đứng ngây ra, quyết định lát nữa sẽ nói chuyện này, rồi vác mấy cái ghế ra ngoài.
Thằng em hắn cũng vác theo một cái ghế, kết quả mẹ hắn lại ngồi dậy: "Chuyển đi đâu đấy? Làm gì vậy!"
Đứng ở cửa, Lục Hoài An cuối cùng cũng thấy rõ.
Trên mặt mẹ hắn trát đầy cái gì đó, cằm cọ vào chăn làm trắng một mảng lớn, vừa ngồi dậy, phấn đã rơi lả tả xuống.
Trong lúc nhất thời, hắn không sao diễn tả được cảm xúc trong lòng lúc đó.
Không nói gì, kéo ghế đi ngay.
Mấy người nhà vợ cuối cùng cũng có chỗ ngồi, tay nâng niu chén trà, vẻ mặt vẫn còn lúng túng.
Lục Hoài An quay người lấy một cái băng dài, mang ra một đĩa đậu phộng rang: "Hai bác cứ ăn tạm trước đi, đợi lát nữa có cơm, con ra ngoài xem chút."
"Ai, được được được." Mẹ vợ vui vẻ ra mặt.
Trong phòng bếp, bắt gặp ba mình, Lục Hoài An không màng đến sự nghi hoặc của ông, trực tiếp đẩy ông ra nhà chính: "Ba vừa pha trà, ra đây cùng các bác nói chuyện phiếm chút đi."
"Ai, được được được." Cha vợ cũng cười híp mắt.
Thấy cha hắn tiếp khách, mấy ông chú cũng có cớ để nhập cuộc, ăn đậu phộng uống trà, lập tức khiến nhà chính trở nên náo nhiệt hẳn lên.
Cơm trưa dù gì cũng là bữa chính, mà thực ra chẳng có mấy món.
Mới bày ba bàn, Lục Hoài An không nhịn được nghĩ đến đứa cháu ngoại bé bỏng của mình, tiệc đầy tháng cũng đã làm tới ba mươi mâm cỗ.
Món ăn cũng chẳng ra gì, Lục Hoài An ăn vội vài miếng rồi bắt đầu mời rượu.
Thẩm Như Vân cũng đi ra, đi theo hắn mời rượu.
Khi đi tới chỗ ba mình, ba hắn kéo tay hắn lại: "Gọi vợ con ra mời mẹ con một chén, rượu này dù gì cũng phải uống một chén."
"Không rảnh đâu." Lục Hoài An cười híp mắt: "Ba đi đi, con còn đang mời rượu đây!"
Triệu Tuyết Lan lúc đi ra, thì đúng lúc vợ chồng hắn đang nâng chén mời mẹ vợ.
Lúc này không có nhiều quy củ như bây giờ, chỉ cần nâng ly rượu, gọi một tiếng "mẹ", thế là coi như thành vợ chồng.
Họ thậm chí giấy đăng ký kết hôn cũng phải vài năm sau mới làm được, bởi vì họ bây giờ chưa đủ tuổi.
Nghĩ tới đây, Lục Hoài An đột nhiên khựng lại. Thẩm Như Vân nàng bây giờ... mới mười bảy tuổi, vẫn còn chưa tròn mười tám mà?
Xem khuôn mặt yêu kiều kia của nàng, Lục Hoài An tự thấy ghê t��m chính mình.
Bất quá nghĩ lại, bản thân giống như cũng mới mười chín?
Được chưa, đều là lão ngưu gặm cỏ non, ai cũng đừng nói người nào.
Nhớ tới mình mà bản thân mình cũng coi như là "cỏ non", trên mặt không nhịn được nở một nụ cười thầm.
Quay mặt sang, liền thấy mẹ hắn ngồi ở trên bàn mặt nặng mày nhẹ.
Trên mặt phấn thì đã rửa sạch rồi, nhưng mũi không phải mũi, mắt không phải mắt.
Vì vậy Lục Hoài An lại biết chắc, nàng lại sắp gây chuyện rồi.
Cứ mỗi lần ra cái bộ dạng này, là y như rằng bà ta muốn gây sự.
Lục Hoài An định xoay ly rượu về phía ba mình: "Cha, mẹ, con mời ba mẹ một chén."
