(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1857: Mắng người
Trên thế giới này tồn tại một vài người khiến chúng ta phải cảm thán: “Đây là con người sao?” Tiện Ngư và Sở Cuồng chính là những người như thế.
“À, nhắc mới nhớ, Tiện Ngư chưa hề xuất hiện.”
“Chắc là không để ý, vì biết bạn mình thế nào cũng thắng thôi mà.”
Những lời nghị luận ấy lọt vào tai Lăng Không. Chẳng còn ai màng đến phản ứng của Lăng Không nữa. H���n đang nhìn chằm chằm vào bóng lưng kia, trong đầu quay cuồng với ý nghĩ: “Hắn khiêu khích ta sao?”
“Không phải, đây không phải là khiêu khích mà là miệt thị.”
Thù hận dâng trào, Lăng Không phẫn nộ tột cùng.
“Được, ta ra đề.”
Khi An Hoành vừa ổn định trật tự hiện trường thì Lăng Không cất tiếng, đôi mắt đỏ ngầu.
“Khoan đã.” Sở Cuồng gõ vội hai chữ này, rồi lại thêm một dòng: “Ta muốn đi vệ sinh.”
Vừa gõ xong, khán đài đã bật cười vang, nói đúng hơn là cả thế giới đang cười ồ lên. Sở Cuồng lão sư sao có thể nói ra câu ấy ngay trước buổi phát sóng trực tiếp toàn cầu chứ?
Lời nói ấy khiến mọi người tự động hiểu sang một ý khác: giải quyết Lăng Không dễ như đi vệ sinh.
Trong tiếng cười xì xào chế nhạo khắp khán đài, Lăng Không gằn từng tiếng một: “Ta muốn ngươi mắng ta!”
Cả khán đài ngỡ ngàng, ai nấy đều nghi ngờ tai mình có vấn đề, nghe lầm rồi chăng.
Sở Cuồng bảo hắn ra đề, nhưng hắn lại ra đề để Sở Cuồng mắng mình ư?
Tác giả hạng nhất của Lam Tinh lên tiếng: “Ý của Lăng Không chính là muốn Sở Cuồng lão sư viết văn mắng hắn. Đề bài này thật xảo trá, lấy bản thân làm mồi nhử, muốn Sở Cuồng lấy bút làm đao, giết người không thấy máu.”
“Đúng thế.” Lăng Không ngửa đầu lạnh lùng nhìn chằm chằm bóng lưng Sở Cuồng trên sân khấu: “Văn nhân các ngươi am hiểu nhất chính là dùng lời văn để xoay chuyển, đùa cợt, chi bằng để ta xem các ngươi mắng người tài tình đến đâu.”
“Lăng Không.” Tác giả hạng nhất Lam Tinh lại lên tiếng, ông lão cố gắng khuyên can: “Chắc hẳn cậu đã đọc qua Thủy Hử của Sở Cuồng lão sư rồi chứ?”
Lăng Không đáp: “Đọc rồi.”
Lão nhân nói: “Vậy cậu chắc phải biết trong *Thủy Hử truyện* có đoạn Dương Chí bán đao. Vị hảo hán ấy khoe thanh đao của mình chém sắt như chém bùn, giết người không thấy máu. Có một tên vô lại không tin, cứ khiêu khích đủ điều, cuối cùng bị Dương Chí dùng đao chém chết. Trước khi hắn chết nói hai chữ…”
“Đao tốt.” Lăng Không nói.
Trước khi chết, tên vô lại kia đã chứng minh bảo đao của Dương Chí là vật gia truyền. Quả nhiên giết ng��ời không thấy máu, bởi vì máu của hắn không hề dính lên thân đao, hắn dùng chính sinh mạng mình để chứng kiến khoảnh khắc ấy.
“Hôm nay, ta muốn được chứng kiến đôi chút.” Lăng Không nhìn chằm chằm Sở Cuồng, nhất định muốn hắn dùng văn chương chửi rủa mình.
Tống Phương chợt hiểu ra âm mưu xảo quyệt của Lăng Không. Nếu không mắng được, Sở Cuồng sẽ bị coi là vô dụng. Còn nếu mắng quá thậm tệ, lại trở thành lăng mạ Lăng Không, mất đi phong thái của một nhà văn.
