(Đã dịch) Tối Cường Phản Phái Hệ Thống - Chương 126: Tâm phục khẩu phục
Hồng Liệt Đào nắm giữ đao ý, Tô Tín kỳ thực cũng nắm giữ.
Hắn Hận Cực Quyền cùng Cừu Cực Chưởng đều là nắm giữ võ đạo tinh nghĩa võ kỹ, chỉ có điều hai loại võ kỹ này Tô Tín nắm giữ độ thuần thục cho dù đến hiện tại, cũng chỉ có 40% tả hữu, cũng không thể đem võ đạo tinh nghĩa của chúng phát huy ra sức mạnh mạnh nhất.
Ngoại trừ hai loại quyền pháp võ đạo tinh nghĩa này, Tô Tín cũng còn nắm giữ kiếm ý của chính mình!
Khi Tô Tín đem Khoái Kiếm, Huyết Hà Thần Kiếm còn có Đoàn gia kiếm pháp hợp làm một thì hắn liền đã phát hiện, công pháp đến trong tay mình, hắn chính là mình, s�� không nhất thành bất biến, chỉ cần mình có năng lực, hoàn toàn có thể mang chúng nó phát huy ra sức mạnh mạnh hơn.
Ba loại kiếm pháp hợp nhất, Tô Tín giao cho chúng hình, nhưng trong đó chân chính kiếm ý, cũng không phải khoái kiếm thâm độc tàn nhẫn, cũng không hẳn là kiếm pháp Đoàn gia vương giả khí tượng, càng không phải Huyết Hà Thần Kiếm lấy huyết dưỡng kiếm.
Kiếm ý mà Tô Tín theo đuổi hẳn là diệt! Phá diệt!
Hết thảy đều lấy theo đuổi mức độ lớn nhất lực sát thương làm cực hạn, phá diệt hết thảy trước mắt!
Tuy rằng cỗ kiếm ý này còn chỉ là một mô hình rất mơ hồ, nhưng nó lại là kiếm ý độc thuộc về Tô Tín, có thể chứa đựng kiếm ý của bất kỳ công pháp nào!
Long Tuyền kiếm đâm ra, chiêu kiếm đó nhìn như chầm chậm, nhưng lại xoắn nát đầy trời đao ảnh, nhắm thẳng vào Hồng Liệt Đào!
Đào Thiên cũng là sử dụng kiếm, hắn nhìn thấy chiêu kiếm này của Tô Tín sau không khỏi than thở: "Quả nhiên không hổ là cường giả có tiếng trên Nhân Bảng, đại đạo đơn giản nhất, một kiếm đơn giản này phá vạn pháp, nhưng phải so với những kiếm pháp hoa lý hồ tiếu khác mạnh hơn nhiều."
Nếu như nói trước đó Đào Thiên còn từng có ý nghĩ muốn cùng Tô Tín tỷ thí một phen, nhưng nhìn thấy chiêu kiếm này, hắn liền không còn muốn tranh đấu với Tô Tín nữa.
Đồng dạng đều là tu vi Tiên Thiên Khí Hải cảnh, nhưng Tô Tín chiếm cứ ưu thế không chỉ riêng là tuổi tác.
Lúc này giữa trường, Tô Tín không có sử dụng sức mạnh của Huyết Hà Thần Kiếm, hắn chỉ là đơn thuần dùng kiếm ý của chính mình đi cắn giết đao ý của đối phương, thậm chí ngay cả chân khí cũng không vận dụng nhiều.
Mà Hồng Liệt Đào bên kia cũng như thế, có điều không phải hắn không muốn dùng, mà là hắn xuất thân tán tu, đao pháp các thứ đều là tự mình nghĩ ra, hắn căn bản không có đao pháp cao thâm gì.
Nhưng hắn chính là dựa vào đao pháp đơn giản, nhưng ẩn chứa đao ý sắc bén này, liền một đường giết tới vị trí thứ mười ba trên Phong Vân Bảng, thậm chí dám đi vượt cấp khiêu chiến võ giả Tiên Thiên Linh Khiếu cảnh.
Song phương giao thủ hơn trăm chiêu, đánh tới cuối cùng ngay cả Đào Thiên cũng có chút xem không hiểu.
