(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1697: Ai cũng có phần
Bọn họ đều nói có lý, nhưng hắn không thể thốt nên lời.
Đột nhiên, Triệu Doanh Châu bóp vai cho Lâm Uyên, giọng ngọt ngào: “Đại diện!”
Giang Quỳ không cam lòng yếu thế, giành lấy cánh tay còn lại của Lâm Uyên mà xoa bóp, cũng bắt chước Triệu Doanh Châu, ngọt giọng gọi: “Ngư phụ.”
Ngư vương triều ít khi gọi Lâm Uyên là Ngư phụ.
Trần Chí Vũ còn mặt dày gọi Ngư phụ rồi cắt một miếng bít tết mời Lâm Uyên: “Ngài nếm thử đi, miếng thịt này vừa cắt xong đấy.”
Ngụy Hảo Vận rót trà cho Lâm Uyên: “Trà của anh nguội rồi, để em đổi tách trà nóng khác cho nhé.”
Hạ Phồn nhìn chằm chằm Lâm Uyên: “Mẹ cậu vẫn hay kể chuyện xấu hồi nhỏ của cậu cho tôi nghe. Thật ra tôi nghĩ nên giữ kín thì hơn. À mà, chuyện thú vị giữa Giản Dịch với nữ diễn viên X, cậu có muốn nghe không?”
Đúng là lợi hại!
Để đạt được mục đích của mình, bọn họ không từ bất kỳ thủ đoạn nào. Ngay cả phim cung đấu cũng không đặc sắc bằng mưu mô của Ngư vương triều.
Tôn Diệu Hỏa trợn tròn mắt, hôm nay hắn phát hiện ra một điều. Chẳng biết từ khi nào, đám người Ngư vương triều đã bị hắn ảnh hưởng, trở nên lươn lẹo.
Thậm chí trò còn giỏi hơn thầy, đã thành cao thủ cả rồi.
Tựa như Hạ Phồn trực tiếp dùng ân tình để ràng buộc, lại lấy chuyện xưa ra uy hiếp. Khiến người ta vừa cảm động vừa e ngại không dám từ chối. Ngư vương triều đã biết tiến lùi đúng lúc, trưởng thành quá nhanh. Mọi chiêu trò đều đã bị họ giành mất, Tôn Diệu Hỏa không biết nên làm gì tiếp theo.
Lâm Uyên lại nhìn Tôn Diệu Hỏa một cái, cảm thấy mừng vì Tôn Diệu Hỏa không a dua theo bọn họ: “Các cậu phải học theo học trưởng, chững chạc một chút chứ.”
Cả đám người lớn còn không bằng trẻ con. Kẻ xoa bóp vai, người bưng nước rót trà, phục vụ ăn uống tận nơi. Nhưng bóp quá tay khiến hắn đau nhói, trà quá nóng không uống được, còn miếng bít tết lại bị cắt bằng dao bẩn.
Còn dùng cả bí mật lúc nhỏ để uy hiếp hắn, tiện thể muốn hóng chuyện một phen. Thật ra hắn không sợ chuyện lúc nhỏ bị vạch trần, thân là người xuyên không, quá khứ thời thơ ấu đó không phải là của hắn.
Mọi người: “...”
Tôn Diệu Hỏa này đúng là cáo già, trong khi mọi người tranh nhau luống cuống, hắn lại đứng ngoài tỏ vẻ thanh cao sao?
Tôn Diệu Hỏa: “...”
Rốt cuộc chuyện gì đang xảy ra vậy, vừa rồi có chuyện gì thế?
Cuối cùng Lâm Uyên đã quyết định làm riêng cho mỗi thành viên Ngư vương triều một album. Tất nhiên là không thể hoàn thành ngay lập tức, chuyện này cần phải có thời gian.
Lâm Uyên phải suy nghĩ xem, tác phẩm nào sẽ phù hợp với phong cách âm nhạc của từng người. Việc chọn lọc rồi tổng hợp lại thành một album cũng mất không ít công sức.
