(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 594: Ca khúc có độ khó cấp ác mộng
Ngay lập tức, những tiếng hò reo vang dậy, vô số tràng pháo tay nổ như sấm rền, từ bảy trăm khán giả đến năm mươi vị giám khảo chuyên nghiệp đều đồng loạt đứng bật dậy vỗ tay nhiệt liệt!
“Bài hát này… vô địch!”
“Trước đó chẳng phải ai cũng bảo kỹ thuật hát của Lan Lăng Vương không tốt sao? Trời ạ, đây mà là kỹ thuật không tốt ư?”
“Anh ấy chẳng hề để l��� một chút hơi thở nào!”
“Toàn bộ điệp khúc được nối liền thành một dải, cuồn cuộn như nước lũ vỡ đê, không tài nào chống đỡ nổi, tôi nghe đến mức đầu óc trống rỗng!”
“Quá biến thái rồi!”
“Từ kỹ thuật hát đến cách xử lý hơi thở đều hoàn toàn nghiền ép Võ Sĩ!”
Giữa tiếng vỗ tay nhiệt liệt và vô vàn lời bàn tán xôn xao, An Hoành bước lên sân khấu, giọng nói có vẻ hơi khác lạ:
“Cảm ơn Lan Lăng Vương lão sư đã cống hiến cho mọi người một bữa tiệc âm nhạc thịnh soạn. Tôi thấy tất cả quý vị đều đang rất kích động. Hơn nữa, theo thống kê tạm thời từ hậu trường, bài hát này của ngài vừa nhận được làn sóng bình luận dữ dội nhất từ trước đến nay của khán giả trên mạng…”
Phản ứng của khán giả, dù là tại chỗ hay trực tuyến, đều hoàn toàn nhất trí!
Trịnh Tinh đã không thể chờ đợi thêm, lập tức cao giọng nói: “Tôi không hề ngạc nhiên khi Tiện Ngư viết ra một bản nhạc như vậy, tôi chỉ bất ngờ là Lan Lăng Vương lại có thể khống chế một bài hát có độ khó cao đến nhường này ——���
“Phải nói là độ khó siêu cao!” Diệp Tri Thu ngồi bên cạnh lập tức ngắt lời Trịnh Tinh: “Bài hát này đòi hỏi kỹ thuật hát rất mạnh và khả năng lấy hơi đỉnh cao. Lan Lăng Vương khống chế hơi thở không lãng phí dù chỉ một chút!”
“Không chỉ có thế!” Duẫn Đông mặt lạnh cũng chen lời: “Vừa lấy hơi thần sầu, anh ấy vừa hát cao âm liên tục suốt cả một quãng dài. Tôi tin rằng khán giả nghe nhạc đều cảm thấy mình sắp ngừng thở đến nơi, vậy mà anh ấy vẫn có thể nâng tầm cao âm lên mãnh liệt như vậy…”
Khán giả vội vàng gật đầu lia lịa. Đúng là như vậy mà! Mọi người chỉ ngồi dưới nghe nhạc thôi mà còn cảm thấy hụt hơi theo Lan Lăng Vương!
Quá đáng sợ!
Lâm Uyên vẫn im lặng, An Hoành quay sang nhìn Dương Chung Minh.
Dương Chung Minh nhìn chằm chằm Lan Lăng Vương mấy giây như đang suy tư điều gì, sau đó thốt ra một câu khiến toàn trường bật cười nghiêng ngả: “Ngươi thở bằng lỗ chân lông à?”
Sau đó không tiếp tục đùa giỡn, Dương Chung Minh nghiêm túc nhận xét: “Mọi người không cần thảo luận thêm về việc lấy hơi nữa. Bài hát này là điển hình về cách lấy hơi chuẩn mực như sách giáo khoa, không cần phải bàn cãi. Chúng ta hãy quay trở lại với bản thân ca khúc. Đây là màn biểu diễn hoàn mỹ nhất của Lan Lăng Vương từ đầu chương trình đến giờ. Độ khó của bài hát có thể nói là cấp ác mộng đối với rất nhiều ca sĩ.”
. . .
Ở hậu trường, Người Máy nghiêm túc gật đầu: “Đúng là độ khó cấp ác mộng. Không phải khó ở cao âm, một số ca sĩ giỏi cao âm cũng sẽ hát được, nhưng cái khó nằm ở trường độ. Cao âm đã cao rồi mà còn kéo dài liên tục, dù hơi khỏe đến mấy cũng không chịu nổi. Tôi thì đầu hàng rồi đó, Thiên Nga Trắng lão sư có vẻ cũng không kham nổi.