Bọn họ đều đang bắt đầu co rút lại sức mạnh của chính mình, thậm chí đao kiếm song phương tương giao, đều không nhìn ra dấu vết chân khí bắn ra, hai người thậm chí ngay cả nội lực cũng không đụng tới, thật giống như hai cái võ giả Hậu Thiên đang luyện tập so chiêu, có điều tốc độ nhanh hơn hơn trăm lần.
Với ánh mắt của Đào Thiên chờ người, đều có chút hoa cả mắt.
Nhiếp Phương thở dài một hơi nói: "Bọn họ đây là vứt bỏ hết thảy nhân tố ngoại tại, hoàn toàn so đấu võ đạo tinh nghĩa cùng đối với khống chế kiếm pháp và đao pháp cơ bản của tự thân.
Hồng Liệt Đào có thể làm được điểm ấy không kỳ quái, bởi vì ngoài những đao pháp trụ cột nhất này, hắn cũng không có những đao pháp khác để tu luyện.
Nhưng Mạnh công tử rõ ràng có sư phụ Nguyên Thần cảnh, nhưng cũng có thể ở tuổi này rèn luyện ra kiến thức cơ bản vững chắc như vậy cùng lĩnh ngộ ra võ đạo tinh nghĩa, điều này có chút hiếm thấy.
Ta cũng từng qua lại với những đệ tử đại phái Tương Nam kia, bất quá so với Mạnh công tử, bọn họ cách biệt quá xa."
Giao thủ với Hồng Liệt Đào một trận, Tô Tín cũng rõ ràng vì sao trước đó hắn dù bị đệ tử tông môn Tương Nam mà Yến Trọng Hằng mang đi đánh bại cũng không phục.
Luận cơ sở, Hồng Liệt Đào không kém bất luận kẻ nào, thậm chí có thể lĩnh ngộ ra võ đạo tinh nghĩa trước khi đạt tới Tiên Thiên Khí Hải cảnh, cho dù cường giả Nhân Bảng cũng không phải ai cũng có thể làm được, ít nhất Phương Đông Đình kia không làm được.
Nhưng đáng tiếc hắn ngoài cơ sở ra thì không biết đao pháp gì, thậm chí Tô Tín có chút hoài nghi, hắn rốt cuộc là làm sao một đường tu luyện tới Tiên Thiên cảnh giới.
Như vậy Hồng Liệt Đào bị người của những tông môn Tương Nam kia đánh bại, hắn đương nhiên sẽ không chịu phục, trong suy nghĩ của hắn, nếu mình nắm giữ tài nguyên cùng công pháp của bọn họ, khẳng định mạnh hơn bọn họ gấp vạn lần!
Có điều đối mặt Tô Tín, Hồng Liệt Đào lại không sinh ra được loại ý nghĩ này.
Kiếm đạo cơ sở của Tô Tín không hề kém hắn, song phương giao thủ đã mấy trăm chiêu, Tô Tín ngoài kiếm đạo cơ sở của tự thân ra, liền không dùng kiếm pháp gì, không chỉ không bị hắn áp chế lại, trái lại còn ép hắn xuống.
Cuối cùng vào gần nghìn chiêu, Trảm Mã Đao trong tay Hồng Liệt Đào trong nháy mắt bị Tô Tín điểm mười sáu kiếm, trực tiếp bị một chiêu kiếm chém bay.
Hồng Liệt Đào xoa hổ khẩu tê dại, cười khổ nói: "Ta thua rồi, sau này Mạnh công tử ngươi có dặn dò gì, Hồng Liệt Đào ta khẳng định nghe theo, đương nhiên nếu ngươi bảo ta đi chịu chết, ta không đáp ứng đâu."
Khi chưa bị Tô Tín đánh bại thì, hắn thật sự ngạo khí vô cùng, một câu một câu 'Lão tử', coi như Tô Tín là cường giả Nhân Bảng hắn cũng không để vào mắt.
Hiện tại Tô Tín lại dùng chính sở trường của hắn đánh bại hắn, điều này làm cho Hồng Liệt Đào triệt để tâm phục khẩu phục.
Kỳ thực Tô Tín cũng đang thầm nói may mắn trong lòng, hắn thắng không dễ dàng như vậy.