Mẹ hắn còn chưa kịp nói chuyện, ba hắn đã ngà ngà say, vui vẻ hớn hở gật đầu lia lịa: "Ài, ài, được rồi, uống đi, uống đi."
Không chờ mẹ hắn phản ứng kịp, rượu liền đã kính xong.
Mang theo Thẩm Như Vân ngồi xuống, Lục Hoài An xới cho nàng một bát cơm đầy ụ: "Ăn nhanh đi."
Xem bát cơm trắng tinh trong chén, Thẩm Như Vân bỗng đứng ngồi không yên.
Nhà Thẩm gia nghèo khó biết bao, cơm trắng cũng khó được ăn một bữa, phần lớn đều là bột ngô cùng khoai lang, chỉ có lễ tết, mới có thể thêm chút gạo.
Thẩm Như Vân không dám ngẩng đầu, kéo kéo vạt áo Lục Hoài An: "Liệu có nhiều quá không..."
Nhiều?
Lục Hoài An kinh ngạc nhìn nàng một cái, cái này là bao nhiêu chứ! Nàng không phải trước đây vẫn luôn kêu ăn không đủ no sao?
"Không nhiều!" Hắn quét mắt bàn tay nhỏ nhắn của nàng, gắp cho nàng một miếng thịt: "Ăn đi, không đủ thì lấy thêm."
Đây thật là buông ra ăn.
Xem nàng phồng má nhồm nhoàm, Lục Hoài An thầm nghĩ trong lòng: Ăn đi ăn đi, sau này đừng có lèm bèm là chưa cho mày ăn no nữa nhé.
Người trong thôn cơm nước xong, thì mỗi người tự mang chén bát, bàn ghế về.
Khi làm cỗ, bàn ghế, chén đũa còn khan hiếm, phải đi mượn khắp các nhà, ăn xong thì tiện thể mang về luôn.
Thẩm Như Vân lại ngồi lại vào trong phòng, mẹ vợ cùng mấy cô em vợ đang ở đó trò chuyện với nàng.
Đưa ít đậu phộng rang đi qua, Lục Hoài An khi đi ra, nghe mẹ vợ nói rằng Thẩm Như Vân gả về đây là được hưởng phúc.
Hưởng phúc?
Sao mà cảm giác như đang chịu tội ấy chứ.
Lục Hoài An trong lòng cười thầm, cái cô vợ nhỏ trắng trẻo mềm mại trước mắt, chưa đầy hai năm đã biến thành bà thím mặt vàng vọt, thì không biết hưởng cái phúc gì.
Trong lòng suy nghĩ vẻ mặt đó của Thẩm Như Vân, hắn thật sự không hiểu.
Rõ ràng Thẩm gia nghèo hơn nhiều, mà sao nàng về nhà hắn lại có thể hành hạ bản thân ra cái bộ dạng tàn tạ sau này chứ.
Chuyện năm đó phần lớn đã không còn nhớ rõ, trước mắt ngược lại có thể nhìn kỹ một chút, để tránh sau này nàng lôi chuyện cũ ra nói, hắn lại chẳng nhớ gì, đến đường cãi lại cũng không có.
Trong nhà diện tích nhỏ, cũng may anh em, chị em đông, nên giường cũng coi như là đủ, cả nhà mẹ vợ chen chúc nhau tạm trú một đêm, không cần phải sang nhà người khác tá túc.
Cơm vẫn là ăn đồ ăn thừa, chẳng ai than vãn một lời nào.
Lục Hoài An trong lòng thực ra rất lo lắng, thỉnh thoảng lại liếc nhìn cha vợ.
Điều kỳ lạ là, cha vợ từ đầu tới đuôi không có một câu bất mãn, ngược lại tổng khen hắn hiểu chuyện lại có tiền đồ.
Xem ra không phải là bởi vì thức ăn không tốt, nên mới ghét bỏ hắn.
Sau khi đưa đồ vật cho nhà thân thích xong, Lục Hoài An trở về phòng dưới ánh mắt trêu chọc của mọi người.
Chờ đến trong phòng, hắn mới phản ứng được.
Đúng, bọn họ tân hôn, nhất định phải ngủ chung một chỗ.
Thế nhưng là Lục Hoài An xem khuôn mặt này của Thẩm Như Vân, biết đây là vợ mình, thật sự không thể nào động thủ được.
Cái này cũng quá nhỏ.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, vui lòng không sao chép trái phép.