(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 157: Con Tim Đóng Băng
Lâm Uyên không gửi ca khúc đến công ty ngay, hắn cũng không muốn thể hiện tài năng quá mức kinh người.
Nào có ai sáng tác ca khúc còn nhanh hơn làm bò bít tết...
Về chuyện lần trước.
Lâm Uyên gửi «Giang Hồ Tiếu» sớm như vậy, thuần túy là vì tỷ lệ hoàn thành đơn hàng theo lời Cố Cường Vận khiến hắn hơi sốt ruột một chút.
Sau này vẫn phải khiêm tốn hơn, không thể tiếp tục ra bài hát nhanh đến thế.
Ngày hôm sau là chủ nhật, Lâm Uyên vẫn theo lệ thường đến công ty.
Nhân viên trong công ty khi thấy hắn, ai cũng nhìn theo, tựa như muốn tìm thấy điều gì đó qua nét mặt Lâm Uyên, nhưng đáng tiếc kết quả khiến mọi người thất vọng.
Hắn hoàn toàn không biểu lộ cảm xúc.
Sau khi vào phòng làm việc, Lâm Uyên bật máy tính lên.
Công việc của hắn là soạn nhạc, nhưng «Thích ngươi» đã hoàn thành, Lâm Uyên cũng lười làm ra vẻ bận rộn, nên giờ làm việc dùng để gõ chữ thì hợp lý hơn.
Đừng quên «Tru Tiên» vẫn còn đang phát hành.
Bộ tiểu thuyết xuất bản dài kỳ này sẽ không vì Lâm Uyên đến Tề Châu đi học mà ngừng lại, hắn chỉ cần đúng hạn gửi bản thảo cho biên tập viên Ngân Lam Thư Khố là được.
Nhưng...
Hôm nay khi ngồi gõ chữ, Lâm Uyên luôn thấy hơi chột dạ.
Hoàn toàn không phải hắn chột dạ vì viết tiểu thuyết trong giờ hành chính, mà là chột dạ vì tình tiết cốt truyện trong kỳ «Tru Tiên» tháng tới sẽ xuất bản.
Trong tập truyện tiếp theo, Bích Dao sẽ chết.
Lâm Uyên rất rõ cảm tình độc giả dành cho Bích Dao, cho nên khi hắn viết cảnh Bích Dao chết, tất nhiên sẽ dẫn tới phản ứng dữ dội từ độc giả.
Thậm chí.
Ngay cả một số độc giả vốn không có quá nhiều tình cảm với Bích Dao, những người tự nhận là fan Lục Tuyết Kỳ, sau khi thấy Bích Dao chết, rất có thể trong khoảnh khắc đó sẽ nảy sinh bất mãn ——
Không thể khác.
Bởi vì hình ảnh Bích Dao lúc chết thực sự lay động lòng người, nàng vì cứu Trương Tiểu Phàm mà nguyện chết dưới Tru Tiên Kiếm trận.
Trước đó, Trương Tiểu Phàm thậm chí chưa bao giờ bộc lộ rõ ràng tình cảm của mình dành cho Bích Dao, hình bóng hắn nhìn thấy dưới giếng cổ Mãn Nguyệt vẫn là một ẩn số.
Nhưng nội dung cốt truyện chính là như vậy.
Lâm Uyên cũng chẳng còn cách nào khác.
Hắn chỉ có thể biến mình thành một cỗ máy gõ chữ vô tình, cặm cụi viết ra cốt truyện.
"Lâm Đại Biểu."
Có tiếng gõ cửa từ bên ngoài.
Lâm Uyên dừng tay ngẩng đầu lên: "Mời vào."
Trước cửa là Cố Đông, phía sau nàng là ba người đàn ông lạ mặt.
Lâm Uyên hỏi: "Chuyện gì vậy?"
