(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 874: Tâm phục khẩu phục
Bay cao ư? Bay cao hơn nữa ư?
Các châu khác có quyền nói điều đó, nhưng riêng Hàn châu thì không, bởi lẽ họ chưa từng cất cánh!
Điểm này Hoàng Đông Chính chưa bao giờ nghĩ tới. Nếu là hắn viết, chắc chắn sẽ lại xoáy sâu vào chuyện thắng thua, tranh đấu.
Mà Tiện Ngư thì không!
Cũng chính vì lẽ đó, khi chiêm nghiệm được điều này, Hoàng Đông Chính mới vỡ lẽ nhiều điều hơn.
Giờ phút này, hắn hoàn toàn tâm phục khẩu phục!
“Ta không bằng Tiện Ngư. Không chỉ về trình độ sáng tác, trình độ am hiểu âm nhạc, mà ngay cả tầm nhìn đại cục ta cũng không bằng hắn!”
Vừa nói Hoàng Đông Chính vừa đưa tay ra: “Đưa điện thoại cho ta.”
“Ngươi muốn làm gì?”
“Đánh bảng!”
Trong ánh mắt khó hiểu của vợ, Hoàng Đông Chính dùng tài khoản của nàng để bình chọn cho Sinh Mệnh Nở Rộ. Sau đó, hắn lại tiếp tục dùng tài khoản của mình.
“Đi bình chọn qua mấy ứng dụng khác nữa!”
Hoàng Đông Chính dường như quên bẵng rằng một khi Sinh Mệnh Nở Rộ vươn lên bảng xếp hạng, Thánh Hỏa của hắn sẽ lại bị đẩy xuống vị trí thứ bảy.
Giờ phút này, hắn chỉ thuần túy là người Hàn châu!
Cũng ngay lúc này, tại mùa giải âm nhạc tháng 7, bốn châu Tần, Tề, Sở, Yến đồng loạt ngừng chiến, sau đó vội vã mở Sinh Mệnh Nở Rộ ra nghe.
Nhưng không ai phản ứng nhanh bằng người Hàn châu.
Đừng nghĩ rằng vì người Hàn châu thường xuyên chỉ trích vận động viên nhà mình mà họ thờ ơ, thực tế, họ khao khát cổ vũ tinh thần cho các vận động viên hơn bất kỳ ai khác!
Hành động là minh chứng tốt nhất. Rất nhiều người Hàn châu còn chưa kịp nghe bài hát đã vội vàng nhấn nút bình chọn.
Đương nhiên sau đó ai nấy đều mở Sinh Mệnh Nở Rộ lên nghe, để rồi ai nấy đều cảm thấy hưng phấn tột độ!
Cộng đồng mạng ở các châu khác nghe xong cũng vỡ òa cảm xúc.
Đây rõ ràng cũng là một ca khúc khiến người ta nghe mà nhiệt huyết sôi trào. Hơn nữa, bài hát này còn không nhắc gì tới việc thi đấu, khiến mọi người cảm thấy rất mới mẻ, đồng thời liên tưởng tới thành tích của Hàn châu trong các kỳ Lam Vận Hội.
“Trời ạ, quá êm tai rồi!”
“Bài hát này quá hay!”
“Ngư phụ quả nhiên là nguồn năng lượng của Lam Tinh!”
“Mẹ nó, tôi lại không nhịn được muốn cày view cho bài này.”
“Không cần biết đây là ca khúc của châu nào đi chăng nữa, tôi nhất định phải bình chọn cho nó!”
“Không thể không nói, bài hát này quá thích hợp với Hàn châu. Dù không đánh giá cao thành tích thi đấu của họ, nhưng tôi nhất định phải bình chọn cho bài hát này!”
“Cứ bình chọn đi. Lam Vận Hội quan trọng nhất chính là tính công bằng. Bài hát của bọn họ ra mắt trễ nhất, bình chọn cho bọn họ thì có làm sao? Đây mới là ý nghĩa thật sự của Lam Vận Hội!”
Giới chức Hàn châu ra sức quảng bá, các châu khác cũng nhiệt tình ủng hộ. Thế là, Sinh Mệnh Nở Rộ nhanh như chớp vọt lên bảng xếp hạng, chễm chệ ở vị trí thứ sáu!