Dù thế nào, Lăng Không cũng đã đẩy Sở Cuồng vào thế tiến thoái lưỡng nan.
Trong lúc mọi người đang ngỡ ngàng, Sở Cuồng gõ bốn chữ lớn: “Nhật ký người điên.”
….
I
Đêm hôm nay, trăng sáng quá.
Tôi không gặp ông ấy đã hơn ba mươi năm nay. Nay gặp ông, trong lòng tôi thấy sáng suốt và khoan khoái. Bây giờ tôi mới biết rõ ba mươi năm trước tôi thật là ngu ngốc; nhưng mà phải hết sức cẩn thận mới được. Chẳng thế thì sao con chó nhà họ Triệu, nhà ông ấy, lại hai mắt lườm lườm nhìn tôi ư?
Tôi sợ là phải lắm.
…
II
Hôm nay không có trăng, tôi biết là không ổn rồi đây. Sáng sớm, nơm nớp bước ra cửa, thấy cặp mắt ông cụ Triệu đã khả nghi rồi: tuồng như sợ tôi, tuồng như toan hại tôi. Còn có bảy tám người nữa, châu đầu kề tai bàn tán về tôi. Họ lại sợ tôi nhìn thấy. Hết thảy những người đi trên đường đều là thế cả. Trong đó một người hung tợn hơn, há hốc mồm ra, nhìn tôi cười một cái. Tôi thấy lạnh từ đầu đến chân, biết rằng bọn họ đã bố trí đâu vào đó cả rồi.
Tôi không sợ, cứ việc đi đường tôi. Đằng trước, một lũ bé con cũng đương bàn luận về tôi; cặp mắt chúng nó cũng giống cặp mắt của ông cụ Triệu, và da mặt chúng nó đều xanh xám. Tôi tưởng tôi với lũ trẻ ấy có thù hiềm gì đâu mà chúng nó cũng thế. Không nhịn được, tôi quát lớn: “Thế nào, chúng bay bảo tao!”
Nhưng chúng nó đều chạy đi cả.
Tôi tưởng: tôi với ông cụ Triệu có thù hiềm gì đâu, với những người đi đường cũng có thù hiềm gì đâu; chẳng qua hai mươi năm trước tôi có lấy cuốn sổ lưu thủy cũ kỹ của nhà ông Cố Cửu chùi dưới chân, làm ông Cố Cửu rất khó chịu. Ông cụ Triệu tuy không quen biết gì ông Cố Cửu, nhưng nghe được tin, chắc cũng bất bình thay, nên mới rủ những người đi đường hè nhau trả đũa tôi. Nhưng còn lũ trẻ con? Lũ trẻ con thì lúc bấy giờ chúng nó còn chưa đẻ, làm sao hôm nay chúng cũng trợn mắt lườm lườm, hình như muốn hại tôi? Điều đó làm cho tôi sợ, làm cho tôi sững sờ và rầu lòng. Tôi biết rồi. Đó là bố mẹ chúng nó dạy chúng nó.
...
Nội dung rất ngắn gọn, văn phong cũng chẳng hề rườm rà, toàn bộ đều chú trọng vào nội tâm nhân vật. Người họ Triệu đó, chắc chắn là đang ám chỉ Lăng Không. Dù không đích danh nhắc tới họ Lăng, nhưng ai cũng ngầm hiểu đó là ai.
Vậy con chó của người họ Triệu là ai? Mọi người bất giác đưa mắt nhìn về phía Tống Phương. Kẻ bám đuôi Lăng Không, thường xuyên cắn bậy, chẳng phải là Tống Phương hay sao? Đúng là chẳng khác nào một con chó điên cuồng hộ chủ.
Tống Phương bị kích thích đến mức chấn động, suýt chút nữa hôn mê. Hắn thầm nguyền rủa trong lòng, hóa ra làm đồng đội của Lăng Không thật sự là tự đào hố chôn mình.
Lời nhận xét ấy nhanh chóng lan truyền khắp mạng xã hội, đang yên đang lành bỗng nhiên lại thách Sở Cuồng mắng người.
Nội dung bản dịch này do truyen.free độc quyền phát hành.