(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 529: Lành Lạnh
Hôm qua mình bị tiền đình ói vật vã nên không dịch truyện được ạ, mọi người thông cảm nha.
Đúng vậy, trong giới ca nhạc cũng có ca sĩ nam hát giọng nữ, nhưng giọng nam của người đó cũng sẽ mang hơi hướng nữ tính.
Mà Lan Lăng Vương thì khác. Hắn sở hữu một giọng nam cực kỳ thuần khiết, thuần khiết đến mức khó ai có thể tưởng tượng nổi thanh quản ấy lại có thể phát ra giọng nữ!
Giọng nữ của hắn cũng thuần khiết đến mức khi cất tiếng hát, ai nấy đều ngỡ rằng hắn là một ca sĩ nữ thực thụ!
Sự tương phản này thật khó tin, như chạm đến cực điểm!
Liễu Nhứ lắc đầu cười: “Thế nên tôi cũng không đoán ra giới tính thật của Lan Lăng Vương. Tôi đành đẩy vấn đề nan giải này cho Vũ Long lão sư vậy.”
“Đừng hỏi tôi nha.” Vũ Long liên tục lắc đầu. “Tôi cũng như anh thôi, chẳng đoán nổi giọng nào vừa rồi mới là giọng thật của hắn. À, vừa rồi cậu có hát bằng giọng thật không?”
“Có.” Lâm Uyên đáp.
Khán giả bắt đầu bàn tán. Lan Lăng Vương này sao lại có vẻ lạnh lùng, xa cách đến vậy nhỉ? Hắn không hề tỏ ra nhiệt tình chút nào khi trò chuyện với các giám khảo chính, hoàn toàn khác với hai ca sĩ đầu tiên.
Dù là người kiêu ngạo như Thiên Nga Trắng, khi được bốn vị giám khảo nhận xét cũng tỏ vẻ rất khiêm nhường.
“Vậy là một trong hai giọng hát vừa rồi là giọng thật của cậu. Người khác chỉ hát đơn ca, cậu hát song ca nam nữ phối hợp, rõ ràng là lấy hai đánh một!”
Khán giả bật cười. Chứ còn gì nữa!
“Tạm thời không nói tới chuyện này, nhìn ngoại hình thì tôi đoán cậu là nam.” Vũ Long nói, “Thực sự điều đáng kinh ngạc nhất không phải là cậu hát được hai giọng nam nữ, mà là câu hát cuối cùng…”
Liễu Nhứ và Mao Tuyết Vọng đồng thời gật đầu, cả hai đều hiểu Vũ Long muốn nói điều gì.
“Cái câu cuối cùng đó, đáng lẽ phải là song ca nam nữ, vậy mà cậu chỉ có một người lại có thể thể hiện một chất giọng hòa quyện giữa nam và nữ, như thể có hai người đang cùng hát một lúc. Loại âm thanh dung hợp này trên toàn Lam Tinh chắc chỉ có cậu mới làm được!” Vũ Long nghiêm túc nói.
Người xem tròn mắt ngạc nhiên, đánh giá này quá cao rồi!
Lan Lăng Vương vẫn ít nói.
An Hoành vui vẻ nói: “Xem ra Lan Lăng Vương lão sư là một ca sĩ kiệm lời nhỉ. Mời Dương Chung Minh lão sư…” An Hoành nhìn về phía Dương Chung Minh.
Tất cả mọi người cũng nhìn sang Dương Chung Minh. Đối mặt với một người đặc biệt như vậy, ai cũng muốn biết nhà phê bình âm nhạc Dương Chung Minh sẽ đánh giá thế nào. Ai ngờ, Dương Chung Minh lại nhìn chằm chằm Lâm Uyên rồi nhấn giọng nói:
“Cậu có hai cuống họng.”
Gương mặt Lâm Uyên bên dưới lớp mặt nạ khẽ biến sắc.
Nói xong, Dương Chung Minh lắc đầu cười: “Nhưng đây là chuyện không thể nào.”
Mọi người cũng bật cười xòa.
Dương Chung Minh mỉm cười nhìn Lâm Uyên, bỗng hỏi: “Chơi có vui không?”
Đây là lần đầu tiên Dương Chung Minh lộ ra nụ cười hiền hòa đến thế. Trước đó, ông luôn khiến mọi người cảm thấy uy nghiêm, dù cũng có lúc cười nhưng khí chất lẫm liệt của ông khó ai sánh bằng.
