(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 305: Thật ra ta là ca sĩ
Lưu Mưu cười thầm, sau đó không nhịn được phải lên tiếng nhắc nhở. “Đừng có lỡ tay ấn like đó.”
“Biết rồi, dù ta rất muốn làm thế lắm…” Trần Chí Vũ đáp, “Mà không sao đâu, chẳng phải còn có thể đổ thừa là bị hack hay sao…”
Acc clone ấn like chắc cũng không sao đâu nhỉ?
Người đại diện liếc mắt nhìn hắn một cái. Trần Chí Vũ khẽ huýt sáo, tiếp tục đút thức ăn cho bầy cá nhỏ.
Lưu Mưu hiếu kỳ hỏi: “Ngươi mau nói cho ta biết, có phải ngươi đã cá cược rồi không?”
Trần Chí Vũ nhìn trái nhìn phải, sau đó khẽ khàng giơ lên một ngón tay.
Lưu Mưu sửng sốt: “Chỉ 1.000 đồng thôi ư? Còn ít hơn cả ta nữa, ta cược tận 8.000 lận!”
Trần Chí Vũ lắc đầu: “Không phải, là 34.518 đồng, ta cược bằng toàn bộ số tiền còn lại trong thẻ đó.”
Lưu Mưu lại liếc hắn một cái: “Thế thì ngươi giơ một ngón tay lên làm gì?”
Nói xong, Lưu Mưu thở dài một tiếng, buồn bực than vãn: “Vậy ngươi còn mất nhiều tiền hơn ta. Haizz, sau này đừng đụng vào mấy cái thứ hút máu này nữa, đúng là hại người mà, giờ chúng ta thành bệnh nhân thiếu máu cả rồi!”
“Hử?” Trần Chí Vũ kỳ quái nói, “Chỉ có mỗi ngươi thôi, không phải chúng ta. Ta giơ một ngón tay ý là ta đã cược Tiện Ngư sẽ giành hạng nhất.”
Lưu Mưu: “. . .”
Trần Chí Vũ vừa chơi đùa với bầy cá vừa nói: “Lúc đó ta định cược Phí Dương, nhưng chợt nhớ tới những chuyện đã từng trải qua bỗng cảm thấy không rét mà run, thế là ta cược Tiện Ngư lão sư.”
Lưu Mưu thật sự hết muốn nói chuyện với Trần Chí Vũ nữa rồi.
Qua một lúc lâu, người đại diện liếc nhìn đàn cá trong hồ, bỗng khẽ khàng hỏi: “Đàn cá này được ngươi chăm sóc tốt thật đấy, ta cũng muốn nuôi cá, có lời khuyên nào không?”
“Nhiều lắm.”
Trần Chí Vũ thành thạo nói: “Trước hết phải nói về chất lượng nước. Nếu chất lượng nước không tốt thì cá dễ bị bệnh, do đó, phải thường xuyên thay nước, tốt nhất là mỗi tuần một lần. Mỗi lần thay khoảng một phần tư (1/4) lượng nước. Khi thay nước nên dùng nước cất, nếu không có nước cất thì ít nhất cũng phải dùng nước đã được lọc và sục khí trong hai tiếng đồng hồ, tôi khuyên ngươi nên mua thêm thiết bị lọc nước. Chẳng hạn, đàn cá rồng của ta cần nhiệt độ nước trong hồ giữ ở mức 24 đến 28 độ C là tốt nhất, điều này có thể giúp chúng lớn lên thật khỏe mạnh…”
Lưu Mưu nhìn Trần Chí Vũ với ánh mắt kỳ lạ. Nếu không nói Trần Chí Vũ là ca sĩ, chắc hẳn ai cũng nghĩ hắn là một chuyên gia nuôi cá.
Lưu Mưu đột nhiên hỏi: “Chí Vũ, tại sao ngươi lại am hiểu về cá như vậy?”
“. . .”
Trần Chí Vũ đột nhi��n im lặng.
Ta có chuyện xưa muốn kể, nhưng không biết ngươi có rượu và mồi nhắm đó không?
. . .
Để ăn mừng Mặt Trời Đỏ giành được hạng nhất, tối hôm đó Lâm Uyên cố ý dẫn người đại diện Kim Mộc đến tiệm lẩu của Tôn Diệu Hoả.
Trong tiệm lẩu Diễm Diễm.
Tôn Diệu Hoả đã chờ sẵn ngoài cửa, vừa thấy Lâm Uyên xuống xe đã vội vàng tiến đến chào đón: “Học đệ, ta đã chuẩn bị phòng riêng cho cậu rồi, đồ ăn rất tươi ngon, lại có thêm một số món mới, cậu cứ thoải mái dùng thử nhé.”
“Cảm ơn học trưởng.”
Lâm Uyên giới thiệu Kim Mộc với Tôn Diệu Hoả: “Kim thúc là người đại diện của ta, hai người làm quen đi.”
