(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 47: Khai Sơn Quái
“Đã rõ.”
“Đã rõ.”
“Tối nay xem.”
“Còn chưa mua được...”
“...”
Các biên tập viên của Đỉnh Thịnh lần lượt trả lời trong nhóm chat.
Về phần những suy nghĩ như ‘Giám đốc có phải mới từ dị giới xuyên tới không’, dĩ nhiên họ chỉ dám để nó lởn vởn trong đầu, không ai dám đặt câu hỏi.
Sau khi tan làm.
Đội biên tập viên của Đỉnh Thịnh hối hả chạy đến các nhà sách, và đồng loạt nhìn thấy thông báo:
“Tiểu thuyết «Võng Vương» đã bán hết! Xin quý khách vui lòng quay lại vào ngày mai. Thành thật xin lỗi vì sự bất tiện này!”
Bán hết rồi?
Nhà sách còn đặc biệt treo thông báo sao?
Lúc này, các thành viên ban biên tập của công ty xuất bản Đỉnh Thịnh mới mơ hồ nhận ra tình hình có gì đó không ổn.
Bởi vì việc nhà sách phải đặc biệt dán thông báo như vậy chứng tỏ số lượng độc giả muốn mua «Võng Vương» là rất lớn, đây là một đặc ân chỉ dành cho những cuốn tiểu thuyết cực kỳ ăn khách!
Vậy ra, bộ này thực sự gây sốt rồi sao?
Một biên tập viên kinh ngạc nhìn sang đồng nghiệp: “Cậu đã từng thấy bộ tiểu thuyết thể thao nào cháy hàng chưa?”
“Chưa từng.”
Đồng nghiệp suy nghĩ rất lâu, cuối cùng khẳng định: “Chưa từng thấy trong lịch sử.”
Nhà sách là nơi có thể phản ánh rõ rệt xu hướng tiêu thụ của các đề tài tiểu thuyết.
Cuốn sách nào ăn khách, cuốn nào không ổn, tại nhà sách luôn luôn hiện rõ.
Mà các nhà xuất bản lớn có mối quan hệ mật thiết với hệ thống nhà sách, nên tự nhiên không khó để nắm bắt tình hình tiêu thụ của «Võng Vương».
Vì vậy, mấy ngày kế tiếp, ánh mắt của toàn bộ giới chuyên môn đều tập trung vào quyển sách này, cùng với tác giả của nó – Sở Cuồng!
“Không ngờ tới.”
Ngay cả rất nhiều chuyên gia lão làng trong ngành xuất bản cũng đều bất ngờ, kinh ngạc: “Một đề tài thể thao như thế này cũng có thể đạt được lượng tiêu thụ cao đến vậy.”
“Thật không thể tưởng tượng nổi.”
“Tiểu thuyết gia mới tên Sở Cuồng này đã dùng «Võng Vương» để chứng minh một điều, chỉ cần viết tốt, đề tài nào cũng có thể tạo nên thành công vang dội!”
“Đây là khai sơn quái sao?”
“Đề tài thể thao không phải chưa từng có người viết, nhưng trong lịch sử chưa từng có ai viết mà nổi đình nổi đám đến vậy. Dựa theo quy tắc trong nghề, ai đưa một đề tài đến chỗ bùng nổ thì chính là khai sơn quái của đề tài đó. Cho nên nói như vậy không sai.”
“Sau này chắc chắn sẽ có không ít tiểu thuyết gia viết thể thao theo xu hướng, chính những người đó sẽ khẳng định địa vị khai sơn quái của Sở Cuồng.”
“...”
Không chỉ trong nội bộ các biên tập viên.
Các độc giả thảo luận về «Võng Vương» cũng vô cùng sôi nổi. Rất nhiều diễn đàn tiểu thuyết đều xuất hiện các chủ đề liên quan đến quyển sách này.
“Đề cử «Võng Vương»!”
