(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1669: Phân minh rạch ròi?
Yukawa quả nhiên đã tìm ra manh mối, đúng là người duy nhất có chỉ số IQ theo kịp Ishigami. Dường như thấu hiểu sự kích động của độc giả đang dõi theo từng con chữ, hắn đã trực tiếp tìm đến Yasuko.
Yasuko hơi hoảng hốt, nàng đã biết tin Ishigami tự thú.
Yukawa cười nói: “Cô cho rằng tôi sẽ tới thuyết phục cô sao?”
Yasuko cố gắng trấn tĩnh: “Không, làm gì có chuyện đó, tôi đâu có gì để ngài phải thuyết phục cơ chứ?”
“Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
“Chúng ta hãy cùng nhìn lại mọi chuyện từ đầu.”
Yukawa khựng lại một chút rồi lên tiếng, với ánh mắt chằm chằm nhìn Yasuko: “Tôi muốn nói rằng cô chẳng biết chút gì cả.”
Chưa cần biết phản ứng của Yasuko thế nào, các độc giả đã tròn mắt. Lỗ Dương và Từ Bình đều cảm thấy khó hiểu, tại sao Yukawa lại nói “Cô chẳng biết gì cả”?
Dường như Yukawa đang nói với Yasuko, nhưng thực tế Lỗ Dương, Từ Bình và các độc giả khác đều có cảm giác lão tặc Sở Cuồng đang trêu ngươi độc giả thì đúng hơn.
Giời ạ, lão tặc đáng ghét, rốt cuộc chân tướng là gì?
…
Bí ẩn cuối cùng đã bị vạch trần.
Đoạn này có thể coi là cao trào của toàn bộ tác phẩm. Yukawa nói với Yasuko: “Những chứng cứ ngoại phạm của cô là thật phải không? Cả hai mẹ con cô đều đã đi xem phim thật. Nếu không thì cô, nhất là con gái cô, sẽ không chịu nổi sự truy vấn gắt gao từ các điều tra viên. Hai mẹ con cô không hề nói dối.”
Lỗ Dương: “Điều này là không thể.”
Từ Bình: “Không hợp lẽ thường.”
Yasuko trong truyện không thể giải thích được, cho đến khi Yukawa tiếp tục nói: “Tuy nhiên, hẳn là cô cảm thấy có điều gì đó rất lạ. Chẳng hạn như tại sao lại không cần nói dối? Hoặc tại sao cảnh sát chỉ điều tra cô ít vậy? Ishigami đã sắp đặt để mẹ con cô chỉ cần trả lời đúng sự thật trước các câu hỏi của cảnh sát.
Anh ấy đã sắp xếp để dù cảnh sát có điều tra thế nào đi nữa thì cũng không làm gì được mẹ con cô. Nhưng anh ấy đã chuẩn bị những gì thì có lẽ cô không rõ. Cô chỉ nghĩ rằng anh ta đã giăng một cái bẫy nào đó, nhưng cụ thể là gì thì cô không rõ. Tôi nói có đúng không?”
Yasuko ngây người.
Yukawa tiếp tục đóng vai Sherlock Holmes kiêm luôn Hercule Poirot: “Anh ấy đã hy sinh rất nhiều để bảo vệ mẹ con cô. Một sự hy sinh mà những người bình thường như tôi và cô không thể tưởng tượng ra nổi. Có lẽ ngay sau khi vụ án xảy ra, anh ấy đã sẵn sàng đứng ra gánh tội thay cho mẹ con cô trong trường hợp xấu nhất.
Mọi kế hoạch đều được xây dựng dựa trên giả thiết đó. Hay nói ngược lại, chỉ có giả thiết đó là không thể bị phá vỡ. Dù đó là một giả thiết vô cùng tàn khốc. Bất cứ ai cũng phải chùn bước khi rơi vào hoàn cảnh đó. Ishigami cũng hiểu rõ điều này.
Chính vì vậy mà anh ấy đã tự mình cắt đứt mọi đường lui, để trong trường hợp xấu nhất, anh không còn đường lùi.
