Trò Chơi Vận Mệnh Tuyệt Đối - Chapter 6: Chế Độ Hardcore
May mắn thay, ngay lúc đó, Hàn Lạc đã vòng ra phía sau tên sơn tặc, dốc toàn lực quật thẳng cây gậy gỗ vào sau gáy hắn.
Bốp!
Có lẽ là đánh trúng yếu huyệt, một con số -18 màu đỏ hiện lên trên đầu sơn tặc.
"Hay lắm!"
Tiêu Kiệt hô lớn, đồng thời vừa giả vờ lùi lại phòng thủ, vừa quan sát động thái của đối thủ. Khi thấy sơn tặc quay người định đối phó với Hàn Lạc, anh bất ngờ sấn lên, vung gậy đập mạnh xuống đầu hắn.
Sơn tặc giận dữ gầm lên, lập tức quay lại phản công. Nhưng ngay khi hắn xoay người, Tiêu Kiệt đã nhanh chóng lùi về sau, nhường chỗ cho Hàn Lạc lại tiếp tục giáng thêm một đòn.
Hai người phối hợp vô cùng nhịp nhàng, thay phiên nhau tấn công. Chỉ sau hai lượt giao chiến, máu của sơn tặc đã tụt xuống còn chưa đến một nửa.
Cảm thấy không thể địch lại, hắn liền gầm lên một tiếng rồi quay đầu bỏ chạy.
Tiêu Kiệt thầm tặc lưỡi, trí thông minh của quái trong game này cũng khá đấy, còn biết chạy trốn nữa cơ à?
Dĩ nhiên, anh không đời nào để con mồi thoát thân. Hai người vừa đuổi theo vừa liên tục vung gậy đánh tới tấp.
Không có trang bị lại hóa ra là lợi thế, cả hai chỉ mặc áo vải, nhẹ nhàng linh hoạt, chạy nhanh hơn hẳn tên sơn tặc vác theo bộ giáp da nặng nề. Chưa chạy được bao xa, hắn đã dính thêm mấy gậy, đến mức nhận ra trốn cũng không thoát.
Bất ngờ, hắn đột ngột dừng lại.
Hắn cúi người, hạ thấp trọng tâm, lưỡi đao sắc bén ghìm chặt xuống đất. Cơ bắp trên người hắn căng cứng, một luồng sáng đỏ như máu dần bao phủ toàn thân.
Thấy vậy, Hàn Lạc không nghĩ nhiều, lập tức lao tới bổ thêm một đòn.
Nhưng Tiêu Kiệt lại phát giác điều bất thường, vội hét lên:
"Không ổn! Mau lùi lại!"
Đồng thời, anh lập tức bật nhảy về phía sau.
Ngay khoảnh khắc đó…
Sơn tặc vặn người, tung ra một cú xoay người chém ngang!
Vù vù vù!
Ba đường đao sáng loáng vẽ thành những vòng cung chết chóc giữa không trung.
Hàn Lạc muốn né tránh, nhưng đã quá muộn, ba nhát chém đều trúng chính xác!
-19! -21! -27!
Máu tươi văng tung tóe!
Một chuỗi đòn liên hoàn với sát thương khủng khiếp đã cắt gần hết thanh máu của Hàn Lạc. Nghiêm trọng hơn, cú đánh còn khiến anh ta rơi vào trạng thái cứng đờ, hoàn toàn không thể cử động!
"Khốn kiếp!" Hàn Lạc cố vùng vẫy thoát ra.
Nhưng đã quá muộn.
Sơn tặc lao lên, vung đại đao, bổ xuống một nhát chí mạng.
-41 (Đòn Kết Liễu)!
Phập!
Đầu của Hàn Lạc lập tức lìa khỏi cổ, bay lên không trung, vẽ thành một vòng cung trước khi rơi xuống ngay trước mặt Tiêu Kiệt.
Đôi mắt vô hồn mở trừng trừng, chết không nhắm mắt!
Hình ảnh chặt đầu chân thực đến mức khiến Tiêu Kiệt rùng mình.
Trò chơi bây giờ… đều thiết kế máu me đáng sợ thế này sao?
Anh nhìn thi thể không đầu của đồng đội ngã gục trên mặt đất, lòng dâng lên một cảm giác hoang mang, quái cấp thấp mà cũng có sát thương kinh khủng thế này?