“Quyển sách này tôi đọc rồi, quả thật không tệ.”
“Đã đọc rất nhiều năm tiểu thuyết thanh xuân ảo tưởng, thích nhất là đề tài dị giới mạo hiểm, sau đó gặp «Võng Vương», lần đầu tiên trong đời đối với loại đề tài này nảy sinh hứng thú.”
“Ha ha ha, tôi cũng vậy, hôm qua đề cử cho người anh em đọc «Võng Vương», thằng cha này còn không vui. Bảo Tennis thì có gì mà xem, không hứng thú. Về sau tôi đè đầu cưỡng ép hắn đọc chương một, sau đó sách của tôi thành sách của hắn.”
“...”
Thị trường nhà sách Tần Châu hiện nay rất náo nhiệt. Nếu nói riêng về lượng tiêu thụ, cũng có một số tác phẩm cao hơn «Võng Vương».
Rất nhiều tác phẩm đang phát hành của các tiểu thuyết gia nổi tiếng đều có lượng tiêu thụ cực kỳ khủng khiếp.
Nhưng «Võng Vương» đáng sợ ở chỗ, nó đã khai phá ra một thị trường mới cho tiểu thuyết thể thao nhiệt huyết tuổi trẻ. Theo con mắt của giới chuyên môn, cũng không ai có thể dự đoán được sự thành công của nó, vì «Võng Vương» gần như đi ngược dòng xu hướng thị trường nhưng vẫn được độc giả nồng nhiệt đón nhận.
Đối với giới chuyên nghiệp, đây không nghi ngờ gì là một hiện tượng bùng nổ!
Hiện nay các nhà xuất bản lớn đều đang thúc đẩy và phổ biến mạnh mẽ mảng đề tài thể thao nhiệt huyết này, với cường độ chưa từng thấy.
.
Hàn Kỳ là một vận động viên Tennis chuyên nghiệp.
Tại Tần Châu, anh cũng khá nổi tiếng trong giới quần vợt.
Sau khi kết thúc nội dung luyện tập hôm nay, Hàn Kỳ đi dạo bên ngoài một chút. Đúng lúc này, điện thoại của anh chợt nhận được tin nhắn của một người bạn: “Hôm nay tao mới biết Tennis thú vị đến thế. Ngày mai mày có trận đấu phải không, tao đi xem mày đấu, nhớ để lại vé cho tao nhé!”
“Được, nhưng sao đột nhiên cậu lại có hứng thú với Tennis vậy?”
Hàn Kỳ khá nghi hoặc, người bạn này của anh từ trước đến giờ đều không có hứng thú với bộ môn này. Từ khi anh thành tuyển thủ chuyên nghiệp, cũng có hai lần mời bạn đi xem các trận đấu Tennis chuyên nghiệp. Nhưng anh ta đến xem rồi ngáp ngắn ngáp dài, nên anh cũng chẳng mời thêm lần nào. Không ngờ hôm nay lại chủ động muốn đi xem.
“Cũng biết là mày chưa nghe qua rồi.” – Đối phương nhắn:
“Gần đây tao đọc một bộ tiểu thuyết tên là «Võng Vương», bộ này nội dung chính viết về Tennis, thật hấp dẫn. Mày nếu rảnh rỗi cũng có thể thử đọc một chút.”
“...”
Hàn Kỳ gửi cái ba chấm cạn lời, sau đó nhắn lại: “Tiểu thuyết Tennis chắc là người ngoài viết. Nội dung, tình tiết, kỹ thuật có khi qua loa lừa độc giả ngoài nghề như cậu thôi.”
“Đừng đoán mò.” – Người bạn kia nhắn: “Tao lại cảm giác nội dung Tennis được miêu tả trong sách rất chuyên nghiệp, cùng những thứ mày nói với tao trước đây không khác lắm.”
