(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 552: Hạng nhất!
Lâm Uyên liền giải thích: “So với lần trước, lần này cô ấy đã thể hiện thêm nhiều nốt cao với độ khó cực kỳ lớn.”
Lâm Huyên bĩu môi: “Mấy cái này khán giả như chúng ta có hiểu đâu mà quan tâm.”
Lâm Uyên thấy chị mình nói rất phải. Quả nhiên, khi Người Máy xuất hiện, tiết tấu nhanh kết hợp với tiếng đàn và giọng hát điêu luyện đã khiến cả nhà say sưa thưởng th��c.
Lâm Huyên liền tấm tắc khen: “Nhạc phải thế này nghe mới đã chứ. Anh ta đàn dương cầm cũng chất thật!”
Ngay cả mẹ cũng trầm ngâm gật đầu: “Quả thật hát rất hay.”
Đây là một ca khúc kinh điển của Lam Tinh được Người Máy cải biên lại, giai điệu sôi động hơn hẳn bản gốc nhiều.
Đến lượt Tiểu Trư Kỳ Kỳ.
“Không ổn rồi.” Ngay cả Lâm Huyên cũng nhận ra Tiểu Trư Kỳ Kỳ đã thể hiện không được như mong đợi.
Lâm Dao khẽ lắc đầu: “Tiếc cho Lô Vũ Manh.”
Lâm Uyên ngạc nhiên, liền hỏi: “Em biết cô ấy là Lô Vũ Manh sao?”
“Ngay từ tập đầu tiên đã có người đoán cô ấy là Lô Vũ Manh rồi. Cô ấy hay đan hai tay vào nhau, đó là phản ứng bản năng mỗi khi Lô Vũ Manh căng thẳng. Mỗi khi nhắc đến tên Lô Vũ Manh, giọng điệu cô ấy cũng trở nên khác lạ. Dù đã cố tình sửa giọng, nhưng vẫn có thể nhận ra đôi chút. Khi đọc tên mình, người ta thường có ngữ điệu khác biệt so với lúc đọc tên người khác.”
Lâm Uyên không khỏi nhìn em gái bằng ánh mắt khác hẳn. Xin trân trọng giới thiệu, đây chính là Lâm Dao, nữ thám tử Hercule Poirot phiên bản Việt!
Rốt cuộc cũng đến phiên Lan Lăng Vương lên sân khấu.
Lâm Huyên cười nói: “Cửu Tuyền bảo Lan Lăng Vương sẽ đứng hạng ba hoặc hạng tư, chẳng mấy chốc chúng ta sẽ biết kết quả thôi.”
Lan Lăng Vương biểu diễn bài Nam Hài.
Nhìn thấy mình trên tivi, Lâm Uyên cảm thấy thật lạ lùng. Lần trước xem trên máy tính, hắn đã tua nhanh nên bỏ qua cảnh mình đứng trên sân khấu, chủ yếu chỉ để xem phản ứng của mọi người.
“Lan Lăng Vương cũng đàn dương cầm? Đàn rất hay nha.”
Ngay cả Lâm Huyên, người vốn chẳng am hiểu gì về âm nhạc, cũng phải công nhận Lan Lăng Vương đàn rất tốt.
“Chỉ là bài hát này khá bình thường.” Lâm Dao nhận xét. “Nghe cũng được.”
Mẹ gật đầu đồng tình: “Bọn trẻ bây giờ không hiểu về Rock 'n' Roll nên mới đánh giá vậy. Đây mới chính là phong cách hát Rock 'n' Roll, vả lại bài này cũng không quá đặc sắc mà Lan Lăng Vương đã xử lý rất xuất sắc.”
Lâm Uyên nghĩ thầm, vẫn là mẹ hiểu mình nhất.
Lâm Huyên kinh ngạc hỏi: “Mẹ còn biết về Rock 'n' Roll sao?”
Mẹ giả vờ giận mắng: “Mẹ con từng là giáo viên dạy nhạc đấy nhé! Người ta từng gọi mẹ là niềm tự hào của nhạc Rock thôn Vĩnh Ninh đấy!”
Lâm Uyên lập tức cảm thấy ngưỡng mộ. Hóa ra cao nhân vẫn luôn ẩn mình bên cạnh mình!
Suýt nữa thì hắn quên mất, mẹ chính là người đã đào tạo nên thiên tài Tiện Ngư!
Trên tivi, người dẫn chương trình hỏi Lan Lăng Vương bài hát này do ai viết.
Lan Lăng Vương đáp: “Là bài hát mới của Tiện Ngư, Nam Hài.”
Lâm Huyên: “. . .”
Lâm Dao: “. . .”
Lâm Huyên tặc lưỡi nói: “Chậc, đúng là mưa dầm thấm lâu, giờ ngẫm lại thấy êm tai lạ thường. Dao Dao, sao em lại có thể bảo bài hát này bình thường được chứ, đúng là chẳng có mắt thẩm mỹ gì cả!”
