(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 417: Mười Năm
Lần này, chỉ vừa ra mắt không lâu, Death Note đã có công ty muốn chuyển thể thành anime.
“Đúng vậy,” Kim Mộc nhếch miệng cười. “Một phần vì Death Note quá hot, một phần vì hai bộ truyện tranh trước đó của ông chủ rất thành công nên mọi người đều tin tưởng ông chủ có thể khai thác tốt nội dung của Death Note.”
“Ừm.”
Lâm Uyên biết trong giới anime có một số bộ vướng phải “lời nguyền manga”, nghĩa là rõ ràng bộ manga đó rất thành công và xuất sắc, nhưng khi chuyển thể thành anime thì lại khó coi vô cùng.
Cũng may manga của Lâm Uyên từ trước đến nay đều được những công ty anime rất đáng tin cậy chuyển thể, đến hiện tại vẫn chưa xuất hiện tình cảnh trớ trêu này. Thậm chí sức ảnh hưởng của anime chuyển thể còn lớn hơn cả manga gốc.
“Tạm thời chưa bán, đợi độ hot tăng lên rồi sẽ bàn lại sau.”
Chờ khi Death Note ngày càng hot thì lúc đó tiền bản quyền càng có giá trị, cho nên Lâm Uyên không muốn vội vã bán bản quyền ngay bây giờ.
Kim Mộc gật đầu: “Tôi cũng nghĩ như vậy.”
Nói tới đây, Kim Mộc lại nhớ ra một việc: “Phải rồi, bản thảo bộ tiểu thuyết trinh thám mới của Hercule Poirot đã được gửi đến Ngân Lam Thư Khố, đầu tháng sau sẽ xuất bản.”
“Ồ.”
Hiện tại, series Hercule Poirot đã được sắp xếp ra mắt công chúng vào đầu mỗi tháng. Với tốc độ gõ chữ của Lâm Uyên, việc mỗi tháng viết một quyển trinh thám không thành vấn đề.
Phát hành càng nhiều, danh tiếng của Hercule Poirot càng được củng cố. Lâm Uyên tin rằng khi sức ảnh hưởng của Hercule Poirot hoàn toàn bùng nổ, vị thám tử già với hàm râu chữ bát này sẽ trở thành đại thám tử trong lòng độc giả Lam Tinh!
. . .
Ngày 23 tháng 8, Lâm Uyên lên công ty.
Vừa nghe tin Lâm Uyên đến, Ngô Dũng lập tức chạy tới, vẻ mặt đầy kích động: “Đại biểu, rốt cuộc ngài cũng chịu tới công ty rồi!”
Lâm Uyên ngẩn người hỏi: “Tôi bị bắt quả tang trốn việc à?”
Ngô Dũng cười khổ: “Ai dám kiểm tra độ chuyên cần của ngài cơ chứ. Ý của tôi là, thời gian gấp lắm rồi, bên Giang Quỳ và Tôn Diệu Hỏa vẫn đang chờ ngài ra tay đó.”
“Ừm… kể rõ tình hình đi.” Lâm Uyên tới công ty cũng là vì việc này. Tháng trước khi tới đây, Ngô Dũng đã kéo hắn lại và nhắc đến việc này một lần.
“Là thế này,” Ngô Dũng nói: “Bài hát mới tháng này của Giang Quỳ xếp hạng ba, thành tích rất tốt. Còn bài hát mới của Tôn Diệu Hỏa xếp hạng tám, tuy không quá cao nhưng cũng tạo được nhiệt độ khá tốt. Có điều nếu sau đó họ không có ca khúc đủ hot thì việc trở thành ca sĩ hạng A trước cuối năm là điều không tưởng. Cho nên…”
Ngô Dũng nói một lúc lâu. Nghe Ngô Dũng giải thích, Lâm Uyên cũng hiểu đại khái tình hình.
Tiết Lương và Phong Thạc đã rất cố gắng. Dưới sự bồi dưỡng của họ và công ty, Tôn Diệu Hỏa cùng Giang Quỳ vẫn luôn trên đà tiến tới vị trí ca sĩ hạng A. Với tiến độ này, Giang Quỳ chỉ còn cách khoảng 10% là đến đích, nhưng Tôn Diệu Hỏa thì kém hơn một chút, còn cách 20%.
Nhưng đặc điểm của quá trình nổi tiếng là càng gần đến đích lại càng khó bứt phá.
Mà Tiết Lương và Phong Thạc đã đạt tới cực hạn. Họ không thể cho ra những ca khúc giúp Tôn Diệu Hỏa và Giang Quỳ thực sự đột phá.
