(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 913: Chuẩn bị công chiếu
Ngoại giới đang hiểu lầm.
Lâm Uyên không hề xem việc nâng đỡ Giang Quỳ thành ca hậu là đường lui. Nhưng hắn cũng không có ý định giải thích với mọi người làm gì.
Để cảm ơn Lâm Uyên, Giang Quỳ mang một đống quà đến, chất đầy phòng làm việc của hắn.
Lâm Uyên mở từng món ra xem với vẻ mặt mong đợi. Thấy Lâm Uyên không ngại ngần mở quà trước mặt mình, nét mặt Giang Quỳ có chút kỳ quái.
Tìm hết một lượt, Lâm Uyên thất vọng ngồi phịch xuống ghế.
“Này…” Giang Quỳ sợ hết hồn, còn tưởng là Lâm Uyên không hài lòng bèn dè dặt nói: “Bây giờ ta không có nhiều tiền, chờ thêm một khoảng thời gian nữa…”
“Tại sao không có lòng đỏ trứng bơ?!” Lâm Uyên ngắt lời Giang Quỳ với vẻ tức giận.
Viết cho ngươi nhiều ca khúc như vậy, ngươi lại không chịu làm lòng đỏ trứng bơ cho ta, EQ quá thấp rồi có biết không!
Lâm Uyên đã ăn lòng đỏ trứng bơ ở rất nhiều chỗ, chỉ có Giang Quỳ làm là hắn thấy ngon nhất!
Giang Quỳ: “. . .”
Nàng dở khóc dở cười nói: “Vậy ta về làm cho ngươi.”
“Làm nhiều chút nha!” Lâm Uyên còn muốn chia cho em gái.
“Được, làm nhiều mà!” Giang Quỳ gật mạnh đầu, sau đó thấm thỏm nói, “Có thể nhờ Tiện Ngư lão sư một chuyện không?”
“Chuyện gì?”
“Đầu năm sau sẽ có Âm Nhạc Thịnh Điển, ta muốn nhờ Tiện Ngư lão sư đi cùng ta lên đài nhận cúp ca hậu…”
Giang Quỳ thành ca hậu rồi, nhưng chiếc cúp vinh danh phải đợi đến kỳ Âm Nhạc Thịnh Điển hàng năm mới được nhận. Đó là thông lệ của hiệp hội văn nghệ, chương trình này có sức hút và tầm quan trọng tương đương với giải thưởng Thần Long bên mảng điện ảnh truyền hình.
“Được.” Lâm Uyên đồng ý.
Tuy hắn trước giờ không tham gia các buổi lễ trao giải nhưng năm nay thì nhất định phải đi, hơn nữa hắn không chỉ đi nhận cúp ca hậu cùng Giang Quỳ mà còn phải mang chiếc cúp Ca khúc hay nhất về nhà!
Đây là mục tiêu lớn nhất trong năm của Lâm Uyên.
Giang Quỳ vui vẻ gật đầu. Nàng vừa rời khỏi phòng làm việc vừa ngâm nga câu hát trong A Điêu, chỉ là phiên bản này không giống với phiên bản trong phòng thu âm.
Tiếng hát của nàng vô cùng nhẹ nhàng.
Sau khi Giang Quỳ rời đi, Lâm Uyên mở máy tính lên.
Lam Vận Hội bắt đầu rồi! Tuy Lâm Uyên không phải là một người hâm mộ thể thao cuồng nhiệt, nhưng vì có mối quan hệ tốt đẹp với các đoàn vận động viên, hắn cũng có chút hứng thú.
Đúng lúc này lão Chu đột nhiên chạy tới.
Cố Đông vừa định pha trà, lão Chu đã xua tay, rồi rất tự nhiên mò vào ngăn kéo thứ ba bên phải tủ trưng bày. Quả nhiên, bên trong có một hộp trà. Hắn vui vẻ nói: “Ta biết chỗ này có hộp trà Phổ Nhĩ loại thượng hạng đây mà.”
Cố Đông: “. . .”
Sao ngươi lại rành rọt đến thế?
Lão Chu thường tới tìm Lâm Uyên, ngay cả chỗ cất trà của Lâm Uyên hắn cũng biết rõ ràng như ở nhà mình. Nhưng hôm nay hắn tới không phải là để uống trà.
“Bộ phim điện ảnh của chúng ta đã bắt đầu tuyên truyền rồi.” Lão Chu vừa tự pha trà vừa nói.