Luận võ đạo cơ sở, Hồng Liệt Đào luyện Trảm Mã Đao kia mấy chục năm, mà Tô Tín mới luyện chưa tới một năm.
Bình thường mà nói coi như thiên phú của Tô Tín có tốt đến đâu, cũng không th���ng nổi Hồng Liệt Đào.
Có điều mỗi lần có được một môn công pháp, hệ thống sẽ biếu tặng Tô Tín 5% độ thuần thục.
Đừng nên xem thường 5% độ thuần thục này, điều này đại biểu bất kỳ vũ kỹ nào Tô Tín chỉ cần chiếm được liền có thể bước đầu bắt đầu sử dụng, điều này tương đương với Tô Tín không duyên cớ thu được mấy tháng kinh nghiệm tu luyện liên quan tới võ đạo.
Một môn công pháp là 5%, nhiều công pháp như vậy tích lũy lại, tuy rằng chủng loại không giống, nhưng chính là nhất pháp thông vạn pháp thông, võ đạo một đường trước sau là trăm sông đổ về một biển, tính như vậy, cơ sở của bản thân Tô Tín cũng không tính kém.
Huống hồ Tô Tín còn tu luyện Long Tượng Bàn Nhược Công, tuy rằng hắn không cần sức mạnh khác, nhưng sức mạnh nhục thân kia không cách nào ẩn giấu, tóm lại, hắn vẫn là chiếm tiện nghi.
Đương nhiên hắn sẽ không nói ra những lời này, Tô Tín chỉ cười nói: "Hồng huynh không cần lo lắng nhiều, ta mời huynh tới là muốn giúp Yến tiểu thư tranh đoạt chức thành chủ, không phải bảo huynh đi chịu chết.
Nếu Yến tiểu thư thật sự thắng được chức thành chủ, Thương Sơn thành những năm này cũng tích lũy không ít công pháp, trong đó đao pháp cũng không ít, Hồng huynh có thể tha hồ chọn."
Tô Tín lại xoay người đối với Nhiếp Phương cùng Đào Thiên nói: "Nhiếp huynh cùng Đào quán chủ cũng như thế, tài liệu luyện khí mà Nhiếp huynh cần, Đông Lâm vũ quán của Đào quán chủ, chỉ cần Yến tiểu thư lên làm thành chủ, những thứ chư vị cần, nhất định có thể thực hiện!"
Ba người Đào Thiên đều chắp tay với Tô Tín, bọn họ có lẽ không tin được Yến Khuynh Tuyết, nhưng ít nhất thực lực của Mạnh công tử trước mắt đủ để thuyết phục bọn họ.
Phương Hạo cũng hớn hở gật đầu ở một bên.
Hắn hiện tại cũng coi như là người của phe Yến Khuynh Tuyết, nhìn thấy thế lực của mình trở nên mạnh mẽ, hắn đương nhiên hưng phấn không thôi.
Chờ đến khi Tô Tín mang ba người trở về, Yến Khuynh Tuyết cùng Lương bá hoàn toàn ngây người.
Bọn họ thật sự không ngờ, Tô Tín lại đi ra ngoài một chuyến, liền mang về ba vị võ giả Tiên Thiên trên Phong Vân Bảng.
Đặc biệt là Hồng Liệt Đào xếp hạng thứ mười ba trên Phong Vân Bảng kia, đây chính là nổi tiếng khó đối phó, Tô Tín rốt cuộc đã làm thế nào?
Tô Tín không giải thích nhiều như vậy, dù sao thủ đoạn hắn đối phó Nhiếp Phương có chút không vẻ vang.
Hắn giới thiệu ba người Hồng Liệt Đào cho Yến Khuynh Tuyết, tương tự cũng cho Phương Hạo gia nhập dưới trướng Yến Khuynh Tuyết, sau này có chuyện gì, trực tiếp hỏi hắn là được.
Sau khi đêm khuya đến, Lương bá lại một lần nữa được Yến Hoàng Cửu mời qua để thuật lại chuyện ngày hôm nay.
