(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1812: Hoá thành chim
Buổi hòa nhạc này không được phát sóng trực tiếp hay chiếu qua livestream. Công chúng bên ngoài, sau khi bão tin tức về sự kiện thảm đỏ lắng xuống, giờ đây đang bàn tán sôi nổi về buổi trình diễn bên trong.
Đột nhiên, có tiếng nói cất lên: “Chắc buổi hòa nhạc sắp bắt đầu rồi nhỉ?”
“Không biết bên trong thế nào nữa?”
“Muốn đi xem quá.”
“Không mua được vé!”
“Vé đã bị giới tài phiệt mua sạch!”
“Đúng vậy.”
“Thế mới tức chứ, một số người nghe không hiểu gì nhưng vẫn cứ muốn đến hóng chuyện.”
“Ha ha, tôi đoán lúc này họ đang bàn chuyện làm ăn.”
“Đại sảnh Kim Sắc có phòng riêng là để dành cho những người này đấy.”
“Chúng ta chỉ có thể chờ video ra sau vậy.”
Đúng như mọi người dự đoán, trong những phòng riêng của đại sảnh Kim Sắc, các cuộc giao dịch, làm ăn giữa giới thượng lưu đang diễn ra sôi nổi. Thế nhưng, giữa lúc cuộc trò chuyện đang hăng say, tiếng sáo trúc du dương, trong trẻo bỗng cất lên.
Cảm xúc của họ dường như bị cuốn theo tiếng sáo, không thể cưỡng lại. Mọi buồn bã, hoài niệm, vui mừng, an yên đều ùa về cùng lúc, khiến tâm hồn họ rung động theo từng nốt nhạc.
Dù am hiểu âm nhạc hay không, ai nấy đều phải hướng mắt về sân khấu. Những người vốn đang nói chuyện cũng lập tức im bặt.
Trong không gian tĩnh lặng đó, từng nét mặt dần lộ rõ sự biến đổi. Có người định tiếp tục bàn chuyện lại bị người bên cạnh trừng mắt, đành nín thin.
Trên mặt họ hiện lên vẻ hoang mang, rồi chuyển dần sang bi thương, như thể bị âm nhạc hút hồn, hoàn toàn đắm chìm vào cảm xúc.
“Đây là gì thế?”
Trong không gian dường như chỉ còn lại tiếng sáo trúc văng vẳng, trong trẻo, du dương một cách kỳ lạ. Tựa như tiếng ngọc núi Côn vỡ vụn, vang vọng đến tận tầng mây. Mọi cảm xúc của nhân loại như được bật công tắc, ồ ạt dâng trào.
Hạnh phúc, nỗi buồn, bất lực, ấm áp... Và giữa lúc ngàn vạn cảm xúc đó dâng trào, Lâm Uyên lặng lẽ lướt ngón trên phím đàn piano.
Âm thanh từ những phím đàn đen trắng xen kẽ dường như cũng đang khơi gợi và kéo theo cảm xúc của mọi người, hòa quyện cùng tiếng sáo trúc.
Giống như gió núi, lại giống như vầng trăng in bóng sâu dưới đáy thung lũng. Hoặc là niềm vui được thong thả nửa ngày, trải tấm khăn xuống đất nằm ngửa ngắm trời.
Giữa tiếng gió rít, mây bay, lại chất chứa sự kiên định đến mức khiến người ta bật khóc. Nhớ về những tháng năm xưa cũ, tự hỏi rốt cuộc mình đã bỏ lỡ những điều gì.
Tiếng nhạc tựa như tiếng chim hót cao vút.
Ngay lúc này, dù là nhạc sĩ chuyên nghiệp hay người vốn thờ ơ với âm nhạc, ai nấy đều hoàn toàn bị mê hoặc.
Nếu tiếng piano là một người bạn đến thăm vào ban đêm, thì tiếng violin từ từ cất lên, giống như có thêm những người bạn khác ghé thăm.
Violin ngọt ngào, Cello sâu lắng.
Cả hai cứ luân phiên hỗ trợ, bầu bạn với nhau.
