Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 295: Trịnh Tinh

Hắn đứng dậy đi tới bên cạnh máy chạy bộ. Người đại diện nói: “Trợ lý của Tiện Ngư gọi điện đến, nói Tiện Ngư có viết một bài hát cho anh.”

Lam Nhan lập tức ấn nút dừng máy, bước chân chậm dần rồi đứng yên, dùng chiếc khăn vắt trên cổ lau mồ hôi rồi hỏi lại: “Tiện Ngư lão sư?”

Đương nhiên Lam Nhan không còn xa lạ gì với vị “tiểu khúc phụ” của công ty. Anh vẫn luôn tìm cơ hội hợp tác với Tiện Ngư một lần.

Trong công ty, ngay cả ca vương, ca hậu cũng không dễ gì được khúc phụ viết bài riêng. Vì vậy, một người tài năng như Tiện Ngư hiển nhiên được các ca vương, ca hậu coi trọng.

“Là bài hát dùng cho dự án giao lưu văn hóa với tỉnh Tề, sẽ phát hành vào cuối năm.” Người đại diện buồn bực nói, “Công ty hẳn là đã thông báo cho Tiện Ngư rồi chứ? Trịnh Tinh lão sư đã nhận việc này rồi, thế mà cậu ta vẫn sáng tác, là có ý gì đây…”

Lam Nhan cười đáp: “Điều đó cho thấy cậu ấy không phục các khúc phụ khác.”

Người đại diện ngạc nhiên, sau đó lại cảm thấy có lý. “Nghe nói Tiện Ngư lão sư dù chỉ mới là sinh viên mà đã đạt thành tích như thế, chức vị trong công ty lại ngang hàng với các khúc phụ khác, khó tránh khỏi sự kiêu ngạo. Chỉ là cậu ta vẫn chưa thực sự hiểu được các khúc phụ lợi hại đến mức nào.”

Lam Nhan nói: “Chuyện thường tình thôi. Tôi thấy Tiện Ngư chắc chắn sẽ trở thành một khúc phụ nổi tiếng trong tương lai. Giờ đây, chúng ta phải bắt đầu tôn trọng và nhún nhường cậu ấy là vừa.”

Người đại diện gật đầu: “Vậy chúng ta lên tầng chín, đến bộ phận sáng tác một chuyến.”

Lam Nhan đồng ý.

Dù tất cả đều làm cùng công ty, nếu là nhạc sĩ khác thì phải tự đến gặp Lam Nhan, nhưng vì đối phương là Tiện Ngư, Lam Nhan quyết định chủ động đi gặp mặt.

Không phải Tiện Ngư có địa vị cao hơn Lam Nhan. Xét về địa vị, hai người xem như ngang nhau, huống hồ lần này Tiện Ngư lại chủ động viết bài hát cho Lam Nhan.

Điều khiến Tiện Ngư đặc biệt là cậu ấy còn quá trẻ, tương lai không biết sẽ phát triển đến mức nào, cho nên Lam Nhan không muốn đắc tội Tiện Ngư.

Trên đường lên tầng chín của bộ phận sáng tác, người đại diện nhắc nhở nói: “Lát nữa khi từ chối bài hát của Tiện Ngư, anh phải thật khéo léo, không thể để cậu ấy cảm thấy chúng ta coi thường ca khúc của cậu ấy.”

Lam Nhan gật đầu: “Chuyện này tôi biết mà.”

Họ không quen biết Tiện Ngư nên không rõ tính cách cậu ấy. Nhưng nghĩ đến Tiện Ngư chỉ mới là sinh viên, chắc hẳn còn “non” lắm, nên nhất định phải giữ thể diện cho cậu ấy một chút.

Vừa vào thang máy, Lam Nhan chợt mỉm cười n��i: “Hơn nữa, tôi cũng không định từ chối bài hát này. Nhạc của Tiện Ngư sao có thể kém được? Chỉ là nó không thích hợp để phát hành vào tháng 12 mà thôi.”

Người đại diện cũng cười theo. Đây cũng là suy nghĩ của anh ta, bởi vì ca khúc tham gia hoạt động cuối năm kỷ niệm Tần Tề thống nhất chỉ có thể là bài hay nhất!

. . .

Cố Đông đi vào phòng làm việc của Lâm Uyên thông báo: “Đại biểu, Lam Nhan và người đại diện đang tới. Chúng ta có nên liên lạc với Trịnh Tinh lão sư ngay không? Để tránh sau này cô ấy biết được lại không vui.”

“Vậy sao?” Lâm Uyên hỏi. “Vậy phải làm sao để cô ấy vui vẻ đây?”