Các vị thì sao?”
Phao Phao Ngư lắc đầu.
Mỹ Nhân Ngư lắc đầu.
Ai mà chịu nổi?
Chiến đội số 1 không chịu nổi, chiến đội số 3 cũng không. Thực tế là, từ khi Lan Lăng Vương bắt đầu hát cho tới lúc này, chiến đội số 3 vẫn im lặng không nói một lời, cứ như thể đều biến thành người câm.
Thật lâu sau, Tinh Linh mới nhỏ giọng nói: “Phần cao âm thì không quá khó, ta còn có thể hát cao hơn hắn…”
Mọi người nhìn về phía Tinh Linh nhưng không ai thèm vạch trần nàng.
Ngươi có thể hát cao hơn hắn, nhưng hơi của ngươi có dài được như vậy không? Người ta có thể hát mấy chục giây không cần thở kia kìa…
Trên sân khấu.
An Hoành nhìn về phía Võ Sĩ đang thất thần, cố gắng giữ giọng điệu tự nhiên nhất khi nói: “Mời Võ Sĩ lão sư lên sân khấu đứng cạnh Lan Lăng Vương để chờ kết quả bỏ phiếu của khán giả.”
Võ Sĩ lặng lẽ bước lên đứng cạnh Lâm Uyên. Hắn không dám nhìn thẳng vào Lan Lăng Vương nữa.
Màn biểu diễn của Lan Lăng Vương khiến hắn xẹp lép như quả bóng xì hơi, nhất là dáng vẻ Lan Lăng Vương sau khi hát xong vẫn vững vàng bình thản, trong khi lúc nãy hát xong hắn thở hồng hộc như cá chết…
Đúng là quái vật mà!
Đây còn là người sao? Ngươi là cái máy hát thì đúng hơn! Làm gì có ai vả mặt tàn nhẫn như ngươi chứ? Ta hát "Rời Đi", ngươi hát "Không Rời Đi", hóa ra người phải rời đi chính là ta sao?
Muốn khóc quá đi mất.
Võ Sĩ hối hận rồi. Sớm biết vậy hắn tuyệt đối sẽ không lấy kỹ thuật lấy hơi ra để đấu với Lan Lăng Vương. Nhưng nghĩ kỹ lại, Võ Sĩ mới tuyệt vọng nhận ra…
Có đổi bài hát khác thì kết quả cũng thế mà thôi!
Qua màn này mới thấy Lan Lăng Vương đâu chỉ mạnh về lấy hơi, hắn còn có thể khống chế bài hát cấp ác mộng này dễ như bỡn!
Khán giả ở hiện trường có EQ không tệ, không ai dám cười to, nhưng khán giả ngồi trước màn hình tivi và máy tính thì chẳng cần phải cố kỵ điều gì, tiếng cười vang lên sang sảng khắp nơi ——
“Vả mặt ngay tại chỗ kìa!”
“Trời ơi, còn cần phải đợi kết quả bỏ phiếu nữa à? Dùng chân nghĩ cũng biết ai thắng rồi! Các giám khảo còn chẳng buồn phê bình màn biểu diễn của Võ Sĩ để cho hắn một chút mặt mũi…”
“Ai hát trước quả nhiên phải thua nha!”
“Cổ nhân không lừa ta!”
“Ai cũng công nhận đây là kỹ thuật lấy hơi chuẩn mực sách giáo khoa, giờ còn ai dám nói Lan Lăng Vương không có tư cách phê bình các ca sĩ khác? Người ta không có tài năng thì sao dám nhắc tới chuyện này?”
Fan hâm mộ của Nguyên Tịch im lặng, fan Phí Dương cũng im lặng, những người khó chịu với Lan Lăng Vương đều không dám hé răng nói một lời. Cái tát vang dội này khiến nhiều người rát mặt cực kỳ.
. . .
Tổ chương trình thiết kế giai điệu chờ kết quả bỏ phiếu rất căng thẳng, nhưng khi kết quả xuất hiện, tim Võ Sĩ lạnh như rơi vào hầm băng.
Võ Sĩ: 218 phiếu.
Lan Lăng Vương: 766 phiếu.
Tổng cộng chưa đủ 1.000 phiếu chứng tỏ có một số người không bỏ phiếu. Điều này cũng nằm trong quy tắc của chương trình, khi không biết bỏ cho ai thì khán giả có quyền không bỏ phiếu. Rõ ràng cũng có một số khán giả ưa thích màn biểu diễn của Võ Sĩ hơn, đây là việc rất bình thường.
Bản dịch này thuộc quyền sở hữu độc quyền của truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.