(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 843: Tăng lương
Các người rốt cuộc là bị chạm mạch nào vậy? Nói lẹ để tôi còn kịp gọi bác sĩ!
Kim Mộc bị cái không khí nhiệt huyết đến lạ lùng này khiến hắn bối rối. Hắn thẫn thờ bước ra khỏi phòng vẽ, ngoan ngoãn đi pha trà, cà phê.
Công việc bắt đầu. Ai nấy đều hì hục vẽ!
Nhưng thân thể con người vốn phàm tục, dù có cuồng nhiệt đến mấy cũng không thể chỉ sống nhờ th��n dược. Vẽ đến nửa đêm, ai nấy đều bắt đầu vật vờ, vành mắt đen thui, đầu gật gù như gà mổ thóc.
“Không nhịn được nữa thì đi ngủ đi.” Kim Mộc cũng thức đêm cùng mọi người.
Hắn biết những con người điên rồ này đang phải vẽ ba bộ truyện cùng một lúc, tuy trong lòng cảm thấy khó lòng hoàn thành nhưng cũng không khỏi cảm động trước sự nhiệt tình của Lâm Uyên và các trợ thủ.
Kim Mộc chỉ ước gì mình biết vẽ manga, nếu biết vẽ, giờ phút này hắn đã có thể tham gia giúp sức cùng mọi người.
Kim Mộc vẫn không thể nào quên lý do khiến Lâm Uyên dứt khoát đoạn tuyệt với Manga Bộ Lạc.
Chỉ bởi vì hắn bị mắng…
“Chẳng phải chỉ bị mắng một chút thôi sao? Là đàn ông, tôi sẽ không vì chuyện nhỏ này mà tủi thân ấm ức.” Đó là suy nghĩ của Kim Mộc, nhưng hành động bênh vực của Lâm Uyên vẫn khiến hắn đỏ hoe mắt.
Cho nên dù biết là sẽ vô ích nhưng Kim Mộc vẫn muốn chung sức với mọi người!
Trời tối, đêm lạnh, nhưng lòng Kim Mộc nóng bỏng như lửa.
La Vi ngáp dài một tiếng, sau đó nhấp một ngụm cà phê. “Ch��u không sao đâu, Kim thúc cứ đi ngủ đi ạ, thúc không cần phải thức đêm cùng chúng cháu đâu. Ai không chịu nổi thì vào chợp mắt một lát đi, cháu là cú đêm, không sợ thức khuya.”
“Ai mà chẳng là cú đêm chứ!” Một trợ thủ tên Triệu Thừa Minh nói giọng không phục, hắn đang phụ trách bộ Thám Tử Lừng Danh Sở Ngư.
Trời mới biết hắn muốn được phụ trách bộ Vua Hải Tặc và Naruto đến mức nào! Chờ khi đám người kia ngã vật ra sàn thì chắc sẽ tới lượt hắn xử lý hai bộ đó mất thôi!
“Lão sư cứ đi ngủ đi, công việc của ngài là nặng nề nhất, hao phí nhiều tinh lực nhất.” Một trợ thủ nhìn về phía Lâm Uyên đang vất vả cắm cúi phân khung phác họa, không đành lòng lên tiếng.
Cách gọi đã thay đổi, trước đó mọi người còn gọi hắn là Ảnh Tử lão sư, nhưng bây giờ đã gọi vỏn vẹn hai tiếng “lão sư”.
Hừm, cái đồ tâm cơ! Chỉ mình ngươi biết nịnh lão sư thôi hả?!
Những người khác lập tức nhao nhao nói:
“Lão sư cứ đi nghỉ ngơi trước đi!”
“Đúng đó, việc còn lại cứ giao cho chúng ta!”
“Cách phân khung và phác họa góc nhìn của ngài đã rất rõ ràng rồi!”
“Chúng ta còn trẻ, chúng ta chịu nổi!”
Lâm Uyên nhìn mọi người. Nếu xét về tuổi tác thì tất cả các trợ thủ, kể cả La Vi, đều lớn tuổi hơn hắn.
Có người hơn vài tuổi, có người hơn tới mười mấy tuổi.
Bởi vì khi tuyển người ban đầu, Kim Mộc từng nói người lớn tuổi một chút sẽ có kinh nghiệm vẽ phong phú hơn.
Hừm. Tạm thời chưa nói đến cái cảm giác đồ đệ của mình đều lớn tuổi hơn mình.