Một cái bẫy khiến người ta phải rợn tóc gáy.”
Yasuko bắt đầu run rẩy, cuối cùng nàng cũng hiểu ra lời Yukawa nói là đúng, rằng Ishigami đã sắp đặt tất cả. Vụ giết người ở Edogawa là do Ishigami làm. Nhưng người bị giết đó lại không phải Togashi, kẻ mà mẹ con Yasuko đã sát hại.
Yukawa nhìn người phụ nữ trước mặt với ánh mắt phức tạp: “Có vẻ như cuối cùng cô đã hiểu tôi nói gì. Đúng vậy, để bảo vệ cô, Ishigami đã giết một người khác. Đó là vào ngày mùng mười tháng Ba. Tức là ngay sau cái ngày Togashi Shinji bị giết.”
Togashi chết vào ngày mùng 9 tháng 3. Vào ngày 10 tháng 3, Ishigami đã sát hại một kẻ lang thang không ai có thể truy ra tung tích, biến hóa thành thi thể của Togashi, và thành công chặn đứng mọi cuộc điều tra của cảnh sát.
Kẻ lang thang đó là ai? Vì là một kẻ lang thang, khi hắn biến mất sẽ chẳng ai thấy kỳ lạ, cũng chẳng có ai trình báo cảnh sát.
Vì những kẻ đó không có người thân, bạn bè, ngay cả Ishigami cũng không rõ danh tính của kẻ mình đã giết. Thời gian cũng không thành vấn đề, những bằng chứng ngoại phạm của Yasuko thực chất là cho ngày 10 tháng 3.
Còn Togashi đã chết trước đó một ngày rồi.
Ishigami giết chết kẻ lang thang, khiến mọi đầu mối trở nên mơ hồ, lại cố ý đánh lừa cảnh sát hướng sự nghi ngờ về phía mẹ con Yasuko, khiến họ cũng tin rằng cái xác kia chính là Togashi. Thế nhưng, thực ra cái xác dưới hồ Edogawa lại không phải của Togashi.
…
Lỗ Dương ngây người, Từ Bình ngây người, vô số độc giả đang đọc và thảo luận truyện đều sững sờ. Dường như trong đầu họ, một làn sóng xung kích đã đánh tan mọi giả thuyết và nghi ngờ từ trước đến nay.
“Tuyệt quá!”
“Chúng ta đều biết thời gian xảy ra vụ án có vấn đề, nhưng không ngờ rằng sự bất thường đó lại là do Ishigami đã đánh lạc hướng cảnh sát bằng cách giết một kẻ lang thang rồi ngụy trang thành thi thể của Togashi.”
“Yasuko không hề thích hắn.”
“Để bảo vệ người phụ nữ đó, hắn không ngần ngại giết một người khác, thủ đoạn tàn nhẫn và vô tình, một tình yêu đơn phương nhuốm máu tanh.”
“Là tình yêu ma quỷ gì vậy?”
“Ishigami đã sắp đặt mọi chuyện không chút sơ hở rồi ra đầu thú gánh tội. Bây giờ cảnh sát đã kết luận Ishigami giết chết Togashi. Dù sau này có ai đó phát hiện ra thi thể thật của Togashi cũng chẳng sao cả. Bởi lẽ, vụ án Togashi đã kết thúc từ lâu, kể cả khi Ishigami có tự mình muốn phản cung để lật lại vụ án cũng là điều không tưởng.”
“Hiến thân sao?”
“Chẳng trách tên sách lại là “Sự Hiến Thân Của Nghi Can X”. Đây chính là vì tình yêu mà từ bỏ cả sinh mệnh sao?”
“Dù đã phát hiện ra chân tướng, nhưng tôi lại không thể ngờ rằng Ishigami lại vì tình yêu dành cho Yasuko mà ngồi tù, thậm chí chờ đợi án tử hình.”
Phần nội dung tiếp theo rất mơ hồ, toàn bộ mạch truyện đều đi theo dòng hồi ức của Ishigami.
Toàn bộ bản biên tập này thuộc quyền sở hữu của truyen.free.