Lâm Dao trợn mắt há mồm.
Lời này là chị nói mà?!
Lâm Huyên vỗ vai Lâm Uyên một cái. “Bài hát hay thế này không phải lỗi của em đâu, chắc chắn là do Lan Lăng Vương hát chưa tới! Thôi chị đi rửa chén đây.”
Nói xong nàng chạy trối chết.
Dám chê bai bài hát do chính tay nó viết trước mặt nó, dù là em trai cũng sẽ không dễ dàng bỏ qua cho chị đâu. Mà đây lại là đứa em trai máu mủ ruột rà của mình cơ chứ!
Lỡ nó giận rồi thì ai cho nàng tiền tiêu vặt?
Lâm Uyên không bận tâm đến cô chị đang cuống cuồng, hắn chỉ muốn lắng nghe những đánh giá từ góc nhìn của khán giả bình thường.
Cuối cùng, tổ chương trình công bố thứ hạng. Lâm Huyên vừa rửa chén vừa kêu lên: “Lan Lăng Vương hạng mấy?”
Lâm Dao đáp: “Hạng ba!”
Lâm Huyên cười lớn: “Tổ chương trình phát lại lời dự đoán của Cửu Tuyền, tôi cứ tưởng sẽ có cú lật kèo nào chứ, ai dè hắn lại đoán trúng phóc thứ hạng của Lan Lăng Vương thật ư?”
Lâm Dao: “Nhưng hắn đoán sai hạng của Thiên Nga Trắng.”
Lâm Huyên: “Không quan trọng, phàm là những lời dự đoán thì chỉ cần đúng một nửa thôi đã là giỏi lắm rồi. Hay là tôi cũng thử dự đoán xem sao, kỳ sau Lan Lăng Vương sẽ đứng hạng năm —— trừ khi anh ta hát bài hát của em trai tôi, vậy thì nhất định sẽ đứng hạng nhất!”
“Nói thật lòng thì,” Lâm Dao vuốt cằm, “Em nghĩ anh ta sẽ đứng hạng tư. Bài hát vừa rồi cũng của anh Lâm Uyên nhưng vẫn chỉ đứng hạng ba đó thôi. Tập tới Thiên Nga Trắng chắc chắn sẽ có sự thay đổi, Người Máy thì rất mạnh, Ca Vương Ca Hậu mà đã dốc sức thì vị trí nhất nhì là cầm chắc. Phao Phao Ngư lại là một ẩn số khá lớn.”
Mẹ lắc đầu: “Bài hát hay kết hợp với giọng ca trời phú thì có thể đứng vào top 3…”
Có vẻ mẹ rất thích Lan Lăng Vương.
“Hạng nhất.” Lâm Uyên nghiêm túc nói.
Cả nhà đồng loạt nhìn về phía hắn. Lâm Uyên không giải thích, chỉ đứng dậy đi lên lầu.
Mà lúc này.
Sau khi chương trình phát sóng, trên internet lập tức tràn ngập muôn vàn chủ đề bàn luận về Ca Sĩ Giấu Mặt, chương trình lại một lần nữa oanh tạc bảng xếp hạng tìm kiếm hot!
“Thiên Nga Trắng đàn dương cầm mà vẫn bị thiệt thòi.”
“Người Máy mà nghiêm túc thì đúng là đáng sợ thật, đây mới là thực lực của một Ca Vương sao?”
“Tiểu Trư Kỳ Kỳ quả nhiên là Lô Vũ Manh, tiếc là cô ấy không thể hiện được hết thực lực, nếu không tập này đã chẳng bị loại. Nhưng bây giờ các ca sĩ tháo mặt nạ ra hình như ai cũng thích nói câu “lành lạnh”, ha ha ha, thật thú vị.”
“Sao Bắc Cực lại là Đinh Cần… đúng là một bất ngờ lớn, đã lâu rồi không nghe tin tức gì về vị lão làng này, liệu anh ta có muốn nhân cơ hội này để trở lại giới ca nhạc không?”
“Chương trình đúng là rất công bằng, lần này Thiên Nga Trắng xếp hạng thật thấp.”
“Tôi không ngờ rằng thành viên bổ sung Phao Phao Ngư lại mạnh đến thế, cô ấy nhất định là đến để khuấy đảo sân khấu mà!”
“Giọng nữ cao trong trẻo, nghe rất thoải mái.”
Đám cư dân mạng không ngừng thảo luận. Mà người được nhắc tới nhiều nhất vẫn là Lan Lăng Vương.
“Đợt này Lan Lăng Vương hát rất bình thường nha.”
Truyện được dịch và đăng tải duy nhất tại truyen.free, xin đừng sao chép dưới mọi hình thức.