Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 767: Vũ đạo ra sân

Hắn biết việc nhảy rất khó, nhưng không ngờ lại khó đến mức này. Chỉ còn một tháng nữa là đến buổi biểu diễn, liệu một tháng có đủ để hắn luyện tập không?

Cố Đông cười nói sang chuyện khác: “Chu chủ quản nhờ tôi hỏi ngài có muốn mời vị khách quý nào không?”

Tổ chức liveshow ca nhạc và mời khách mời đã trở thành nét đặc trưng của mỗi buổi concert. Khách mời có thể là bạn bè, lão sư, hoặc người mà ca sĩ đó thần tượng. Họ có thể lên hát một vài bài hoặc song ca cùng ca sĩ chính.

“Cứ mời họ đi.”

Lâm Uyên nghĩ, đây là lần đầu tiên trong đời hắn tổ chức liveshow ca nhạc, không chỉ mong người thân có mặt mà còn hy vọng bạn bè cũng đến chung vui. Điều này đã nằm trong dự tính của hắn từ trước.

“Ta muốn mời các ca sĩ trong Ngư Vương Triều, có ổn không?”

“Đương nhiên không thành vấn đề!” Cố Đông cười đầy thâm ý. “Tôi tin lịch trình tháng sau của họ chắc chắn sẽ trống. Vậy ngài đã chọn được những ca khúc nào sẽ hát chưa?”

“Mới chọn được bài đầu tiên.”

“Là bài nào?”

“Cá Lớn.”

“Giang Quỳ sẽ hát mở màn?”

Lâm Uyên lắc đầu. “Ta và nàng song ca.”

Lâm Uyên vẫn không quên luyện tập hát bằng giọng nữ, gần đây có tiến bộ rất lớn. Với trình độ hiện tại, hắn hoàn toàn có thể hát Cá Lớn một mình, và sẽ tạo hiệu ứng rất tốt.

Tuy nhiên, hai người hát song ca cũng rất thú vị, Lâm Uyên muốn tạo nên một bản Cá Lớn theo phong cách hoàn toàn mới.

Cố Đông lại nói: “Ngoài ra, một buổi liveshow ca nhạc cần có sự tương tác giữa ca sĩ và khán giả, ngài định tính sao? Hiện tại có vài phương án dự phòng, chẳng hạn như để khán giả tự chọn bài hát…”

“Cách đó cũng hay.” Trong kho nhạc của Lâm Uyên có quá nhiều tác phẩm, việc để khán giả tự chọn một số bài đã phát hành cũng là một ý tốt. Dù cho yêu cầu của khán giả có kỳ quặc đến mấy thì Lâm Uyên cũng đều có thể đáp ứng. Cùng lắm là tung ra thêm vài bài hát mới thôi.

“Ngoài các khách mời, cũng sẽ có rất nhiều minh tinh đến tham dự. Lúc đó camera sẽ liên tục lia đến họ, ngài có thể tương tác với họ một chút.”

“Không thành vấn đề.”

Lâm Uyên biết Giản Dịch sẽ đến xem buổi diễn của mình, thậm chí còn nói trong nhóm chat rằng muốn tương tác với Lâm Uyên để “cọ nhiệt” một chút.

“Đúng rồi,” Cố Đông bỗng cười nói, “Tôi nghe nói các fan của ngài đã bắt đầu thiết kế biểu ngữ. Đến lúc đó, ngài có lẽ sẽ cần phối hợp chụp vài bức ảnh để công ty gửi cho họ.”

“Ừm.”

“Những việc này chúng ta sẽ bàn chi tiết sau. Hiện tại ngài học được điệu nào thì cứ học, nếu không được cũng chẳng sao, dù gì mọi người cũng không phải đến xem ngài nhảy.”

Lâm Uyên gật đầu. Thật ra trong lòng hắn rất muốn mình có thể nhảy tốt một chút.

“Ting toong.”

Đúng lúc này, Hệ thống bất ngờ vang lên. “Ký chủ muốn tạo ra một đêm nhạc khiến khán giả khó quên cả đời, nhưng vũ đạo lại là điểm yếu của người. Lúc này, chỉ cần khẽ nói với Hệ thống là muốn chế tác riêng động tác vũ đạo…”

“Vũ đạo mà cũng chế tác được?” Lâm Uyên choáng váng mất mấy giây.

