Tổng Tài Bá Đạo Và Cô Vợ Nhỏ - Chương 18:
Bàn tay nhỏ nhắn của cô không ngừng vỗ lưng anh, Hứa Trúc Linh nhẹ nhàng nói: “Vậy thì ngài nghe em cso được không, đừng vì em làm ra chuyện gì quá đáng, em hy vọng ngài sống tốt. Dù sao ngài cũng là người sau này em sẽ lấy làm chồng, ngài còn phải bảo vệ em cả đời mà.” “Được, tôi nghe em.” Hứa Trúc Linh nghe được những lời này mới thấy yên lòng. Sau khi cô ăn sáng, lại uống thuốc tiếp đó mới lên phòng nghỉ ngơi. Cố Thành Trung ngồi trước cửa sổ ngắm cô rất lâu, mãi tới tận khi Khương Anh Tùng tới báo cho anh Cố Trường An đã tỉnh. “Nên tính sổ rồi.” Cố Thành Trung nhìn người đẹp đang ngủ ở trên người, vẻ cưng chiều lan ra tận đáy mắt. Anh đi tới kho hàng, Cố Trường An bị trói trên cây cột, mặt mũi đã sớm sưng lên, cũng đã mất một cái răng hàm, đây chính là kết quả bị Khương Anh Tùng “dạy dỗ”. Không nghĩ tới sức chịu đựng của anh ta lại kém như vậy, vừa mới bị đánh vài cái đã rơi vào hôn mê, đến tận bây giờ mới tỉnh lại. Anh ở bên cạnh chăm sóc cho Hứa Trúc Linh cả một đêm, sự tức giận trong lòng cũng nên xả ra ngoài rồi. Cố Trường An nhìn thấy anh đi tới, sợ tới mức cả người phát run, không ngừng hét chói tai: “Đừng… Đừng có tới đây! Chú ba, cháu biết sai rồi, sẽ không bao giờ có lần sau nữa, cầu xin chú đừng có đánh cháu!” Lời cầu xin này không hề có chút tác dụng nào, một cú đấm rơi vào trên người anh ta. Cố Trường An đau tới cong lưng, không nói nổi thành lời. Cố Thành Trung ngoắc tay bảo Khương Anh Tùng cởi dây trói, Cố Trường An lập tức ngã ở trên mặt đất, Anh ta nhìn cửa lớn, giãy giụa muốn bò về phía đó, muốn chạy trốn, nhưng lại bị một chân của Cố Thành Trung giẫm lên tay. “Dùng tay trái để đánh?” Sau giọng nói lạnh lẽo đó, anh dùng sức nghiền một cái, Cố Trường An đau đớn hét lên như heo mẹ bị chọc tiết. “Không… Không phải… Chú ba, chú thả cháu ra đi, cháu thật sự không biết đó là người của chú!” “Không phải? Vậy thì đó chính là tay phải.” Ngay đó, anh đổi qua tay phải, lại dùng sức nghiền một cái.