Cố Đông sửng sốt, chợt nhận ra đây đúng là phong cách hỏi chuyện của Lâm Uyên. Cô bật cười đáp:

“Ngài gọi điện giải thích cho Trịnh Tinh lão sư là được.”

“Được rồi.” Lâm Uyên gật đầu. “Cô có số điện thoại của cô ấy không?”

Cố Đông nói: “Trịnh Tinh lão sư là đại biểu của bộ phận sáng tác ở tầng mười, ngài có thể tra tìm số điện thoại của cô ấy trong hệ thống công ty.”

Lâm Uyên lại gật đầu, mở hệ thống nội bộ công ty ra tra tìm một chút, quả nhiên tra được số điện thoại của Trịnh Tinh.

Không nghĩ ngợi gì nhiều, cậu ấy gọi vào số máy đó. Đầu dây bên kia vọng đến giọng một phụ nữ trưởng thành. “A lô?”

“Chào Trịnh Tinh lão sư, tôi là Tiện Ngư.”

Trịnh Tinh có vẻ bất ngờ. “Ồ, là cậu à. Tìm tôi có việc gì thế?”

Lâm Uyên đi thẳng vào vấn đề: “Tôi muốn sáng tác ca khúc cho chương trình cuối năm mừng Tần Tề thống nhất.”

Cố Đông: “. . .”

Cô rất muốn nói chuyện điện thoại thay Lâm Uyên với Trịnh Tinh lão sư. Biết vậy cô đã dạy cậu ấy phải nói thế nào trước khi gọi điện rồi.

Haiz, nhưng với tính cách của Lâm đại biểu thì có dạy cách mấy cũng vô ích. Đại biểu trời sinh đã không có dây thần kinh giao tiếp rồi.

Trịnh Tinh im lặng vài giây rồi mới lên tiếng: “Cậu có chắc chắn không?”

Lâm Uyên đáp: “Xem như là có.”

Trịnh Tinh hỏi: “Cậu đang ở tầng chín à? Tôi cũng đang ở công ty, tôi xuống đó nghe thử một lần được không?”

Lâm Uyên gật đầu: “Được.”

Trịnh Tinh cười khẽ: “Xem ra cậu rất tự tin nhỉ. Thật ra tôi cũng không chắc chắn đâu, khúc phụ bên Huyến Lạn có thực lực không hề đơn giản.”

“Ồ.”

Trịnh Tinh lại bật cười: “Tiện thể hỏi cậu một câu, ca khúc Thay Đổi Chính Mình kia là cậu cố ý viết về đề tài Tần Tề thống nhất sao?”

“Không phải.”

Lâm Uyên không có ý định giấu giếm Trịnh Tinh hay bất cứ ai về việc này. Nhưng cậu ấy cũng sẽ không đi rêu rao khắp nơi, dù sao giới chức đã dùng ca khúc đó để phổ biến rộng rãi, sao cậu ấy có thể vả mặt họ được chứ?

“Ha ha ha…” Trịnh Tinh ôm bụng cười ha hả một trận, vui vẻ nói: “Đúng y như tôi đoán.”

Cười xong, cô chợt nghiêm túc bổ sung thêm một câu: “Nhưng đây chính là điều kỳ diệu của âm nhạc đó.”

“Vâng.”

“Tôi cúp máy đây, đến ngay.”

“Được.”

Cúp điện thoại xong, Lâm Uyên ngồi yên chờ đợi. Không lâu sau, Lam Nhan và người đại diện của anh ấy cũng đã đến.

“Chào Tiện Ngư lão sư…”

Lam Nhan năm nay khoảng gần bốn mươi tuổi, dáng người không cao, chỉ hơn một mét bảy, gương mặt điển trai cùng vóc người khỏe mạnh khiến người ta cảm thấy anh ấy tràn đầy sức sống.

“Xin chào.”

Lâm Uyên đứng dậy bắt tay với anh ta, tiện thể chào hỏi người đại diện một tiếng.

Đúng lúc này, bên ngoài có tiếng động, hóa ra Trịnh Tinh đã xuống đến nơi.

Lam Nhan và người đại diện vừa thấy Trịnh Tinh thì sửng sốt, sau đó v��i vàng chào hỏi cô. Một chi tiết nhỏ đáng chú ý là, thái độ của hai người còn nồng nhiệt hơn lúc đối mặt với Lâm Uyên.

“Đừng khách sáo, mọi người đến nghe bài hát mà.” Trịnh Tinh cười nói, sau đó ánh mắt sáng rỡ nhìn về phía Lâm Uyên.

Tiểu tử này đẹp trai thiệt nha!

Bản dịch này thuộc về truyen.free, nơi những câu chuyện tuyệt vời được sinh ra và bay xa.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free