Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 165: Đệ Tử Khắp Thiên Hạ

Sau hai giờ, Tiết Lương thẫn thờ trở lại ban soạn nhạc. Lập tức, các đồng nghiệp rối rít vây quanh anh, gương mặt ai nấy đều tràn đầy hiếu kỳ:

"Lâm Đại Biểu gọi cậu có việc gì đấy?"

"Sao đi lâu như vậy?"

"Đây là lần đầu tiên Lâm Đại Biểu triệu kiến một người trong ban soạn nhạc chúng ta!"

"Lâm Đại Biểu cũng đâu phải Hoàng Đế, sao có thể dùng từ ‘tri��u kiến’ chứ."

"Tôi cảm thấy ‘triệu kiến’ mới chuẩn xác, phù hợp với thân phận của Lâm Đại Biểu."

"Nói như thế cũng đúng."

"..."

Sau mấy lời bàn tán dông dài, mọi người đều tập trung nhìn Tiết Lương: "A Lương, sao không nói gì thế?"

"Ta..." – Tiết Lương nhìn mọi người, há miệng, ngập ngừng hồi lâu rồi mới cất tiếng:

"Ta theo lão sư học soạn nhạc rồi."

Mọi người kinh ngạc:

"Lão sư?"

Tinh thần của Tiết Lương dường như vẫn chưa hoàn hồn hẳn: "Lâm Đại Biểu chính là lão sư của ta, hắn nói sau này muốn chỉ dạy ta soạn nhạc..."

"Thật hay giả?"

"Khó trách đi lâu như vậy."

"Lâm Đại Biểu dạy cậu hai giờ?"

Chuyện này không ai ngờ tới.

Nhưng đối với Tiết Lương, điều đó lại càng không thể tin nổi. Giờ đây, khi anh hồi tưởng lại những gì vừa được học trên tầng, cảm giác càng thêm rung động: "Lâm Đại Biểu quá..."

"Quá cái gì?"

Mọi người nhìn chằm chằm Tiết Lương.

Tiết Lương suy nghĩ mãi, vẫn không tìm ra từ ngữ nào thích hợp để diễn tả. Đến khi mọi người bắt đầu cảm thấy mất hứng, định kéo nhau tản đi hết, anh mới bỗng nhiên lên tiếng:

"Ta cảm thấy trên thế giới này, không có ai hiểu soạn nhạc hơn Lâm Đại Biểu!"

Mọi người: "..."

Ngay sau đó, họ phá ra cười lớn.

Trưởng ban soạn nhạc vỗ vai Tiết Lương: "Cậu là một trường hợp khá đặc biệt trong số chúng ta, vì cậu không được đào tạo bài bản về soạn nhạc nên trình độ chuyên môn còn hạn chế. Lâm Đại Biểu là một nhạc sĩ cao cấp, kiến thức soạn nhạc của anh ấy dĩ nhiên phong phú hơn bất cứ ai trong chúng ta. Nhưng cậu nói trên thế giới không ai hiểu soạn nhạc hơn anh ấy thì quá khoa trương rồi. Ngoại trừ khúc phụ, không ai dám tự nhận mình là nhạc sĩ tốt nhất."

Tiết Lương trầm mặc.

Anh rất muốn nói cho mọi người biết rằng, mình vẫn tự mình bù đắp kiến thức chuyên môn mỗi ngày, thậm chí chương trình đào tạo soạn nhạc ở đại học anh cũng đã tự học gần hết.

Anh rất muốn nói:

"Lâm Đại Biểu chính là một Khúc phụ chân chính!"

Nhưng anh biết rõ rằng nói ra cũng chẳng ai tin. Chỉ mình Tiết Lương mới biết, trong vỏn vẹn hai giờ học cùng Lâm Đại Biểu, anh đã gặt hái được những gì to lớn đến mức nào!

"Có cảm giác như Lâm Đại Biểu đã làm cho Tiết Lương choáng váng cả người rồi." Một nhạc sĩ trong ban cười nói.

Tiết Lương bỗng thấy hơi tức giận, anh nhìn người đó nói:

"Đó là bởi vì anh chẳng hiểu gì về Lâm Đại Biểu cả!"