"Ngài đang bắt tay vào việc rồi à?" - Cố Đông kinh ngạc nhìn Lâm Uyên đang thao tác dở dang trên máy tính, sau đó giải thích:
"Công ty Giải trí Lôi Đình muốn sản xuất một ca khúc bằng Tề ngữ. Lâm Đại Biểu là người từ Tần Châu tới, có thể không thành thạo Tề ngữ, cho nên bên kia phái ba vị nhạc sĩ viết lời kinh nghiệm phong phú đến hỗ trợ ngài hoàn thiện ca khúc."
"Xin chào."
Cố Đông giới thiệu xong, ba nhạc sĩ viết lời phía sau nàng khẽ cười, chào hỏi Lâm Uyên.
Người đàn ông dẫn đầu nói: "Tôi là Hoàng Đạt, chúng tôi sẽ túc trực ở công ty các vị trong thời gian tới để tiện trao đổi công việc."
Lâm Uyên nói: "Tôi biết Tề ngữ."
Thực ra, hắn không cần người hỗ trợ viết lời.
Ba nhạc sĩ viết lời nghe vậy, nụ cười trên môi cứng lại. Người Tần Châu biết Tề ngữ, xét cho cùng, là điều rất hiếm gặp.
Hoàng Đạt trực tiếp tuôn một tràng Tề ngữ trao đổi với Lâm Uyên, liến thoắng vài câu, hiển nhiên muốn mượn cuộc hội thoại bằng Tề ngữ này để thăm dò năng lực của hắn.
Lâm Uyên mất một lúc mới phản ứng, biết đại khái ý đối phương muốn nói.
Hắn do dự một chút, khó khăn mở miệng nói: "Lẩu lôi được à..."
Sau khi Lâm Uyên nói mấy câu Tề ngữ, biểu cảm của những người trong phòng có chút khó hiểu, bao gồm cả ba người Hoàng Đạt lẫn Cố Đông.
Nếu nói hắn không hiểu, hắn vẫn miễn cưỡng nói được đôi chút.
Nếu nói hắn hiểu, chỉ bằng cách chắp vá vài từ ngữ bập bõm, có mà viết được cái gì ra hồn!
"Khụ."
Cố Đông lúng túng che trán, khó xử cười nói với Hoàng Đạt: "Trước tiên cứ để Lâm Đại Biểu viết xong đã. Đợi bài hát viết ra, nếu có khúc mắc về ca từ, lúc đó sẽ nhờ các vị nhạc sĩ giúp đỡ bổ sung sau vậy."
"À."
Hoàng Đạt không lên tiếng, xoay người rời đi.
Hai nhạc sĩ viết lời khác cũng đi theo, một người do dự vài giây, sau đó buông lại một câu: "Chờ bài hát viết xong rồi tìm chúng tôi nhé."
"Được được."
Cố Đông tiễn ba người ra ngoài.
Một lát sau, Cố Đông trở lại, bất đắc dĩ nhìn Lâm Uyên: "Lâm Đại Biểu, tôi biết ở Tần Châu, ngài đều tự mình viết lời phổ nhạc, nhưng ca từ viết bằng Tề ngữ chứa đựng rất nhiều quy tắc rắc rối. Ngài không phải người Tề Châu, thật sự rất khó để viết ra ca từ làm Lôi Đình hài lòng."
Lâm Uyên không lên tiếng.
Thực sự không phải là hắn thích làm ra vẻ tài giỏi, mà hắn nhất định phải nói mình biết Tề ngữ, nếu không sẽ không thể giải thích ca từ «Thích ngươi» lấy từ đâu ra.
Chẳng lẽ đã có ca từ rồi mà lại không dùng?
Để cho đối phương viết lời khác sao?
Vậy thì vi phạm dự định ban đầu của Lâm Uyên. Hắn rất tôn trọng các ca khúc được lấy từ một thế giới khác, trong khi phần lời đó rõ ràng đã rất hay rồi.
"Thôi, không nói chuyện này nữa." - Cố Đông thở dài:
"Bây giờ ca từ không phải là điều quan trọng nhất, mà là phần nhạc. Lâm Đại Biểu đã có linh cảm chưa?"