Thật ra Lâm Uyên cũng đã cảm thấy hơi mệt mỏi, nhưng hắn không thể nghỉ ngơi lúc này được. Thời gian một tuần quá ngắn ngủi, chính hắn đã đưa ra tuyên bố thì dù có khóc ròng cũng phải làm cho xong!
Trên thực tế, Lâm Uyên đã bắt đầu thấy hối hận rồi.
“Biết vậy thì đã chẳng nên nóng lòng làm gì.” Lúc đăng trạng thái đó, hắn quả thật đang rất tức giận. Bây giờ nhìn mọi người sắp ngã nghiêng ngả đến nơi, Lâm Uyên mới ý thức được chuyện này thật sự rất khó khăn.
Mọi người đã sắp không chịu nổi nữa rồi.
Với tốc độ này thì một tuần đúng là không thể hoàn thành được mục tiêu ban đầu!
Cần biết thể chất của Lâm Uyên đã được Hệ thống cải tạo rất nhiều, bây giờ hắn có sức bền tốt hơn người bình thường rất nhiều. Bây giờ Lâm Uyên mệt mỏi nghĩa là mọi người đã sắp kiệt sức đến nơi rồi.
Việc này do hắn gây ra, hắn nhất định phải chống đỡ cho bằng được! Huống hồ hắn còn có các loại thuốc hỗ trợ từ Hệ thống…
Chờ đã!
Tinh Lực Dược Tề?! Sao mình lại quên mất thứ này nhỉ?
Lâm Uyên đột nhiên cảm thấy mình thật quá ngu ngốc! Chẳng phải chỉ cần hối đoái một ít thuốc từ Hệ thống là có thể tiếp tục thức khuya rồi sao? Trước đây Lâm Uyên đã từng xác nhận thuốc này không có tác dụng phụ, có thể sử dụng thoải mái!
Nếu nói đến tác dụng phụ thì đó chính là một khi ngừng sử dụng sẽ ngủ li bì một trận.
Có lần Lâm Uyên dùng Tinh Lực Dược Tề suốt một đêm, cả một đêm dài hắn đều tỉnh táo không chút mệt mỏi. Sau đó khi thuốc hết tác d��ng, hắn ngủ li bì một mạch đến chiều tối. Ngoài việc này ra thì thân thể hắn không hề có tổn hại nào khác.
“Cùng lắm là thức khuya bảy ngày, sau đó ngủ bù suốt hai ngày là được thôi chứ gì.”
Nghĩ như vậy, Lâm Uyên trực tiếp liên hệ Hệ thống để đổi Tinh Lực Dược Tề.
“Hả?”
Vừa đổi được một ít, Lâm Uyên bỗng nảy ra một ý nghĩ.
“Hệ thống, Hệ thống, Tinh Lực Dược Tề có hiệu quả đối với người khác không?”
“Muốn dùng Tinh Lực Dược Tề có hiệu quả với người khác thì phải trả thêm tiền.” Đáp án của Hệ thống khiến Lâm Uyên vừa lòng mà cũng chẳng vừa lòng.
“Được rồi!” Lâm Uyên nhìn mọi người. “Bảy ngày sau mọi người có việc quan trọng gì cần làm không?”
Mọi người mờ mịt. “Lão sư còn rảnh rỗi trò chuyện sao?”
“Không có.”
“Tôi cũng không có.”
“Tôi vốn là kẻ độc thân chính hiệu, chẳng vướng bận gì.”
“Nếu lão sư cho tôi được nghỉ một ngày thì tốt nhất.”
“Tôi định ở nhà chơi game thôi.”
“Tôi muốn ăn một bữa thật ngon!”
Vậy tức là không có việc gì rồi!
Lâm Uyên gật đầu nhẹ một cái: “Vậy mọi người có thể bảo người nhà có việc gì thì cứ liên hệ trực tiếp đến phòng làm việc, Kim thúc sẽ giải quyết cho mọi người.”
Vừa nói, Lâm Uyên vừa đổi một mớ Tinh Lực Dược Tề.
“Còn có một việc.” Nhìn đám người đang mệt mỏi và ngáp ngắn ngáp dài, Lâm Uyên nói thêm một câu. “Sau này tiền lương của mọi người sẽ tăng lên gấp mười, Kim thúc sẽ ký hợp đồng mới với mọi người.”
Tất cả bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free.