Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 521: Quá nhiều cá!

Tôn Diệu Hoả đen mặt nói: “Ngươi mở to mắt chó ra mà nhìn xem, ngoại hình của ta đẹp trai hơn ngươi hơn vạn lần nha!”

“À ha ha, anh đừng để ý.” Người đại diện cười nói, “Ý của tôi là tướng mạo của anh trong làng giải trí chưa đủ đặc sắc. Dù mọi người đề cao thực lực ca sĩ, nhưng giá trị nhan sắc vẫn là một lợi thế cực kỳ lớn.”

“Giọng hát của ta thì sao?”

“Cũng không tệ lắm.”

“Vậy nếu như ta che mặt lên sân khấu…”

“Anh muốn tham gia chương trình đó?”

“Ừ.”

Người đại diện nói: “Tôi thấy đây là một ý tưởng không tồi, chương trình này đúng là rất thích hợp với anh. Người xem không thấy mặt anh sẽ chỉ chú ý tới giọng hát, mà giọng của anh thuộc dạng nghe lần đầu không có gì đặc biệt, nhưng càng nghe càng dễ gây nghiện.”

“Vậy ghi danh đi, ta đã nghĩ ra hình tượng của mình rồi, anh thấy Ngư Nhân thế nào?”

“Ngư Nhân…” Người đại diện bật cười, “Được thôi.”

. . .

Cùng lúc đó, trong một quán rượu.

Giang Quỳ nhìn chằm chằm người đại diện: “Tôi muốn tham gia Ca Sĩ Giấu Mặt.”

“Ngay cả khi anh không muốn, tôi cũng sẽ đề nghị anh đi. Năng lực ca hát của anh không thua gì ca vương, ca hậu, nhưng lý lịch thì chưa đủ tầm. Mà chương trình này lại không cần quan tâm lý lịch, danh tiếng hay lượng fan của anh ra sao, chỉ cần năng lực ca hát đủ mạnh và được hội đồng chuyên môn chấp thuận thì anh có thể trở thành người thắng cuộc…” Người đại diện chớp mắt nói.

“Tôi nắm chắc sẽ không để người khác nhận ra giọng mình. Đến lúc đó, mọi người sẽ đoán đến bể đầu xem Mỹ Nhân Ngư này là ai.”

Người đại diện sửng sốt: “Mỹ Nhân Ngư?”

Giang Quỳ cười nói: “Ừ, tôi định dùng hình tượng này để lên sân khấu. Gần đây cũng có một bộ truyện cổ tích mang tên như thế mà.”

Người đại diện bật cười: “Tôi thấy không phải là vì cổ tích đâu nha…”

Giang Quỳ bĩu môi: “Coi như để bày tỏ lòng kính trọng với nam thần trong lòng tôi không được sao?”

Người đại diện cười khanh khách.

. . .

Bên kia, Trần Chí Vũ cũng liên lạc với người đại diện: “Ghi danh chưa?”

“Rồi, anh sẽ xuất hiện vào tập thứ hai.”

“Vậy thì tốt.”

“Có hình tượng chưa?”

“Ngư Nhân được không?”

Người đại diện: “. . .”

Trần Chí Vũ ho khan một tiếng: “Vậy Kim Long Ngư cũng được.”

Người đại diện cố nén cười: “Đương nhiên không thành vấn đề, nhưng chờ đến lúc anh tháo mặt nạ, đám cư dân mạng nhất định sẽ chơi chết anh.”

Trần Chí Vũ tức giận nói: “Chuyện cũ mà bọn hắn cứ lôi ra làm gì!”

Người đại diện gật đầu: “Tranh thủ trụ được mấy vòng. Nếu có thể đánh bại được ca vương, ca hậu thì tương lai của anh sẽ rất rạng rỡ.”

“Tôi biết rồi.” Trần Chí Vũ nắm chặt nắm đấm.

. . .

Chương trình Ca Sĩ Giấu Mặt không chỉ thu hút người xem mà còn kéo rất nhiều ca sĩ trong giới âm nhạc tham gia.

Tất cả mọi người đều che mặt. Các ngươi là ca vương, ca hậu thì sao chứ? Ai sợ ai?

Lúc này, bên tổ làm chương trình, điện thoại của Đồng Thư Văn vang lên không ngừng.

Cúp máy, Đồng Thư Văn lau mồ hôi nói: “Số lượng ghi danh trước đó đã đủ mệt mỏi rồi, không ngờ bây giờ lại càng khủng khiếp hơn!”