Chỉ với hai chiêu, Hàn Lạc đã bị hạ gục. Lẽ nào đây là một con BOSS ẩn?
Không đúng.
Tên này chỉ có hơn trăm HP, tuyệt đối không thể là BOSS. Chẳng qua, game này thiết kế quái vật quá mức hung hãn, còn khó hơn cả dòng game Souls-like!
Nhưng không sao…
Sát thương của sơn tặc cũng chẳng còn bao nhiêu, hơn nữa, sau khi chặt đầu Hàn Lạc, hắn có một khoảng dừng ngắn để thu đao vào vỏ, một sơ hở chí mạng!
Tiêu Kiệt không chút do dự, dồn lực bật nhảy, đòn nhảy tấn công!
Bốp!
Anh lao người tới, dùng toàn bộ trọng lượng cơ thể thúc mạnh vào kẻ địch, khiến hắn loạng choạng.
-9!
Không để lãng phí cơ hội, anh lập tức tích lực, vung gậy giáng một đòn nặng nề!
Ngay khi sơn tặc vừa lấy lại thăng bằng, cây gậy đã đập thẳng vào đầu hắn.
-18 (Làm Choáng)!
Hắn khuỵu một gối xuống, hoàn toàn mất khả năng phòng thủ.
Tiêu Kiệt nhanh chóng xoay người, vung gậy quét ngang!
-12!
Sơn tặc bị đánh văng ra sau, ngã ngửa xuống đất. Cơ hội đây rồi!
Tiêu Kiệt lao lên, tung ra đòn Kết Liễu!
Cây gậy gỗ giáng toàn lực xuống hộp sọ của sơn tặc.
BỐP! -22 (Đòn Kết Liễu)!
Đầu của hắn vỡ tung như một quả dưa hấu chín nứt.
Cơ thể không đầu co giật vài cái, rồi bất động hoàn toàn.
Nhìn thi thể của tên sơn tặc, Tiêu Kiệt thở phào nhẹ nhõm, thầm nghĩ: "Ai thiết kế cái trò chơi biến thái này vậy? Ra cửa đã gặp ngay một con quái nhỏ khó nhằn thế này sao? May mà kỹ thuật của lão tử đủ cứng, nếu không thì đã mất mạng ngay từ đầu rồi."
Nhưng phải công nhận, cảm giác chiến đấu thật sự rất đã. Khi cây gậy va vào các bộ phận khác nhau trên cơ thể đối thủ, phản hồi trúng đòn cũng có sự khác biệt tinh tế, mang lại trải nghiệm chân thực vô cùng.
Anh cúi xuống kiểm tra vật phẩm rơi ra. Chỉ có hai mươi sáu đồng tiền và một quyển sách cũ nát.
"Hả? Cả sách kỹ năng cũng có thể rơi ra sao?"
[ Diều Hâu Lộn Người (Thân pháp) ]
Điều kiện học: Nhanh nhẹn 12 điểm.
Mô tả kỹ năng: Một chiêu thức chiến đấu cơ bản mà giang hồ thường dùng. Khi xoay người, có thể thực hiện động tác lộn nhào trên không để né tránh các đòn tấn công từ một hướng nhất định.
Tiêu Kiệt nhìn thuộc tính của mình, vừa đủ điều kiện học.
Không do dự, anh lập tức nhấn đúp để học ngay.
Đáng tiếc là không rơi ra trang bị nào. Anh đưa mắt nhìn lại thi thể của tên sơn tặc. Đồ họa quá chân thực, đến mức từng vết thương trên xác chết đều hiện lên sống động. Đầu tên sơn tặc bị gậy đập nát bấy, mặt mũi chẳng còn rõ hình dạng.
Không xa đó, thi thể của Hàn Lạc cũng thê thảm không kém. Nội tạng trào ra từ bụng, máu thịt lẫn lộn với xương sườn lộ ra từ lồng ngực, cái đầu đã lìa khỏi thân, lăn lóc trên mặt đất, đôi mắt trợn trừng chết không nhắm được.
Tiêu Kiệt không muốn nhìn lâu, tập trung thử nghiệm kỹ năng mới học.
"Diều Hâu Lộn Người" là một kỹ năng né tránh và di chuyển khá lợi hại, mỗi lần sử dụng có thể nhảy xa hai đến ba mét, hiệu quả hơn hẳn động tác lăn người thông thường. Đặc biệt, hiệu ứng lộn nhào trên không giúp né tránh tốt hơn các đòn đánh trực diện hoặc những đòn tấn công từ xa.