Giai điệu "Nightbird" đang tâm sự cùng ai đó, vừa sáng ngời lại vô cùng dịu dàng. Nó an ủi và cổ vũ người nghe vượt qua nỗi buồn đau. Xen lẫn trong đó là tiếng cười trầm thấp duyên dáng, như một cuộc đối thoại giữa con người và thiên nhiên.
Mỗi người nghe bản nhạc này đều có cảm xúc không giống nhau. Có người nghe bản nhạc này, vô tình nước mắt tràn mi, nhớ đến người thân đã khuất. Người khác lại nghĩ về một tình yêu đã chết.
Một số người hồi tưởng về bao thập kỷ đã đi qua mưa gió cuộc đời. Có người khẽ nhếch khóe miệng, lòng dâng lên sự bình yên và ấm áp chưa từng có. Lại có người mắt ánh lên sự nóng bỏng, như ngọn lửa trại bùng cháy, lộ ra ánh sáng hy vọng.
Dần dần, âm nhạc kết thúc.
Tuy nhiên, điều khác biệt so với hầu hết các bản nhạc khác chính là đoạn cuối của "Nightbird" không phải là một kết thúc êm đềm, mà là một đoạn giao hưởng hoành tráng, đồng thời cũng là cao trào của toàn bộ tác phẩm.
Dàn nhạc đồng loạt hòa tấu vang lên, tạo nên sự rung động mãnh liệt. Mọi người nghe thấy tiếng kêu thét từ sâu thẳm biển cả, ẩn chứa nỗi tang thương của "Nightbird". Đó là tiếng sóng biển gào thét, nơi một "Nightbird" kiêu ngạo đang đau khổ tìm kiếm bến bờ an toàn cho chính mình.
Sự chờ đợi ánh sáng trước bình minh, để xuyên phá những đám mây tối tăm. Ngay cả khi mặt trời nóng bỏng có thể làm tan chảy đôi cánh, nó vẫn kiên trì vươn tới ánh sáng.
Xuyên qua những ngày quá khứ tăm tối, giãy giụa trong sự khổ sở và suy bại. "Nightbird" từng chút một tiếp cận những tầng mây, trước khi tìm đến cầu vồng, mong được chạm tới mặt trời khi những đám mây bị phá vỡ.
Khi những đám mây bị phá vỡ, khi trái tim được thắp sáng, "Nightbird" đã phá tan những trở ngại khó khăn. Trong trái tim nó, hy vọng đã bừng sáng, bay vút ra khỏi trái đất.
Khoảnh khắc này, tất cả mọi người đều sững sờ.
“Chuyện gì vừa xảy ra vậy?”
“Tại sao điều này lại xảy ra?”
“Như thể vừa bước vào một câu chuyện, trở thành nhân vật chính, đón nhận những bi thương và niềm vui xa lạ.”
“Dễ nghe!”
“Thật sự dễ nghe.”
“Làm sao trên đời này lại có một thứ âm nhạc như vậy.”
“Hôm nay tôi mới biết, hóa ra âm nhạc lại tuyệt vời đến thế, cuộc đời tôi như bắt đầu nở rộ!”
“Trước kia anh có thích nghe mấy loại giao hưởng nhẹ nhàng này đâu, chỉ mê DJ nhảy nhót thôi mà.”
“Mấy thứ rác rưởi kia sao có thể sánh với âm thanh tuyệt diệu này.”
“Tại sao tôi lại cảm thấy hoàn toàn chìm đắm trong thế giới âm nhạc này, đây có phải là thiên đường không?”
“Bản nhạc này có ma lực!”
“Thật sự là ma lực thần kỳ!”
“Mỗi một nốt nhạc dường như đều truyền tải cho tôi một phần hồi ức, nhưng mỗi khoảnh khắc lại mang đến cảm nhận hoàn toàn khác biệt!”
“Chấn động lòng người!”
“Hình như tôi đã nhìn thấy cả một đế quốc sụp đổ trong sự bất lực.”
“Nào có, đó rõ ràng là một đốm lửa mang tên hy vọng bùng lên trong phế tích.”
“Tôi cảm thấy mình đã hóa thành một con chim.”
Tác phẩm này được bảo hộ bản quyền và chỉ phát hành tại truyen.free.