Đây là lần đầu tiên Hoàng Đông Chính cam tâm tình nguyện bị rớt hạng mà trong lòng vẫn vui vẻ.
Giờ khắc này, hốc mắt hắn thậm chí còn đỏ lên.
Người không phải dân Hàn châu sẽ rất khó cảm nhận được tâm trạng này. Ngay cả vợ Hoàng Đông Chính cũng ngơ ngác không hiểu vì sao thái độ của chồng lại kỳ lạ đến vậy.
Giờ khắc này, không chỉ có Hoàng Đông Chính mà rất nhiều người Hàn châu khác nghe xong Sinh Mệnh Nở Rộ đều cảm thấy cay cay khóe mắt. Đây đúng là ca khúc thích hợp nhất dành cho người Hàn châu.
Cố gắng lên, các vận động viên của chúng ta!
Các ngươi có nhìn thấy mọi người đang ủng hộ mình không? Các ngươi có nghe thấy bài hát này không?
Vận động viên Hàn châu đương nhiên đã nghe được. Bài hát này hiện đang được phát ở trung tâm thể dục thể thao Hàn châu.
“Đã bao lần lạc mất phương hướng, đã bao lần tan vỡ giấc mộng. Bây giờ ta đã không còn cảm thấy mê mang, ta muốn cuộc đời mình được giải phóng một lần!”
“Ta muốn sinh mệnh mình được nở rộ như cầu vồng rực rỡ sắc màu giữa trời cao! Như đi xuyên qua một thiên hà xán lạn, giải phóng toàn bộ sức mạnh ẩn tàng trong thân thể này…”
Toàn bộ vận động viên Hàn châu rối rít ngẩng đầu lên, có người đã đỏ hoe khóe mắt. Có người cầm điện thoại lướt mạng, thấy được khắp nơi đều là bình luận cổ vũ đến từ cổ động viên Hàn châu.
Thành tích kém thì sao? Bọn họ chưa bao giờ từ bỏ chúng ta.
Họ vì muốn có bài hát cổ động từ Tiện Ngư mà vội vàng nhắn tin kêu gọi giới chức. Họ vì muốn cổ vũ chúng ta mà ra sức bình chọn trên bảng xếp hạng. Những người bình thường hay chỉ trích gay gắt nhất, giờ đây cũng đang nỗ lực vực dậy tinh thần cho chúng ta.
Các vận động viên đang nghỉ ngơi đột nhiên lặng lẽ đứng dậy, sải bước tiến vào sân huấn luyện.
“Lên!”
Một vận động viên cử tạ vừa gào lên vừa nâng mức tạ mà hắn chưa bao giờ làm được trước đó khiến huấn luyện viên phải trợn mắt há mồm.
“Sao ngươi làm được thế?” Huấn luyện viên kinh ngạc hỏi.
“Bởi vì chúng ta muốn thử trải nghiệm cảm giác… được bay lên trời.” Một vận động viên đứng bên cạnh mỉm cười nói.
Huấn luyện viên liếc mắt nhìn hắn.
Khỉ thật, cậu là vận động viên bơi lội cơ mà?
. . .
Bây giờ thì cả năm châu đều đã có ca khúc thuộc về mình. Tuy Hàn châu đến muộn nhất, nhưng đừng quên rằng hôm nay mới chỉ là cuối ngày 2 tháng 7.
Những ca khúc này được phát hành trong thời gian rất ngắn, trong khi còn tới 29 ngày nữa để các bên cạnh tranh khốc liệt, ai hơn ai vẫn còn là ẩn số.
Giờ phút này, mùa giải âm nhạc đã biến thành một bãi chiến trường lộn xộn. Đây là lần đầu tiên chế độ bảng xếp hạng do hiệp hội văn nghệ đưa ra gặp phải tình cảnh này.
Đây không còn là trận chiến giữa các nhạc sĩ và ca sĩ, thậm chí không còn là cuộc đối đầu về chất lượng ca khúc. Đây là cuộc chiến giữa các châu, một cuộc phân tranh lãnh địa!
Nội dung này được truyen.free chuyển ngữ độc quyền, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ.