Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 682: Bắt đầu chọn vai

“Sức ảnh hưởng của Hồng Hoang trong lĩnh vực phim truyền hình thật vô cùng lớn, tôi không dám khẳng định Tiện Ngư sẽ thắng được Hồng Hoang, nhưng riêng mảng nhạc phim tuyên truyền thì mọi người đừng quên Tiện Ngư là ai!”

“Tôi đang nghe đi nghe lại bài này, nghe đến chảy nước mắt. Bài hát đã lý giải về Tôn Ngộ Không rất khớp với cách tôi vẫn hình dung về Tây Du Ký, bởi lẽ cho đến nay, Ngộ Không đi thỉnh kinh vốn dĩ đâu phải tự nguyện.”

“Nổi cả da gà!”

“Nghe xong bài hát, trong lòng tôi có vô vàn điều muốn nói nhưng cuối cùng đành thôi… Một câu cuối cùng chắc hẳn phải nói với Hồng Hoang: So về tiểu thuyết, các người không thể đấu lại Sở Cuồng; so về nhạc phim, các người cũng không thể đấu lại Tiện Ngư. Cây gậy này sẽ đánh cho các người tan tành mây khói!”

“Thật sự quá thấu hiểu Ngộ Không!”

“Có người nói bài hát này không bùng nổ mà ngược lại khơi gợi cảm giác đau buồn, bất lực, tôi cũng cảm thấy như thế. Nhưng dù vậy cũng không thể ngăn tôi yêu thích nó, vừa mang âm hưởng cổ điển, vừa bắt kịp xu hướng hiện đại, những đoạn hát hí khúc thỉnh thoảng vang lên đã làm cho bài hát trở nên thú vị đến không ngờ!”

“Tuyệt vời!”

“Tôi cứ ngỡ rằng tiếng ‘Phật Tổ’ ngân dài theo lối hí khúc kia đã là cao trào, nhưng không phải. Tôi cứ ngỡ rằng câu ‘ta cần thiết bổng để làm gì’ chính là một nét chấm phá hoàn hảo, nhưng cũng không phải. Thế rồi còn có câu: ‘Một gậy này ta đánh cho ngươi tan tành mây khói’!”

Khó mà nói giữa Dương Tiễn và Tôn Ngộ Không ai xuất sắc hơn ai, fan Hồng Hoang lẫn fan Tây Du Ký đều khăng khăng bảo vệ quan điểm của mình, nhưng bài hát Ngộ Không của Tiện Ngư vừa ra mắt đã lập tức phân rõ thắng bại với Nhị Lang!

Không phải Nhị Lang không hay.

Mà là Ngộ Không quá xuất sắc!

Trên thực tế, khi mọi người nhìn thấy người soạn nhạc, viết lời và biểu diễn đều là Tiện Ngư thì gần như ai cũng đã đoán được kết quả.

Ai mà chịu nổi cơ chứ?

Hơn nữa, những ca khúc viết về một nhân vật hư cấu nào đó rất dễ thu hút người hâm mộ, cho nên khi Ngộ Không trở nên phổ biến, rất nhiều người chưa xem Tây Du Ký cũng đều cảm thấy hứng thú mà tìm đọc bộ tiểu thuyết, từ đó lại muốn tìm xem phim truyền hình Tây Du. Đây chính là hiệu quả của việc quảng bá nhạc phim.

Ngoài ra, bài hát Ngộ Không còn kéo theo nhiều luồng giải mã khác nhau về tác phẩm Tây Du Ký. Rất nhiều ý kiến cho rằng Tôn Ngộ Không đi Tây thiên thỉnh kinh là một sự bất đắc dĩ, và cuối cùng việc hắn trở thành Đấu Chiến Thắng Phật cũng là một nỗi bi ai.

Mất đi tự do.

Sống trong gò bó.

Con khỉ từng đại náo thiên cung ấy, rốt cuộc vẫn phải mang gông xiềng, giống như kim cô chú trên đầu hắn vốn dĩ là một sự ép buộc. Hắn chỉ phạm một lỗi nhỏ mà đã bị Phật Tổ Như Lai đè dưới núi Ngũ Hành Sơn suốt năm trăm năm.

Đúng vậy.

T��t cả mọi người thích Tôn Ngộ Không là bởi vì cảm thấy hắn không hề phạm phải tội ác tày trời nào. Nếu cho rằng đó là để dạy dỗ hắn, vậy thì dựa vào lý do gì mà hắn phải chịu sự dạy dỗ từ đám người này? Cho nên dù là thiên đình hay Tây thiên, họ đều đã đối xử với Tôn Ngộ Không quá hà khắc; cả thầy trò Đường Tăng đều đang đi trên một con đường đã được sắp đặt sẵn bởi người khác.

. . .

Giới truyền thông cũng rất náo nhiệt, đối với họ mà nói thì cuộc đại chiến giữa Tây Du và Hồng Hoang là một tin tức đáng ăn mừng và khai thác:

“Kết quả so tài nhạc phim tuyên truyền giữa Tây Du và Hồng Hoang: Ngộ Không hay đến mức bùng nổ!”

“Bài hát mới Ngộ Không của Tiện Ngư đứng đầu bảng xếp hạng thịnh hành!”

“Tiện Ngư sát cánh cùng Sở Cuồng, dùng một bản nhạc phim để áp chế Hồng Hoang!”

“Fan Hồng Hoang lại một lần nữa phải lặng lẽ: Ngộ Không phơi bày trọn vẹn nhiệt huyết của Tây Du!”

“Sở Cuồng, Tiện Ngư và Ảnh Tử chung sức đại chiến Hồng Hoang!”

Các fan Hồng Hoang thật sự đã rơi vào sự im lặng. So về tiểu thuyết, Hồng Hoang thua Tây Du Ký. So về nhạc phim, Hồng Hoang lại thua thêm lần nữa. Hai lần đả kích liên tiếp khiến họ bắt đầu dao động.

Nhưng sức ảnh hưởng đã tồn tại cả trăm năm của Hồng Hoang không thể xem nhẹ. Vào lúc này, Kim Bồi Văn lại nhận lời phỏng vấn một lần nữa.

Khi phóng viên hỏi: “Xin hỏi ngài cảm thấy thế nào về việc nhạc phim tuyên truyền của Tiện Ngư đã vượt mặt ca khúc Nhị Lang?”, Kim Bồi Văn khẽ mỉm cười.

Phóng viên rất kinh ngạc, đã bị dồn đến bước đường này mà vẫn còn cười được sao?

Kim Bồi Văn khẽ thu lại nụ cười rồi nghiêm túc nói: “Đầu tiên, âm nhạc vốn dĩ không có phân biệt cao thấp. Ngoài ra, một bộ phim không chỉ cần một bản nhạc tuyên truyền, chúng ta còn cần đến nhạc đệm, nhạc cuối phim, ca khúc chủ đề và nhiều thể loại khác nữa. Để đảm bảo chất lượng âm nhạc, chúng ta đã mời những nhạc sĩ sáng tác và các danh ca hàng đầu biểu diễn. Chờ đến tháng Giêng năm sau khi phim lên sóng thì mọi người sẽ rõ.”

Ủa, alo? Âm nhạc không phân cao thấp ư?

Fan Tây Du Ký rất muốn phản bác nhưng lại sợ chỉ số IQ của mình bị kéo xuống ngang tầm đối phương.

“Ngoài ra…” Kim Bồi Văn bình thản nói, “Một bộ phim truyền hình có hay hay không không phải do ca khúc tuyên truyền quyết định. Sau khi Phong Thần lên sóng, rating sẽ chứng minh người dân Lam Tinh yêu thích Hồng Hoang đến mức nào!”

Những lời này không nằm ngoài dự đoán của mọi người. Ưu thế lớn nhất của Hồng Hoang chính là đã có hàng trăm năm phát triển.

Các fan Hồng Hoang lập tức tỉnh táo lại, bắt đầu nhe nanh múa vuốt.

“Ca khúc tuyên truyền thì tính là gì? Trong phim còn có nhiều bản nhạc xuất sắc khác nữa, hơn nữa phim truyền hình đều phải dựa vào tỉ suất người xem để so sánh. Tây Du Ký lấy gì để so sánh rating với Phong Thần?”

Vô số fan Hồng Hoang bắt đầu nóng lòng chờ đợi đến ngày phim ra mắt. Mà lúc này, Tinh Mang đã chuẩn bị xong mọi thủ tục cần thiết, bắt đầu tuyển chọn diễn viên cho bộ phim truyền hình Tây Du Ký.

Lâm Uyên phụ trách công tác tuyển chọn diễn viên. Trong kho dữ liệu của Hệ thống có rất nhiều phiên bản Tây Du Ký, Lâm Uyên có thể tham khảo để tìm ra diễn viên phù hợp nhất cho từng nhân vật.

Nhưng chẳng ai ngờ được, diễn viên đầu tiên được Lâm Uyên chọn không phải là một trong bốn thầy trò Đường Tăng mà lại là…

Hao Thiên Khuyển!

Biết làm sao được, Nam Cực đóng phim đến mức nghiện mất rồi. Sau khi diễn xong Hachiko, rất nhiều công ty mời Nam Cực về đóng phim nhưng Lâm Uyên chỉ sắp xếp cho nó đóng quảng cáo.

Lâm Dao cũng phải bĩu môi mà nói rằng Lâm Uyên không nên "đóng băng" một diễn viên tài năng như Nam Cực!

Chị gái Lâm Huyên còn không ngừng la hét đòi làm người đại diện cho Nam Cực ấy chứ…

Để đọc trọn vẹn câu chuyện, hãy ghé thăm truyen.free, nơi lưu giữ bản quyền dịch thuật.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free