Lâm Uyên nghe xong liền biết lão Chu đang nói về bộ phim nào. Hiện tại, tác phẩm điện ảnh duy nhất chưa công chiếu chính là Cuộc Đời Của Pi.
Bộ phim này quả thật đã bị trì hoãn rất lâu. Thời gian quay phim và sản xuất đã kéo dài không nói, ngay cả thời điểm công chiếu cũng mãi không tìm được lúc thích hợp.
Lúc này, nghe tin phim sắp ra mắt, trong lòng Lâm Uyên có chút mong đợi: “Đã chọn được thời điểm công chiếu chưa?”
“Mười ngày nữa. Vé đặt trước cũng không tệ, bộ phim này đã được công ty tuyên truyền từ vài tuần trước rồi.”
“Được. Vậy ta cần làm gì?” Lâm Uyên hỏi.
“Cũng không có gì nhiều, ngươi chỉ cần phối hợp tuyên truyền trên Blog là được. Blog muốn duy trì mối quan hệ tốt đẹp với chúng ta nên đã hỗ trợ rất nhiều. Còn về phần Bộ Lạc, vì không thể đàm phán được nên cuối cùng việc hợp tác không thành.”
“Bộ Lạc…” Lâm Uyên nhíu mày.
Lão Chu bĩu môi: “Bây giờ quan hệ giữa chúng ta và Bộ Lạc rất tệ, muốn bàn chuyện làm ăn cũng không được. Chủ tịch bị bọn hắn chọc tức nên cuối cùng đành mặc kệ bọn hắn, dù sao Lam Tinh đâu có xoay quanh mỗi bọn hắn, cứ để bọn hắn tiếp tục ảo tưởng đi.”
“Là bởi vì ta.” Lâm Uyên biết tại sao Bộ Lạc không chịu phối hợp.
Bộ phim Cuộc Đời Của Pi do Tiện Ngư làm biên kịch, lại còn tham gia đầu tư. Mà Tiện Ngư đã công khai tuyên bố không hợp tác với Bộ Lạc, nên ân oán cũ mới chồng chất, không thể hòa giải, đây là chuyện rất bình thường.
“Không sao đâu, ngươi đừng tự trách.” Lão Chu nhún vai nói, “Bộ Lạc không nhận thì các mạng xã hội khác vẫn còn đó, ai cũng sẵn lòng tuyên truyền bộ phim này mà.”
Lâm Uyên không nói gì, hắn biết lão Chu đang mu���n giúp mình nhẹ lòng hơn, chứ sự thật không hề nhẹ nhàng như lão Chu nói.
Bộ Lạc là mạng xã hội có lượng người dùng lớn nhất. Đối với Tinh Mang, hành vi chèn ép của bọn hắn vẫn gây ra ảnh hưởng tiêu cực. Xem ra hắn lại phải giúp Blog thu hút thêm người dùng rồi.
Không ai thích bị người khác kiềm chế. Tuy không có năng lực đánh bại những tập đoàn lớn như Bộ Lạc, nhưng trợ giúp Blog cạnh tranh và giành lấy một phần thị phần thì không khó, hơn nữa bản thân Lâm Uyên cũng là cổ đông của Blog.
Còn về Cuộc Đời Của Pi, Lâm Uyên vẫn chưa quên việc mình bị giải thưởng Thần Long ghẻ lạnh mấy lần. Hắn nhất định phải dùng bộ phim này để chinh phục giải thưởng Thần Long!
Việc chiếu phim không thể kéo dài đến cuối năm, vì thời điểm cận Tết là lúc thị trường phim ảnh bùng nổ, nhất là khi bây giờ có đến năm châu đã gia nhập khối thống nhất.
Mà Cuộc Đời Của Pi cũng không phải là kiểu phim thị trường có thể càn quét phòng vé.
“Ngươi đang nhắm đến giải thưởng Thần Long à?”
Lão Chu không nhắc đến chuyện Bộ Lạc nữa mà hỏi thẳng vào vấn đề này. Cả Tần, Tề, Sở, Yến, Hàn ai mà chẳng biết Tiện Ngư không có duyên với giải thưởng Thần Long?
Cái gì mà “Giải thưởng tốt nhất Tiện Ngư giành được ở Thần Long là giải nhạc phim hay nhất.”
Rồi nào là “Tiện Ngư làm âm nhạc không ai đánh lại, làm phim thì đánh không lại ai.”
Bản chuyển ngữ này là tài sản độc quyền của truyen.free.