“Chào Kim thúc!” Tôn Diệu Hoả cười nói. “Nếu đã là người của học đệ thì ta xin gửi Kim thúc một tấm thẻ thành viên đặc biệt, sau này đến ăn sẽ được giảm 50%.”
“Cảm ơn nhiều!” Kim Mộc vừa mừng vừa ngạc nhiên.
Cả mấy người nhanh chóng bước vào tiệm lẩu, vừa bước vào trong, Kim Mộc đã tròn mắt mà thốt lên: “Tiệm lẩu của ông chủ Tôn làm ăn phát đạt thật đấy!”
Đây hoàn toàn không phải là lời khách sáo chút nào.
Trong tiệm lẩu Diễm Diễm rộng lớn, tất cả các bàn đều đã đầy ắp khách, không còn một chỗ trống nào. Nhân viên phục vụ chạy đi chạy lại như con thoi, rõ ràng là đang làm việc hết công suất, cho thấy việc kinh doanh vô cùng phát đạt.
Ngoài ra, bên ngoài cửa còn có một đám đông người đang xếp hàng dài dằng dặc, trên tay ai nấy đều cầm một tấm thẻ ghi số thứ tự chờ được vào ăn.
Đây là lần đầu tiên Kim Mộc thấy một tiệm lẩu đông khách đến vậy.
“Bởi vì hôm nay được giảm giá tới 70% lận mà!” Tôn Diệu Hoả cười nói. “Đương nhiên ngày thường tiệm cũng buôn bán không tệ, nhưng trước đó ta đã đăng trên Bộ Lạc, hứa rằng chỉ cần bài hát mới của học đệ đứng hạng nhất thì tiệm lẩu của ta sẽ lập tức giảm giá 70%. Kết quả là có rất nhiều người hỏi thăm địa chỉ, sau đó khách hàng kéo đến đông như trẩy hội, tối nay chúng ta chắc chắn phải bán xuyên đêm rồi.”
Kỳ thực, Tôn Diệu Hoả không hề quá chú tâm vào chuyện kinh doanh này, hắn chỉ muốn ủng hộ Lâm Uyên mà thôi. Dù bài hát của học đệ không phải do hắn hát, nhưng vì tình cảm dành cho học đệ, hắn luôn ủng hộ Lâm Uyên trên từng bước đường.
Nhưng điều Tôn Diệu Hoả không ngờ tới là…
Mặt Trời Đỏ vừa giành hạng nhất bảng xếp hạng, tiệm lẩu Diễm Diễm của hắn cũng trở nên nổi danh khắp nơi. Thậm chí còn có người từ thành phố khác cũng lặn lội tới Tô Thành chỉ để ăn lẩu!
Ngoài ra, còn có một số thương nhân tìm đến đề nghị hợp tác với Tôn Diệu Hoả, muốn gia nhập cổ phần của tiệm lẩu Diễm Diễm và biến nó thành một thương hiệu lớn, nhưng Tôn Diệu Hoả đều từ chối.
Hắn mở tiệm lẩu này là vì học đệ mà.
Nếu người khác gia nhập cổ phần, nhỡ sau này học đệ đến ăn lại không thấy thoải mái nữa, hoặc những cổ đông đó không còn ưu ái học đệ nữa thì sao?
Hắn sẽ không bao giờ quên mục đích ban đầu của mình!
Bây giờ thấy việc làm ăn ngày càng phát đạt, rất nhiều người ưa thích hương vị lẩu ở tiệm này, Tôn Diệu Hoả bắt đầu nghĩ đến những dự định xa hơn.
Hắn nói: “Sắp tới ta sẽ thu mua tiệm lẩu gần công ty, mở một chi nhánh lẩu Diễm Diễm ở đó. Ngoài ra, ta còn dự định mở thêm một số ngành hàng khác nữa. Học đệ ăn lẩu mãi cũng ngán phải không nào? Haha, chẳng ai dám chơi lớn như ta đâu, cái gì mà khúc phụ với chả khúc phụ, bọn họ thì biết cái gì chứ.”
Kim Mộc: “. . .”
Nhìn Tôn Diệu Hoả cười như sắp phát ��iên, Kim Mộc đột nhiên rùng mình một cái, cảm thấy người này tuyệt đối không phải là kẻ tầm thường!
Người này đã từng trải qua biết bao khốn cảnh đây?
Nhưng tiệm lẩu này đúng là ngon vô cùng, ngay cả Kim Mộc cũng phải khen ngợi không dứt miệng, sau đó không nhịn được hỏi: “Ông chủ Tôn kinh doanh ăn uống được bao nhiêu năm rồi? Ngươi đúng là sinh ra để làm ông hoàng trong ngành này mà!”
“Hả?” Tôn Diệu Hoả nhìn Kim Mộc, sau đó nhìn sang Lâm Uyên đang mỉm cười, đột nhiên cảm thấy hơi tủi thân. “Thật ra ta là ca sĩ mà.”
. . . Bản dịch này thuộc về TruyenYY.vip và những người đồng hành cùng chúng tôi.