Lâm Uyên gật đầu.
Thấy vậy Cố Đông có chút kinh hỉ: "Bảo sao sáng sớm ông đã vội vã làm việc. Đây là ông đã bắt đầu chính thức phổ nhạc rồi phải không? Tôi có thể..."
Cố Đông bỗng nhiên khựng lại.
Vì cô vô tình liếc thấy màn hình máy tính của Lâm Uyên.
Lâm Uyên lúc này căn bản không mở phần mềm phổ nhạc nào, mà là một tệp văn bản.
Trên văn bản viết:
[Trương Tiểu Phàm ngửa mặt lên trời cười thảm, thanh âm thê lương mà tuyệt vọng: "Cái gì chính đạo? Cái gì chính nghĩa? Các người bấy lâu nay đều lừa dối ta. Cả đời ta gian nan khổ sở chống đỡ, cho dù chấp nhận cái chết, cũng vì hắn mà giữ kín điều bí mật này, nhưng... ta thì tính là cái gì...”]
...
Trương Tiểu Phàm là cái quái gì?
Đây là Lâm Đại Biểu đang đọc tiểu thuyết?
Cố Đông thấy đoạn văn này, theo bản năng cho rằng Lâm Uyên đang đọc tiểu thuyết, chứ không thể nghĩ rằng ông ấy đang sáng tác tiểu thuyết trong giờ làm việc.
Nhưng dù là đọc hay viết tiểu thuyết, lúc này cũng không hề thích hợp!
Ông ấy điên rồi sao?
Cố Đông sắp khóc.
Bây giờ là lúc nào rồi chứ?
Chỉ còn vỏn vẹn một tháng, Lâm Đại Biểu không tranh thủ từng giây từng phút để viết ca khúc, ngược lại còn làm những chuyện không nên làm trong giờ làm việc sao?
Tim Cố Đông suýt đóng băng tại chỗ.
Cô lại không dám nổi giận với Lâm Uyên, chỉ có thể mếu máo đầy ủy khuất: "Đại Biểu...."
Lâm Uyên ngẩng đầu: "Có trà không?"
Cố Đông há miệng, nuốt ngược toàn bộ lời định nói vào trong.
Cô yên lặng quay người, sang phòng giám đốc bên cạnh pha một ấm trà, rồi mang sang rót cho Lâm Uyên một chén.
"Cảm ơn." - Lâm Uyên nói.
Cố Đông chết lặng gật đầu, rồi lại trở về phòng làm việc của giám đốc.
"Sao đấy?" - Cố Cường Vận kinh ngạc nhìn Cố Đông.
Cố Đông vẻ mặt đau khổ nói: "Hãy chuẩn bị phí bồi thường vi phạm hợp đồng đi."
Cố Cường Vận đứng bật dậy: "Không phải còn một tháng sao? Lâm Đại Biểu nói hắn không viết được à? Vậy phải làm sao bây giờ..."
"Lâm Đại Biểu đã bỏ cuộc rồi."
Cố Đông đến tâm trạng gấp gáp cũng chẳng còn, ỉu xìu nói: "Hắn không những đuổi người viết lời do Lôi Đình phái tới, mà còn đọc tiểu thuyết trong phòng làm việc."
"Có lẽ là tìm linh cảm thì sao?" - Cố Cường Vận cố gắng trấn tĩnh: "Mỗi nhạc sĩ đều có phương thức tìm linh cảm riêng. Có lẽ đọc tiểu thuyết chính là cách tìm linh cảm của Lâm Đại Biểu."
"Mong là vậy..."
Cố Đông cố gắng nặn ra một nụ cười, trông còn khó coi hơn cả khóc.
Mà trong phòng làm việc bên cạnh, Lâm Uyên nhấp một ngụm trà, sau đó chợt nhận ra, hóa ra giữa lá trà và lá trà, thật sự có sự khác biệt. Mọi bản quyền đối với văn bản này được bảo hộ bởi truyen.free.