Bất quá hôm nay hắn không tự mình theo tới, những gì hắn biết đều là Phương Hạo sau đó nói cho hắn bản khuếch đại, có điều Phương Hạo cũng không khuếch đại quá đáng, vẻn vẹn chỉ là miêu tả Tô Tín càng thêm anh minh thần võ một chút mà thôi, cũng coi như là chân thực.
Sau khi nghe xong, Yến Hoàng Cửu liền đuổi Lương bá đi, hắn khẽ khàng ho một tiếng, nhàn nhạt hỏi: "Tử Trọng, ngươi cảm giác Mạnh Thanh Trạch này thế nào?"
Một người trung niên chừng bốn mươi tuổi, lưng đeo đao từ trong bóng t��i đi ra, hắn mặt trắng bệch, hai mắt vô thần, vẻ mặt hơi ngây ra, dường như chưa tỉnh ngủ.
Nhưng kỳ thực hắn nhìn qua có chút ngây ra, đao trong tay lại là cây đao nhanh nhất Thương Sơn thành, hắn chính là người đứng đầu Phong Vân Bảng, 'Đoạn Phong Đao' Liệt Tử Trọng! Cũng là cao thủ số một dưới trướng Yến Hoàng Cửu.
Đao của Liệt Tử Trọng rất nhanh, thậm chí truyền thuyết đao của hắn có thể bổ ra cuồng phong, vì lẽ đó hắn có biệt danh là 'Đoạn Phong Đao'.
Có điều so với đao của hắn, người của hắn lại thủy chung có vẻ chậm chạp, Yến Hoàng Cửu hỏi xong một hồi lâu, Liệt Tử Trọng phảng phất mới tổ chức xong ngôn ngữ, từng chữ từng câu nói: "Rất tốt, võ công căn cơ vững vàng, không phụ danh Nhân Bảng. Là người tâm tư kín đáo, khẩu tài tuyệt vời.
Quan trọng nhất là hắn không cổ hủ, không bị những thứ giả nhân giả nghĩa kia trói buộc. Chỉ cần để hắn trưởng thành, sẽ là một nhân tài ghê gớm."
Yến Hoàng Cửu gật gù, vô cùng đồng ý với Liệt Tử Trọng.
Hôm nay Tô Tín mời ba người này bằng ba phương thức khác nhau, điều này cũng vừa vặn thể hiện ra tính cách làm người xử sự của Tô Tín.
Đối mặt Đào Thiên, Tô Tín dùng ngôn ngữ công tâm, không tốn một đao một chiêu kiếm nào liền có thể bắt được, thể hiện ra một mặt tâm tư kín đáo, khẩu tài tuyệt vời của hắn.
Mà đối mặt Hồng Liệt Đào, Tô Tín lại không phí lời nhiều như vậy, dùng đao thật súng thật thuyết phục Hồng Liệt Đào.
Thủ đoạn thuyết phục này đáng tin cậy hơn so với những Tiên Thiên võ giả dùng lợi nặng dụ dỗ đến để cống hiến cho ngươi.
Mà thủ đoạn Tô Tín đối phó Nhiếp Phương, mới là điều Yến Hoàng Cửu thưởng thức.
Tuy rằng có chút không từ thủ đoạn, có vẻ hơi bỉ ổi, nhưng trên giang hồ nếu ngươi đàng hoàng nói với người ta cái gì quang minh chính đại, nhân nghĩa đạo đức, cuối cùng người bị đùa chơi chết nhất định là ngươi.
Liệt Tử Trọng chậm rì rì nói: "Còn tưởng rằng đồ đệ Tông Hạo Dương dạy dỗ sẽ là loại nho hủ lậu võ công không sai, không ngờ lại là một người thú vị như vậy."
Yến Hoàng Cửu cười to nói: "Ngươi đây là nhầm rồi, tuy rằng Tông Hạo Dương có danh tiếng không sai trong võ lâm, nhưng xưa nay không phải loại người cổ hủ.
Có thể lấy thân phận tán tu một đường tu luyện tới Nguyên Thần cảnh, người đó sẽ không đơn giản, Tông Hạo Dương tuy rằng hành hiệp trượng nghĩa cứu nhiều người, nhưng số người hắn giết cũng không ít."
Bản dịch độc quyền thuộc về thế giới truyện tiên hiệp.