Cho dù tiếp tục để họ viết ca khúc cho hai ca sĩ này thì nhiều lắm cũng chỉ có thể đảm bảo họ lọt vào top 10 bảng xếp hạng là cùng.
Cho nên thời điểm này nhất định phải có Lâm Uyên ra tay.
Bởi vì muốn trở thành ca sĩ hạng A thì top 10 là không đủ, nhất định phải tạo nên thành tựu thật sự ấn tượng!
“Đại biểu cũng đừng cảm thấy quá áp lực.”
Ngô Dũng giải thích xong, giọng điệu có phần hòa hoãn lại.
“Phần lớn các tầng khác cũng chưa hoàn thành nhiệm vụ, hiện tại họ cũng chỉ mới bồi dưỡng được một ca sĩ hạng A. Chỉ là tầng của chúng ta tệ nhất, ngay cả một người cũng chưa có…”
“Tôi biết rồi.” Lâm Uyên gật đầu. “Thông báo Tôn Diệu Hỏa chuẩn bị đến công ty, tôi có bài hát dành cho cậu ấy.”
“Ôi?” Ngô Dũng ngẩn người.
Hắn cho là Lâm Uyên sẽ chọn Giang Quỳ trước, bởi vì Giang Quỳ gần vị trí ca sĩ hạng A hơn, nhưng Lâm Uyên vậy mà lại chọn Tôn Diệu Hỏa.
Tôn Diệu Hỏa đúng là rất được đại biểu ưu ái nha.
Nhưng mà… liệu có làm chậm trễ thời gian không?
“Đại biểu, không thể chọn Giang Quỳ trước được sao?”
“Bài hát này thích hợp với Tôn Diệu Hỏa hơn.”
“Tôi hiểu rồi.” Ngô Dũng chỉ hơi do dự nhưng không dám nói nhiều, bèn chạy ra cửa tìm người gọi điện thoại.
Sau khi Ngô Dũng rời đi, trợ lý Cố Đông đi vào rót nước trà cho Lâm Uyên, sau đó khéo léo nhắc nhở: “Đại biểu, nếu muốn giúp Tôn Diệu Hỏa lão sư trở thành ca sĩ hạng A thì e rằng một ca khúc không đủ…”
“Không sao.” Lâm Uyên thản nhiên đáp.
Cuối tháng trước khi Ngô Dũng nhắc tới việc này, Lâm Uyên đã suy nghĩ nên chọn bài hát nào phù hợp với Tôn Diệu Hỏa. Bài hát này đã được hắn cân nhắc rất kỹ.
Mà mấy ngày trước, Lâm Uyên đã hoàn thành giai đoạn sản xuất ban đầu, vì không muốn lỡ việc lớn. Dù sao bây giờ đã là hơn giữa tháng tám.
Vừa hay có một ca khúc rất thích hợp với Tôn Diệu Hỏa, từ chất giọng lẫn tông nhạc. Bài hát này tên là Mười Năm.
Không sai, chính là Mười Năm.
(youtube-chấm-com/watch?v=KjmrfLt4WdY)
Mọi người đều biết bài hát này còn có một phiên bản tiếng Quảng, tên là Ngày Này Năm Sau.
(youtube-chấm-com/watch?v=p_Vcr2gOjdE)
Mà Trần Dịch Tấn nhờ vào bài hát này đã bắt đầu nổi tiếng ở Hồng Kông…
Nhưng mà khi đó, danh tiếng của Trần Dịch Tấn chỉ mới giới hạn ở Hồng Kông, chưa lan rộng ra Trung Quốc.
Cho đến một ngày nọ, công ty của Trần Dịch Tấn quyết định để anh hát bài Mười Năm, phiên bản tiếng phổ thông của Ngày Này Năm Sau.
Lúc ban đầu Trần Dịch Tấn từ chối, anh cho là bản Ngày Này Năm Sau mình đã hát đến mấy ngàn lần mà vẫn không nổi tiếng ở Trung Quốc, giờ công ty lại bảo anh hát tiếng phổ thông, cảm giác như đang xào lại món cũ.
Nhưng công ty không hề từ bỏ, vẽ ra một tương lai tươi sáng cho Trần Dịch Tấn. Thế là Trần Dịch Tấn biểu diễn Mười Năm. Kết quả thì ai cũng rõ, ca khúc này vừa ra mắt, Trần Dịch Tấn lập tức nổi như cồn.
Truyện này do truyen.free cung cấp miễn phí đến độc giả.