Hàn Kỳ vẫn phủ định: “Cái này đơn giản, kiến thức cơ bản Tennis tùy tiện lên mạng tra liền rõ ràng. Người ta nếu dám viết tiểu thuyết Tennis, kiến thức cơ bản vẫn phải tìm hiểu. Nói không chừng đây là một người yêu thích Tennis, trình độ nghiệp dư. Ở Tần Châu vẫn có khá nhiều người thích chơi Tennis sau giờ làm việc.”
“Mặc kệ nó.” – Người bạn kia không muốn đôi co nhiều lời:
“Mày quay về đọc thử một chút liền rõ, ngày mai cứ vậy nhé, liên lạc sau.”
“Được.” – Hàn Kỳ bật cười.
Chính mình, một người bạn tốt là tuyển thủ chuyên nghiệp, lại không thể khiến anh ta có hứng thú với Tennis, ngược lại một bộ tiểu thuyết lại làm được.
Đúng lúc này, Hàn Kỳ vừa vặn đi ngang qua một tiệm sách. Trong lòng hơi động, anh đi vào trực tiếp tìm quyển «Võng Vương» mà người bạn vừa nhắc tới.
Là một tuyển thủ chuyên nghiệp, thực ra anh rất vui khi thấy có người nguyện ý viết tiểu thuyết lấy đề tài Tennis. Ai mà không hy vọng đam mê của mình được người khác hoan nghênh nhiều hơn đây?
Tiểu thuyết gia như vậy mình cũng nên ủng hộ một chút.
Quay về nhà, Hàn Kỳ cầm lên «Võng Vương», tùy ý lật một trang.
“Ồ?” – Sau hai phút, Hàn Kỳ kinh ngạc phát hiện.
Kiến thức trong quyển sách này còn rất chuyên nghiệp, không qua loa lừa gạt người ngoài nghề.
Nhưng những kiến thức này vẫn tương đối cơ bản.
Vì vậy Hàn Kỳ lại tùy tiện lật về sau nhìn một cái, kết quả lại càng ngạc nhiên. Một số khái niệm chuyên môn trong Tennis cũng được miêu tả rất nghiêm cẩn, không thể bắt được một điểm sơ sót!
“Xem ra cũng am hiểu đấy.”
Người chỉ chơi nghiệp dư ngoài giờ làm việc, sẽ không có những kiến thức Tennis phong phú như vậy. Hàn Kỳ dần dần có thêm vài phần hứng thú.
Anh chính thức mở quyển 1 tiểu thuyết «Võng Vương» ra đọc từ đầu.
Thời còn là học sinh, Hàn Kỳ cũng là người thích đọc tiểu thuyết. Chỉ là sau khi tốt nghiệp, anh dành quá nhiều thời gian cho Tennis nên ít động tới sách vở. Hôm nay coi như thả lỏng đầu óc trước trận thi đấu ngày mai đi.
Soạt.
Từng trang sách mới còn vương mùi mực in cứ đều đều chuyển động, từng tờ, từng tờ. Hàn Kỳ càng đọc càng nhập tâm.
Lúc này, thời gian đã về khuya.
Điện thoại di động bỗng phát ra một hồi chuông thông báo. Hàn Kỳ đột nhiên tỉnh thần: “Tiên sư, đã mười một giờ rồi? Ngày mai còn có trận đấu đây!”
Thật khó chịu!
Hàn Kỳ đã bị «Võng Vương» hoàn toàn hấp dẫn, hận không thể đọc xong trong một lần. Nhưng nếu đọc hết quyển này, khả năng tối nay chỉ còn vài tiếng để nghỉ ngơi, dễ dàng ảnh hưởng đến trạng thái trận đấu ngày mai.
“Thi đấu xong lại đọc tiếp!”
Hàn Kỳ nghiến răng kìm nén khao khát đọc tiếp, khép sách lại và dùng hết ý chí để tắt đèn đi ngủ!
Bản dịch này được tài trợ bởi truyen.free, mong bạn đọc tiếp tục ủng hộ.