“Vui ạ.” Giọng Lâm Uyên đáp lại cũng ẩn chứa ý cười. Hắn biết có lẽ Dương Chung Minh đã đoán ra điều gì đó rồi.
Quả nhiên, câu tiếp theo của Dương Chung Minh là: “Cậu rất giống một người tôi quen.”
Khán giả kinh ngạc vô cùng. Dương Chung Minh lão sư đang ám chỉ ai?
Các giám khảo cũng quay đầu hỏi: “Là ai cơ?”
Dương Chung Minh lắc đầu: “Không nói được, lỡ như bị tôi đoán trúng thì mọi người còn gì thú vị nữa.”
Đám đông rất bất đắc dĩ, trong lòng ngứa ngáy như bị mèo cào. Dương Chung Minh là nhà phê bình âm nhạc, những nghệ sĩ mà ông quen biết hẳn là rất nhiều, làm sao mọi người đoán ra nổi?
“Nói về ca khúc này đi, đây là bài hát mới nhỉ. Tên bài hát là gì?”
“Lành Lạnh.”
“Do ai viết?” Dương Chung Minh nhìn chằm chằm vào Lâm Uyên.
Lâm Uyên vốn định nói theo kế hoạch là do Lan Lăng Vương sáng tác, nhưng nhìn Dương Chung Minh lão sư, hắn đột nhiên thay đổi chủ ý:
“Tiện Ngư.”
Toàn trường lập tức chấn động!
Khán giả lại được phen bùng nổ thêm lần nữa, bởi vì cái tên Tiện Ngư đã quá đỗi quen thuộc với mọi người.
“Trời ạ, là bài hát của Tiện Ngư sao?”
“Hóa ra là nhạc của đại lão, chẳng trách lại hay như vậy, không ngờ Tiện Ngư lão sư lại giúp đỡ Lan Lăng Vương!”
“Hắn không phải là Tôn Diệu Hỏa đó chứ?”
“Sao cậu không nói hắn là Giang Quỳ luôn đi?”
“Cũng có thể là Trần Chí Vũ.”
“Biết đâu lại là ca vương Lam Nhan cũng không chừng!”
“Vấn đề là Lan Lăng Vương mới ra sân đã dùng ca khúc của Tiện Ngư có phải là hơi lãng phí rồi không?”
Hiện trường náo động không ngừng, còn trong phòng chờ của các ca sĩ.
Thiên Nga Trắng sững người: “Không ngờ lại là nhạc của Tiện Ngư lão sư… Nhưng cũng đúng thôi, chỉ có Lan Lăng Vương mới có thể hát ra được loại bài hát song ca nam nữ này.”
“A a a a, ghen tị quá đi mất!” Người Máy vẫn khoa trương như trước. “Sao Tiện Ngư lão sư không giúp tôi một chút? Tiện Ngư lão sư người nhìn tôi đi nè!”
“Ngưỡng mộ quá!”
“Ghen tị muốn chết!”
“Tôi hận nha!”
Các ca sĩ còn lại cũng dùng thái độ hài hước để bày tỏ sự ngưỡng mộ đối với Lan Lăng Vương.
Giám khảo Dương Chung Minh nhíu mày. “Tiện Ngư kiểm soát tiết tấu bài hát chuẩn đến mức khó tin, bài hát này đúng là rất giống thủ pháp của hắn, chỉ là lần này hắn viết lời hơi qua loa rồi.”
“Ha ha ha!” Vũ Long cười vui vẻ, “Tôi hoài nghi Tiện Ngư chẳng tốn bao nhiêu thời gian để hoàn thành bài này nên lời bài hát mới tùy tiện đến thế.”
Liễu Nhứ cười nói, “Tiện Ngư lão sư cũng có lúc làm biếng nhỉ.”
Mao Tuyết Vọng gật đầu: “Năng lực viết ca từ của Tiện Ngư lão sư thuộc hàng đỉnh cao nhất Lam Tinh.”
Lâm Uyên: “. . .”
Các vị có phải là đã hiểu lầm tôi rồi không?
Được rồi, chỉ có thể trách năng lực viết ca từ của Tiện Ngư đã ăn sâu vào lòng người.
Điểm tốt chính là: dù bài hát nào đó của Tiện Ngư có ca từ rất bình thường thì mọi người cũng chỉ nghĩ rằng hắn chưa dồn hết tâm huyết mà thôi.
Bản quyền dịch thuật của nội dung này được bảo vệ bởi truyen.free.