Trong những ngày tiếp theo, dự đoán của Lâm Uyên đã trở thành sự thật. Phần phim đầu tiên của loạt phim Harry Potter, “Harry Potter và Hòn đá Phù thủy”, đã bùng nổ về doanh thu.
Sức ảnh hưởng của bộ phim tương tự như “Kung Fu” của Tiện Ngư trước đây. Chỉ riêng người hâm mộ Harry trên khắp thế giới đã đóng góp một phần rất đáng kể vào doanh thu của bộ phim.
Hơn nữa bộ phim cũng dễ tiếp cận không kém đối với những khán giả chưa từng đọc tiểu thuyết. Không hề xảy ra tình trạng nếu chưa đọc tiểu thuyết thì sẽ không thể hiểu được cốt truyện.
Công ty giải trí Tinh Mang chính thức bắt tay vào quay “Harry Potter và Phòng bí mật”, kịch bản cũng do Tiện Ngư chắp bút. Trong loạt phim Harry Potter, các nhân vật đều sẽ trưởng thành qua từng năm.
Để đảm bảo tính chân thực của câu chuyện, Lâm Uyên cũng sẽ cố gắng nắm bắt sự trưởng thành về tuổi tác của các diễn viên nhí ngay trên phim trường. Điều đáng nói chính là, đạo diễn của phần phim đầu tiên là Đỗ Ngạn. Đỗ Ngạn cũng là vị đạo diễn được Tinh Mang bỏ một số tiền lớn ra mời từ Tề Châu về.
Ông vẫn luôn là người theo chủ trương đạo diễn là trung tâm của quá trình chế tác cho đến khi hợp tác với Lâm Uyên trong bộ phim “Cuộc đời của Pi”. Đó là lần đầu tiên trong đời Đỗ Ngạn buông bỏ quyền lực và giá trị của người đạo diễn, hoàn toàn dựa vào ý tưởng và suy nghĩ của Tiện Ngư để tiến hành quay phim.
Kết quả là, bộ phim đã thành công vang dội. Có lẽ chính thành công vang dội đó đã khiến Đỗ Ngạn dao động. Khi công ty thông báo về việc quay bộ phim “Harry Potter và Hòn đá Phù thủy”, ông đã xung phong nhận vị trí đạo diễn. Mặc dù ông biết rõ điều đó cũng đồng nghĩa với việc ông sẽ tiếp tục phải lắng nghe Tiện Ngư chỉ đạo.
Sự lựa chọn của Đỗ Ngạn không sai, lần hợp tác thứ hai giữa ông và Tiện Ngư lần nữa gặt hái thành công vang dội. Điều này đã ảnh hưởng sâu sắc đến Đỗ Ngạn, khiến một phần nào đó trong tư duy của ông đã thay đổi.
Trên thực tế, dù lấy đạo diễn làm nòng cốt hay lấy biên kịch làm chủ đạo, thì mục đích cuối cùng vẫn là mong muốn bộ phim được thực hiện trôi chảy, đạt đến độ hoàn thiện và chất lượng cao nhất.
Nếu đã như vậy, cớ gì phải câu nệ hình thức? Ai có ý tưởng tốt hơn thì sử dụng ý tưởng của người đó. Nếu Tiện Ngư đã giỏi hơn ông, ông không ngại lắng nghe Tiện Ngư.
Huống hồ Tiện Ngư không phải người độc đoán, trong quá trình quay phim, hắn vẫn luôn lắng nghe ý kiến và nhận xét của ông. Cả hai người đều khiêm tốn cân nhắc, suy xét kỹ lưỡng các lựa chọn và cùng nhau đưa ra phương án tốt nhất.
Như thế là đủ rồi, ông, dù chỉ là người quyết định thứ hai trong đoàn phim, cũng có rất nhiều quyền lực. Nhưng một số đạo diễn trong giới phim ảnh lại cho rằng Đỗ Ngạn đã phản bội lý tưởng lấy đạo diễn làm trung tâm mà ông từng theo đuổi.
Bản quyền nội dung này thuộc về truyen.free, nơi bạn có thể khám phá những câu chuyện độc đáo.