(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 298: Cách trở thành khúc phụ
“Đào tạo ca vương ca hậu?” “Đúng vậy, hoặc là đào tạo hai ca vương hoặc hai ca hậu cũng được. Tóm lại là sau khi thành công, họ sẽ trực tiếp trở thành khúc phụ. Chẳng hạn như Trịnh Tinh lão sư, nàng đã đào tạo một ca vương, một ca hậu. Nhưng đó chưa phải là khúc phụ lợi hại nhất.”
Lâm Uyên hỏi: “Lợi hại nhất là gì?”
Cố Đông nói tiếp: “Còn có hai cách khác để trở thành khúc phụ. Một là giành được giải Nhạc Thánh trong buổi Âm Nhạc Thịnh Điển hàng năm, nhưng giải này đã bị bỏ trống mấy năm nay rồi, rất khó đạt được. Còn cách cuối cùng, cũng là cách táo bạo nhất, chính là giành được danh hiệu Đại Quán Quân trên bảng xếp hạng âm nhạc của cả năm! Cách này có độ khó cao nhất, từ xưa tới nay trên Lam Tinh chỉ mới có ba người làm được.”
Lâm Uyên kinh ngạc nói: “Đại Quán Quân…”
Cố Đông cảm thán xuýt xoa: “Đúng vậy, chính là Đại Quán Quân, tức là đứng đầu bảng xếp hạng âm nhạc suốt cả mười hai tháng, mỗi tháng đều giành giải quán quân, người bình thường làm sao có thể làm được chứ!”
Lâm Uyên gật đầu một cái.
Để giành được danh hiệu Đại Quán Quân khó khăn đến nhường nào… nhưng không phải là không thể làm được.
Có hệ thống là có hy vọng.
Nhưng để đứng nhất, cậu ta phải liên tục chế tác riêng, tốn rất nhiều tiền. Với tính cách và chiêu trò của Hệ thống, chắc chắn nó sẽ tính thêm tiền cho giá trị khúc phụ, và gia tăng thêm phí tổn khi chế tác riêng.
Lâm Uyên ta đã nhìn thấu Hệ thống nhà ngươi!
Lâm Uyên cũng có ý muốn trở thành khúc phụ, nhưng sau khi nghe Cố Đông giải thích xong, hắn tạm thời không nghĩ tới việc này nữa.
Bây giờ còn rất nhiều chuyện phải làm, không cần nóng vội, cứ từ từ rồi tính.
. . .
Chưa tới một tuần sau, Lâm Uyên đã đến phòng thu âm để hỗ trợ Lam Nhan thu âm bài Mặt Trời Đỏ.
Bài hát này không khó hát, Lam Nhan đã tập dượt mấy ngày nên rất quen thuộc với nhịp điệu của nó, việc thu âm trở nên dễ dàng hơn rất nhiều.
Một trong những nguyên nhân khiến việc thu âm suôn sẻ chính là phát âm Tề ngữ của Lam Nhan rất chuẩn.
Vợ Lam Nhan là người Tề tỉnh, hai người thường dùng Tề ngữ để trò chuyện, thế nên phát âm của hắn mới tốt như vậy. Việc này cũng cho Lâm Uyên thấy được thực lực của một ca vương.
Đúng là làm việc rất có hiệu suất!
Tôn Diệu Hoả không thể so sánh với Lam Nhan, ngay cả năng lực chuyên môn của Trần Chí Vũ cũng không bằng Lam Nhan, chẳng trách hắn lại là ca vương.
Ca vương không chỉ là người may mắn gặp được ca khúc hay, hát nhiều rồi trở nên nổi tiếng. Hắn còn phải am hiểu rất nhiều về âm nhạc, nắm vững năng lực chuyên môn đến trình độ đỉnh cao, có thể hát bài hát của nhạc sĩ một cách hoàn mỹ.
Đúng rồi.
Nhắc đến Tôn Diệu Hoả mới nhớ, lần trước Lâm Uyên đã định viết bài hát mới cho học trưởng Tôn Diệu Hoả hát. Không ngờ lần này l��i vô tình hợp tác với ca vương rồi.
Năm nay xem ra không kịp. Sang năm, hắn nhất định phải bồi thường cho học trưởng nhiều hơn mới được.
Lâm Uyên có thể nhìn ra học trưởng Diệu Hoả rất yêu thích sự nghiệp ca hát, chỉ là khổ nỗi không gặp được bài hát hay, mà thứ này thì Lâm Uyên lại có thể mang đến cho hắn.