“Đó là đương nhiên.” Phó đạo diễn cười nói, “Trong chương trình này, đi được càng xa, càng chứng tỏ năng lực ca hát của anh. Bây giờ Tần, Tề, Sở, Yến thống nhất, số lượng ca sĩ trong giới rất đông nhưng độ nhận biết chỉ giới hạn trong khu vực của mình. Chương trình này chính là cơ hội để họ được người dân cả bốn tỉnh biết đến!”

“Ừ.”

Đồng Thư Văn lại nhận được một cú điện thoại. Sau khi cúp, hắn mới thở dài nói: “Lần này là một vị ca hậu. Nếu đường đường là ca vương, ca hậu mà lại bị ca sĩ tuyến một ép cho tháo mặt nạ thì xấu hổ đến mức không biết giấu mặt vào đâu.”

“Không đến nỗi.” Phó đạo diễn nói, “Ca vương, ca hậu đều là người có thực lực hàng đầu. Ca sĩ tuyến một bình thường rất khó mà khiến họ phải 'lật kèo'.”

. . .

Lúc này tại công ty giải trí Huyễn Lạn.

Người đại diện nhìn chằm chằm Phí Dương: “Thật sự không tham gia?”

“Không tham gia!” Phí Dương hùng hổ nói, “Lỡ như Tiện Ngư là giám khảo, hắn công khai đánh giá năng lực ca hát của ta, thậm chí còn phê bình vài câu, thì chẳng phải quá mất mặt sao?”

“Năng lực ca hát của anh mà cũng sợ bị phê bình à?” Người đại diện bĩu môi nói, “Thật ra anh sợ mình và Tiện Ngư cùng xuất hiện trong một tập, tất cả mọi người sẽ cười nhạo anh chứ gì?”

“Nói chung là không tham gia!” Phí Dương tức giận nói, “Ta có chết đói, có nhảy từ đây xuống cũng không tham gia Ca Sĩ Giấu Mặt!”

Người đại diện bất đắc dĩ nói: “Tôi không nghe nói Tiện Ngư sẽ làm giám khảo. Người này vốn không thích lộ diện trước công chúng mà.”

Phí Dương hừ một tiếng: “Phàm là chuyện có chút nguy hiểm, ta cũng sẽ không làm. Huống hồ với thực lực của ta, còn cần phải dùng một chương trình ca nhạc để chứng minh nữa sao?”

“Nhưng đây là cơ hội để các fan ca nhạc ba tỉnh còn lại biết tới anh.”

“Anh cảm thấy danh tiếng của ta còn chưa đủ lan xa trong bốn tỉnh sao?”

Người đại diện đưa tay lên nâng trán. Cũng đúng, anh là vạn năm lão nhị, có ai mà không biết?

Phí Dương chỉ dựa vào bốn chữ này mà độ nhận biết đã xuyên thủng nửa bầu trời rồi!

Cho dù là đám người Yến tỉnh mới gia nhập cũng đã được cư dân mạng Tần, Tề, Sở phổ cập không ít kiến thức, biết được chiến tích huy hoàng của Phí ca vương.

“Được rồi.” Người đại diện thất vọng nói, “Thật là đáng tiếc. Theo tôi được biết thì có không ít ca vương, ca hậu tham gia chương trình này đó…”

Phí Dương xua xua tay, người đại diện cũng không nói thêm nữa.

. . .

Trở lại với tổ làm chương trình.

Đồng Thư Văn cúp điện thoại. Hắn không tài nào nhớ nổi đó là cuộc gọi thứ bao nhiêu trong ngày. Chỉ là lúc này sắc mặt Đồng Thư Văn trông có vẻ cổ quái.

“Sao thế?” Phó đạo diễn không hiểu chuyện gì có thể khiến Đồng Thư Văn bối rối đến vậy.

“Không có gì.” Đồng Thư Văn khó hiểu nói. “Chỉ là tôi không hiểu nổi sao lại có rất nhiều ca sĩ muốn dùng hình tượng liên quan đến cá để lên sân khấu.”

Phó đạo diễn ngẩn người: “Cá?”

Đồng Thư Văn gật đầu: “Nào là Mỹ Nhân Ngư, nào là Kim Long Ngư, còn có một Ngư Nhân kỳ quặc…”

“Ba con cá lận?”

“Trước mắt là ba. Chẳng lẽ cái chữ Ngư này có gì đặc biệt à?” Đồng Thư Văn xoa cằm suy nghĩ, sau đó linh quang chợt lóe lên, hắn bật cười: “Ta biết rồi.”

Phiên bản tiếng Việt này thuộc bản quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free