Nhưng sau hai lần thử, anh phát hiện kỹ năng này tiêu hao thể lực quá lớn. Nhân vật của anh đã bắt đầu thở hổn hển.
"Chậc, xem ra thể lực hơi thấp rồi. Máu cũng chỉ còn lại hơn mười điểm nữa.
"
Tiêu Kiệt do dự một lúc, cân nhắc xem có nên tiếp tục khám phá phía trước không. Hay là tìm một con quái cho nó kết liễu mình, tiện thể kiểm tra cơ chế hồi sinh của trò chơi?
Ngay lúc đó, sau lưng anh vang lên giọng nói đầy bực bội của Hàn Lạc.
"Đệch! Cái quái gì đây?"
"Gì thế?"
"Hình như… trò này không thể hồi sinh."
Tiêu Kiệt nghi hoặc nhìn sang màn hình của Hàn Lạc. Quả nhiên, màn hình tràn ngập một màu đỏ máu, chính giữa là một chữ [Chết] thật to. Phía dưới chỉ có mỗi nút “Thoát game”, ngoài ra không có bất kỳ lựa chọn nào khác.
Hàn Lạc thử thoát ra rồi đăng nhập lại, nhưng vẫn chỉ thấy màn hình chết chóc ấy, không hề có tùy chọn hồi sinh.
Tiêu Kiệt cũng ngớ người. Trò chơi này, từ đồ họa đến cảm giác chiến đấu, đều vượt xa những game hiện tại, hoàn toàn mang tầm cỡ thế hệ mới. Không lý nào lại có một lỗi thiết kế sơ đẳng như việc không thể hồi sinh chứ?
Chẳng lẽ… đây là chế độ "hardcore" huyền thoại?
Trước đây anh từng chơi một số game kiểu này, người chơi chỉ có một mạng duy nhất, chết là phải làm lại từ đầu.
Có game gọi đây là chế độ Chuyên gia, Hardcore Mode, hay Danh dự Mode, nhưng quy tắc đều giống nhau: chết là mất hết, phải tạo lại nhân vật mới từ đầu.
Nếu thực sự là vậy thì cũng không sao, dù gì mới chỉ cấp một, tạo lại cũng nhanh thôi.
"Thế cậu thử tạo nhân vật mới xem?"
"Ờ… hình như cũng không được."
Hàn Lạc thử thoát ra về giao diện chọn nhân vật. Nhưng danh sách nhân vật chỉ có một ô duy nhất, đã bị làm mờ và không thể chọn được. Cũng chẳng có nút xóa nhân vật nào cả.
"Quái thật…"
Tiêu Kiệt thử giúp Hàn Lạc vài thao tác nhưng cũng bó tay.
Sau một lúc trầm ngâm, anh nói: "Đừng vội, có thể là lỗi game. Báo lại với nhà phát hành đi, biết đâu còn nhận được phần thưởng nội bộ nữa. Giờ ra ngoài ăn cái đã, tiện thể bàn bạc xem trò này có tiềm năng cày tiền không."
Hàn Lạc cũng chỉ biết gật đầu. Dù gì anh ta cũng là dân chơi game chuyên nghiệp nhiều năm, vừa nhìn đã biết đây là một tựa game cực kỳ tiềm năng. Chỉ tiếc là mới chơi chưa đầy một tiếng đã gặp chuyện xui xẻo này, đúng là dở khóc dở cười.
Nhưng nếu tìm được một game thích hợp để "cày tiền", thì hôm nay vẫn đáng để vui mừng.
Nghĩ đến đây, cả nỗi oán giận với Lưu Cường cũng tan biến.
Tiêu Kiệt vốn định tìm quái để "chết miễn phí", nhưng sau chuyện này thì không dám liều nữa. Thành thật quay trở về thôn, sau đó mới thoát game.
Lúc hai người xuống lầu, Hàn Lạc không kìm được sự phấn khích:
"Trò này đỉnh thế này, vậy mà giới game thủ lại chẳng có chút tin tức nào. Chắc chắn vẫn đang trong giai đoạn thử nghiệm nội bộ! Chúng ta có kinh nghiệm từ bản thử nghiệm, sau này game hot lên nhất định sẽ kiếm bộn tiền. Đến lúc đó, phải cảm ơn Lưu Cường thật tử tế mới được!"