"Nói thử xem nào." – Người đồng nghiệp này cười càng vui vẻ hơn.

Tiết Lương siết chặt nắm đấm, rồi bỗng nhiên trấn tĩnh lại, bình thản nhìn người đối diện nói:

"Sau này anh sẽ biết."

"Thế nào?"

Người đối diện bỗng thấy hơi mất hứng. Ánh mắt của Tiết Lương khiến anh ta cảm thấy rất khó chịu, không nhịn được châm chọc: "Cậu học với Lâm Đại Biểu được mấy ngày mà đã nghĩ có thể luyện được tuyệt thế thần công sao? Hay cậu cũng có thể hoàn thành đơn đặt hàng ba triệu như vụ Giải trí Lôi Đình à? Tỷ lệ hoàn thành đơn hàng của cậu đúng là số một trong công ty đấy, nhưng hợp đồng lớn nhất cậu từng làm, nếu tôi nhớ không nhầm, hình như mới chỉ mười vạn thôi thì phải, đúng không?"

"Đùa thì đùa, nhưng cậu đừng quá đáng."

Trưởng ban cau mày, trừng mắt nhìn người đồng nghiệp có thái độ không hay đó, sau đó quay sang nói với Tiết Lương: "Cố gắng học thật tốt vào. Cơ hội này khó có được, Lâm Đại Biểu đã chọn cậu, chứng tỏ cậu là người được anh ấy coi trọng nhất."

"Ừm."

Tiết Lương gật đầu thật mạnh.

Người đồng nghiệp vừa tranh cãi với Tiết Lương bĩu môi một cái, nhưng cũng không nói thêm lời nào nữa.

Cuối cùng, anh ta chỉ thấy có chút phiền muộn, vì người mà Lâm Đại Biểu lựa chọn lại là Tiết Lương chứ không phải mình.

Lâm Uyên cảm thấy dạy soạn nhạc là một công việc rất thú vị, bởi vì lúc mở ra thẻ nhân vật Dương Chung Minh để sử dụng, anh vẫn giữ được sự tỉnh táo trong trí nhớ.

Vì vậy, khi truyền đạt kiến thức cho Tiết Lương, Lâm Uyên đồng thời cũng có thể cảm nhận mình đang học hỏi thêm.

Thẻ nhân vật thật sự thần kỳ đến vậy.

Rõ ràng là dạy người khác, kết quả lại thành ra tự dạy cả chính mình.

Đáng tiếc, trong lúc dạy, anh lại không được hưởng "buff sư giả", chỉ tiếp nhận kiến thức mà không đủ ngộ tính để thấu triệt, mà tất cả đều được Tiết Lương hưởng trọn.

"Hiệu quả buff sư giả của ta đã tăng nhiều chưa?" Lâm Uyên tò mò hỏi hệ thống.

Hệ thống trả lời: "Hiệu quả hào quang sư giả của ký chủ vẫn luôn tăng lên chậm rãi, nhưng gần đây bị chững lại, bởi vì ký chủ đã không tiến hành dạy học trong một khoảng thời gian rất dài."

Lâm Uyên chợt hiểu ra.

Anh hiểu ý hệ thống muốn nhắc đến việc anh hành nghề dạy vẽ tại câu lạc bộ hội họa Tần Nghệ. Trong khoảng thời gian đó, hiệu quả buff sư giả của Lâm Uyên đã tăng lên rất nhanh.

"Vấn đề là..." – Lâm Uyên cau mày nói:

"Bây giờ ta chỉ dạy một đệ tử. Nhiệm vụ này tính từ đầu đến cuối cũng chỉ cho phép dạy có ba người, trong tình huống như vậy ta rất khó để tiếp tục tăng hiệu quả hào quang sư giả."

"Ký chủ vẫn đang hiểu lầm." – Hệ thống trả lời:

"Hào quang sư giả không chỉ được nâng cao theo phạm vi dạy học của ký chủ, mà còn có thể được nâng cao theo chất lượng giảng dạy. Nói cách khác, ngay cả khi ký chủ chỉ dạy một người, nhưng nếu có thể nâng cao trình độ của đối phương lên một mức nhất định, hào quang sư giả cũng có thể tăng thêm hiệu quả, thậm chí lên cấp!"

