Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ - Chương 32:
“Tại sao chị lại đánh tôi?” “Cô! Cái con khốn này còn không biết xấu hổ mà hỏi tôi? Cô lại dám quyến rũ anh rể tương lai của cô, rốt cuộc cô có biết xấu hổ hay không! Quả nhiên là mẹ nào thì con nấy! Sao đây, biết Cố Thành Trung ở nhà không được yêu thương nên cô chuyển sang Cố Trường An à? Cô còn hại anh ấy phải nằm viện. Con khốn, hôm nay tôi phải xé mặt của cô!” Giọng nói của Hứa Đan Thu vô cùng đanh đá, sắc mặt cô ta dữ tợn, toàn thân lộ ra sự hung hăng. Cô ta vừa nghĩ đến Cố Trường An bị thương thành như vậy, phải nằm trên giường suốt một tháng thì đau lòng không chịu nổi. Cố Trường An cứ luôn miệng nói rằng Hứa Trúc Linh quyến rũ mình, đồng thời vu oan hãm hại cô, ngụy trang thành người bị hại. Nên Cố Trường An đã nhận lấy quả báo, bị Cố Thành Trung đánh thành như vậy. Hứa Đan Thu túc trực chăm sóc anh ta bên giường bệnh, mãi không nuốt nổi cục tức này, bèn đến tìm Hứa Trúc Linh. Cô ta nhìn khuôn mặt đẹp đẽ của Hứa Trúc Linh, trong lòng ghen tị đến phát điên. Cô ta muốn xé nát khuôn mặt xinh đẹp hơn mình này. Hứa Đan Thu xông tới, Hứa Trúc Linh lần này đã có chuẩn bị, cơ thể linh hoạt né tránh. “Tôi không quyến rũ Cố Trường An, chính anh ta có âm mưu làm chuyện đồi bại với tôi!” Cô nhíu mày, vội vã nói. Cô vừa nói xong, càng làm Hứa Đan Thu tức giận hơn. “Cố Trường An có thân phận như thế nào mà loại xem trọng người phụ nữ như cô? Chồng của cô là một con người quái dị, hẳn cô cũng là một người quái dị, như thế hai người mới thành người một nhà được!” Hứa Đan Thu kêu gào, dùng móng tay sắc bén hung hăng chộp về phía cô. Hứa Trúc Linh nhanh chóng né tránh, nhưng phía sau là bàn ghế, eo của cô không cẩn thận đụng vào một cái bàn, cô đau đến mức hít một hơi thật sâu. Cô không thể tránh được, cơ thể ngửa ra sau, né được trong phút chốc. Móng tay của Hứa Đan Thu cào vào cổ cô, cổ cô trong nháy mắt chảy đầy máu. Hứa Trúc Linh thấy giải thích không có tác dụng, không khỏi nghiến chặt răng. Cô đã nhường nhịn đủ nhiều rồi! Cô nhân cơ hội ngay lập tức bắt được tay của Hứa Đan Thu, lạnh nhạt nói: “Chị không nên quá đáng, từ nhỏ đến lớn tôi đều nhường nhịn chị. Nếu không phải vì chị, tôi cũng sẽ không phải đính hôn với Cố Thành Trung khi vừa mới trưởng thành! Chị không muốn gả cho người ta, bắt tôi chịu trách nhiệm thay chị, chẳng lẽ như thế vẫn chưa đủ sao? Huống hồ, nuôi lớn tôi là cha, không phải mẹ và chị! Nếu chị lại động vào tôi một lần nữa, chị có thể thử xem!” Từ nhỏ đến lớn cô vẫn luôn nhường nhịn, vì muốn được sống an ổn ở cái nhà kia. Cô không muốn bị bắt nạt, không muốn trở thành trò cười cho người khác, cho nên luôn sống cẩn thận từng li từng tý. Nhưng hôm nay, cô đã rời khỏi nhà họ Hứa, đã trở thành vợ của Cố Thành Trung, rốt cuộc đã thoát khỏi căn nhà đó. Dù gì đi chăng nữa thì cô cũng đã kết hôn với Cố Thành Trung, mà Hứa Đan Thu là bạn gái của Cố Trường An, nói thế nào đi chăng nữa, thân phận của cô cũng lớn hơn cô ta rất nhiều, cô ta có tư cách gì để dạy dỗ cô chứ?