Hệ thống này là một nghệ thuật gia toàn năng, lần trước cung cấp game thì thôi đi, bây giờ đến vũ đạo cũng có thể cung cấp được à?

“Có thể nha. Chỉ là giá hơi bị đắt.”

“Tiền bạc không phải là vấn đề.” Lâm Uyên vừa nói xong câu này đã lập tức hối hận. Sao mình lại có thể thốt ra câu nói vô lý như vậy chứ? Đây chẳng phải là đưa dê vào miệng cọp cho nó xơi thịt hay sao?

Quả nhiên.

Hệ thống vô cùng hăng hái nói: “Hệ thống đề xuất với ngài các điệu nhảy của Michael Jackson như vũ điệu robot, moonwalk… với một mức giá cực kỳ “phải chăng”. Giá là…”

Lâm Uyên vừa nghe xong giá đã tròn mắt: “Đắt quá!”

Hệ thống: “Tất cả đều được dùng để làm từ thiện.”

Lâm Uyên hỏi: “Vậy số tiền từ thiện của ta chắc hẳn đã giúp được không ít người rồi nhỉ?”

“Sau này ký chủ sẽ biết.”

“Hiểu rồi.”

Lâm Uyên chỉ muốn cho mình một lý do đủ sức thuyết phục thôi. Như vậy thì khi tiêu tiền hắn mới không cảm thấy đau lòng.

“Chế tác đi.”

Một luồng lực lượng thần kỳ từ Hệ thống truyền đến, Lâm Uyên đột nhiên cảm thấy cơ thể mình nhẹ bẫng, sau đó hắn theo bản năng cử động chân.

Xoạt.

Cơ thể Lâm Uyên nghiêng hẳn về phía trước với một góc độ tưởng chừng không thể. Ngay sau đó, bước chân hắn lướt về phía trước, nhưng kỳ lạ là toàn thân lại lùi về sau. Nếu lúc này có người nhìn thấy, chắc chắn sẽ phải thốt lên kinh ngạc.

Vũ đạo cho buổi hòa nhạc đã có rồi.

Lâm Uyên vốn không định nhảy quá nhiều, chỉ cần một chút là đủ, dù sao hắn cũng không phải ca sĩ chuyên về cả hát lẫn nhảy. Tám mươi phần trăm thể lực lẫn tinh lực của hắn vẫn sẽ dành cho ca hát.

Mục tiêu của Lâm Uyên bây giờ là tạo ra một đêm nhạc hội hoàn hảo!

Hôm sau, Lâm Uyên đi tới phòng vũ đạo.

Vị lão sư dạy vũ đạo chủ động nói: “Theo biểu hiện của ngài ngày hôm qua, tôi đã điều chỉnh lại kế hoạch luyện tập, chúng ta sẽ bắt đầu học từ những động tác cơ bản nhất.”

Lâm Uyên nói: “Xin lỗi lão sư.”

“Hả?” Vị lão sư dạy vũ đạo không ngờ Lâm Uyên lại khách sáo đến thế, vội đáp: “Tiện Ngư lão sư không cần phải tự trách mình đâu, ai mới bắt đầu học nhảy cũng sẽ gặp khó khăn như ngài thôi…”

“Không phải.” Lâm Uyên nói, “Hôm qua tôi chỉ đùa thầy thôi. Thật ra tôi biết nhảy đấy.”

Được rồi.

Việc Hệ thống đột nhiên chế tác vũ đạo cho Lâm Uyên là chuyện khó mà giải thích rõ ràng được, nên Lâm Uyên đành phải dùng cách này để “chữa cháy”.

���Ngài biết nhảy?” Vẻ mặt của vị lão sư dạy vũ đạo rõ ràng là không tin, thậm chí còn nghĩ Lâm Uyên đang đùa giỡn mình.

Lâm Uyên đành làm lại các động tác mà lão sư đã dạy hôm qua, mỗi động tác đều chuẩn không cần chỉnh.

“Ơ…” Vị lão sư dạy vũ đạo trợn tròn mắt.

Ngày hôm qua Tiện Ngư nhảy như khúc gỗ hóa ra chỉ là giả vờ sao? Hắn thật sự đang đùa mình sao? Một thái tử Tinh Mang đường đường lại tốn mấy tiếng đồng hồ trong phòng vũ đạo để chọc ghẹo một lão sư như ông ta?

Mọi bản quyền nội dung này đều thuộc về truyen.free, mời quý độc giả tìm đọc tại đó.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free