Lâm Uyên vẫn rất coi trọng hiệu ứng buff sư giả này.

Bởi vì dạy học kiếm tiền khá tốt.

Vốn dĩ bên Tiết Lương cũng phải thu phí chứ.

Nhưng vì là nhiệm vụ của hệ thống, anh cũng đang được dùng miễn phí hai tiếng mỗi ngày của thẻ nhân vật – thứ này chỉ xuất hiện khi mở rương bạch ngân. Hơn nữa, đối phương trên danh nghĩa còn là cấp dưới của anh, vì vậy anh không hề nghĩ đến chuyện thu học phí.

Nhưng đúng là trước đây Lâm Uyên không hề nghĩ tới rằng, chỉ dạy một người cũng có thể tăng hiệu quả sư giả.

Anh lại hỏi hệ thống trong đầu: "Lấy ví dụ như trường hợp của Tiết Lương vừa rồi, ý hệ thống là nếu như ta có thể dạy cậu ta thành một nhạc sĩ phi thường lợi hại, thì hiệu quả cũng không kém hơn khi ta dạy ra một đám nhạc sĩ sao?"

"Đúng vậy."

Đây chẳng phải là kiểu rèn luyện tinh binh sao!

Sớm biết còn có thể ch��i như vậy, Lâm Uyên đã sớm tìm một người có thiên phú không tệ để cày điểm kinh nghiệm rồi.

Ví dụ như khi còn ở câu lạc bộ hội họa, mình hoàn toàn có thể dạy Chung Dư nhiều hơn nữa, bồi dưỡng cậu ta thành cao thủ hội họa thì tốt biết mấy!

Giống như đánh quái trong game online.

Diệt mấy chục con tiểu quái mới lên được một cấp, nhưng nếu gặp phải quái tinh anh, chỉ cần đánh chết một con cũng đủ điểm kinh nghiệm để lên cấp rồi!

"Ta hiểu." – Lâm Uyên có vẻ hơi bất mãn:

"Sao không nói sớm?"

Hệ thống hơi do dự: "Bởi vì ký chủ chưa bao giờ hưởng thụ niềm vui khám phá những thiết lập của hệ thống, ký chủ chỉ thích tiền, trong đầu ký chủ chỉ có tiền..."

Hệ thống này còn biết nói xấu người khác cơ à?

Lâm Uyên lập tức bất mãn.

Ai nói mình chỉ thích tiền?

Mình rõ ràng còn thích pudding lạnh, kem, trứng muối...

Cả lá trà loại đặc biệt đắt tiền nữa chứ.

Hệ thống dường như cũng cảm thấy hành vi nhân tính hóa của mình đã vi phạm nguyên tắc, vì vậy bồi thường: "Thật ra hệ thống có một chức năng mới mà ký chủ vẫn chưa hề phát hiện, vốn dĩ dự định để ký chủ tự mình tìm tòi khám phá. Nhưng dựa trên hành vi chỉ khi cần kiếm tiền mới nhớ đến hệ thống của ký chủ, nên đành đặc biệt đưa ra lời nhắc nhở này."

"Nhắc nhở gì?"

"Thực ra hệ thống khuyến khích ký chủ thu nhận đệ tử còn có một nguyên nhân khác: sau khi đệ tử đạt tới tiêu chuẩn "xuất sư", các tác phẩm do đệ tử sáng tác cũng sẽ đem lại giá trị danh vọng, hơn nữa, một phần giá trị đó sẽ được tính cho ký chủ.

Chúc ký chủ một ngày nào đó đệ tử sẽ trải khắp thiên hạ!"

"Không nói sớm!" – Lâm Uyên nóng nảy thốt lên:

"Sao ngươi lại không nói sớm chứ... Ngươi nói sớm thì không phải tốt hơn sao... Ngươi làm sao vậy... Sao ngươi lại không nói sớm... Ngươi không nói sớm thì ta làm sao mà biết được..."

Tuyệt tác này, dưới bàn tay của truyen.free, đã được trau chuốt lại.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free