Thu âm xong, Lâm Uyên mới trở về phòng làm việc.
Lão Chu vội vã chạy tới, kinh ngạc hỏi hắn: “Lam Nhan chọn bài hát ăn mừng Tần Tề thống nhất của cậu à?”
“Đúng vậy.”
Lâm Uyên hiếm khi giải thích thêm một câu: “Ta không cố ý cướp ba triệu đồng này, ta đã nói trước với Trịnh Tinh lão sư rồi.”
Lão Chu: “. . .”
Vấn đề là ở ba triệu đồng này sao?! Trịnh Tinh đâu có thèm để ý ba triệu này!
Vấn đề là… tiểu tử cậu vừa mới tiêu diệt một khúc phụ đấy, cậu có biết không?
Tuy bây giờ gần như một nửa tinh lực của Lão Chu đều dành cho bộ điện ảnh, nhưng hắn vẫn rất quan tâm đến chuyện ở bộ soạn nhạc. Cho nên khi biết được tin tức này, hắn ngây ngẩn cả người.
Tiểu khúc phụ tiêu diệt khúc phụ thật?
Lão Chu rất hiểu Trịnh Tinh, biết cô ấy là người thông tình đạt lý, ngoại trừ việc thân là khúc phụ nhưng lại yêu thích hội họa, thì Trịnh Tinh chính là vị khúc phụ tốt tính nhất công ty.
Nhưng vấn đề là…
Tuy tính tình cô ấy rất tốt, nhưng cô ấy cũng cực kỳ nghiêm khắc với âm nhạc. Cô ấy sẽ không vì người khác cướp công việc của mình mà tức giận, nhưng điều kiện tiên quyết là người đó phải được cô ấy công nhận!
Trịnh Tinh nguyện ý lùi lại một bước, chỉ có thể nói rõ một điều: bài hát của Lâm Uyên được Trịnh Tinh công nhận.
Cũng đúng. Lão Chu cũng đã nghe Mặt Trời Đỏ một lần, đúng là tác phẩm vô cùng lợi hại, Trịnh Tinh có công nhận cũng không có gì quá bất ngờ.
Chỉ là nghĩ đến tuổi tác của Lâm Uyên, lại thêm thành tựu phi thường của cậu ta, Lão Chu vẫn cảm thấy thật quá không chân thực.
Lâm Uyên hỏi: “Có vấn đề gì sao?”
Lão Chu lắc đầu: “Không có vấn đề gì, hoàn toàn không có vấn đề gì cả. Cậu làm rất tốt, sang năm hãy viết nhiều bài hát hơn để công phá bảng xếp hạng nha.”
Lúc Lâm Uyên mới vào công ty, Lão Chu kỳ vọng cậu ta trở thành nhạc sĩ kim bài, bây giờ lại kỳ vọng cậu ta trở thành khúc phụ.
Việc được Trịnh Tinh công nhận đã cho thấy Lâm Uyên có tư cách này.
“Ồ.”
“Mấy ngày tới sẽ bắt đầu quảng bá cho các bài hát tháng 12, hy vọng chúng ta có thể đạt được thứ hạng tốt.” Lão Chu nói.
. . .
Khi tháng 12 đến, đó là thời điểm chạy nước rút của ngành âm nhạc ở Tần Tề. Không chỉ có người trong nghề mà các fan âm nhạc cũng rất ngóng trông đến thời điểm này để được nghe ca vương ca hậu ra mắt bài hát mới.
Hiện tại đã là tháng 11, các ca vương, ca hậu sẽ tham gia Cuộc Chiến Chư Thần đều đã bắt đầu tuyên truyền chính thức, bao gồm cả Phí Dương của công ty giải trí Huyến Lạn.
Ngoài ra còn có Sa Hải và các công ty âm nhạc của Tề tỉnh.
Tổng cộng có ba ca vương và ba ca hậu lần lượt tuyên bố sẽ tham dự trận chiến âm nhạc tháng 12! Đây cũng là đội hình tham gia hoành tráng nhất cả năm.
Không chỉ đội hình ca sĩ hoành tráng mà đội hình nhạc sĩ tham dự cũng rất hùng hậu.
Bài hát của Phí Dương do khúc phụ Doãn Đông sáng tác, tác phẩm của ca vương bên công ty giải trí Ngu Nhạc cũng do khúc phụ Diệp Tri Thu chấp bút.
Bản dịch này là tài sản của Truyen.free, xin quý độc giả vui lòng tôn trọng bản quyền.