Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1326: Victory (1)

Trong lúc mọi người đang miên man suy nghĩ thì Dương Chung Minh búng tay một cái, với phong thái tựa như Thanos:

“Nghe thử đi.”

Lâm Uyên gật đầu, bấm nút phát.

Đẳng đẳng đẳng đẳng đẳng đẳng đẳng đẳng đẳng……

Khi mọi người dần thay đổi sắc mặt, Lâm Uyên mở miệng nói: “Ca khúc này tên là 《Thắng lợi》, tôi thấy ngụ ý cũng khá hay, rất hợp với đại hội tuyên thệ.”

Thắng lợi đương nhiên là cái tên đã được Hán hóa.

Lâm Uyên lấy ra chính là bài thần khúc 《Victory》.

Mấy vị huấn luyện viên trưởng nghe một đoạn, bắt đầu nhìn nhau.

Khi mà tiết tấu dần dồn dập, giai điệu dâng cao thì có người đột nhiên hô to:

“Con mẹ nó, bốc cháy tới trời rồi!”

. . . . . .

“Các ngươi đứng thành một hàng. . . . . . . . .”

“Phải ngẩng đầu ưỡn ngực, mắt nhìn thẳng phía trước!”

“Ánh mắt nhất định phải kiên định, tựa như một vị anh hùng!”

“Hai tay ôm ngực. . . . . . .Đừng lo lắng động tác này thô kệch quá, chúng tôi sẽ giúp điều chỉnh. . . . . Nâng cằm cao thêm một chút, rồi thêm chút nữa, tạo cho người ta cảm giác kiểu ‘lão tử là thiên hạ đệ nhất’, dùng lỗ mũi mà nhìn người!”

“Đúng vậy, không sai!”

“Thử cười lạnh xem nào. . . . . . Tôi nói là cười lạnh, không phải cười ngây ngô!”

. . . .

Tại trung tâm huấn luyện Tần Châu.

Cấp trên đột nhiên yêu cầu các tuyển thủ quay một đoạn video tuyên truyền, có tính chất tương tự một đại hội tuyên thệ.

Chuyện này v��n dĩ không có gì kỳ lạ, nhưng vào thời điểm đạo diễn đưa ra yêu cầu quay chụp thì các tuyển thủ bắt đầu bực mình.

Có phải động tác mà đạo diễn yêu cầu hơi kiêu ngạo quá không?

Tuyển thủ các châu khác có cảm thấy người Tần chúng ta quá phô trương không?

Thôi được, coi như trứng chọi đá vậy.

Cuối cùng mọi người vẫn làm theo yêu cầu của đạo diễn, mặc dù nhiều tuyển thủ cảm thấy có chút xấu hổ, kiểu tạo hình này quả thực hơi “trung nhị” nha.

Ngày khai mạc Lam nhạc hội ngày càng đến gần, các lục địa liên tục công bố các video tuyên truyền của mình.

Giống như Lam Vận Hội, Lam nhạc hội còn chưa bắt đầu mà cộng đồng mạng các châu đã chia thành bảy phe phái khác nhau.

Tần Tề Sở Yến Hàn Triệu Ngụy nha.

Trung Châu còn chưa sáp nhập, có tường văn hóa che chắn, nếu không, lúc này có lẽ tám phe phái đã tề tựu.

Sau khi quay xong video tuyên truyền, quá trình hậu kỳ cũng rất đơn giản.

Chỉ đơn giản là cắt ghép, chỉnh sửa và phối nhạc, sau đó nộp lên cấp trên.

Lãnh đạo cấp cao Tần Châu rất coi trọng chuyện này, sau khi nhận được video tuyên truyền và xem xét, trực tiếp hạ đạt mệnh lệnh:

Phát trên toàn Tần Châu!

Chỉ có chính quyền Tần Châu mới có lực lượng này.

Ngay khi mệnh lệnh được ban hành, từ đài TV đến cửa tàu điện ngầm, thậm chí màn hình lớn ở một số quảng trường của Tần Châu cũng đồng thời phát video tuyên truyền!

Đương nhiên trên mạng cũng không ngoại lệ.

. . . . . . . . . . .

Tại nhà ăn của Học viện Âm nhạc Tần Châu.

Chủ đề bàn tán gần đây của đám học sinh hoàn toàn xoay quanh Lam nhạc hội.

“Danh sách thi đấu còn chưa công bố, không biết Tần Châu chúng ta có ai tham gia.”

“Đoán làm gì cho mệt chứ, những người có thể đại diện Tần Châu tham gia Lam nhạc hội tất nhiên đều là những nhân vật hàng đầu trong giới âm nhạc Tần Châu, chờ video tuyên truyền ra sẽ biết thôi.”

“Video tuyên truyền của Tần Châu chúng ta ra chậm quá nhỉ.”

“Nghe nói sau một tuần nữa tuyển thủ các châu phải xuất phát đến Ngụy Châu rồi, không biết Tần Châu chúng ta là Âm Nhạc Chi Hương của Lam tinh, sẽ so với Trung Châu ra sao.”

“Có thể so với Trung Châu.”

“Đúng rồi, sao hôm nay không có tiếng nhạc?”

Đột nhiên có học sinh mở miệng hỏi, nhà ăn Học viện Âm nhạc Tần Châu có treo một màn hình lớn trên tường, xung quanh còn được lắp loa cao cấp.

Bởi vì đây là học viện âm nhạc nên mỗi ngày vào nhà ăn dùng cơm đều sẽ được nghe chút nhạc.

Hôm nay thật khác thường, đến giờ ăn mà lại không có nhạc phát.

Có người không nhịn được ngước nhìn lên màn hình lớn, kết quả giật mình kêu lên:

“Mau nhìn xem!”

Người này dùng đũa chỉ về phía màn hình lớn.

“Ai!”

Có người nhìn theo, sau đó thốt lên kinh ngạc: “Đây là…… Video tuyên truyền?”

Không sai, chính là video tuyên truyền.

Chỉ thấy màn hình lớn đen nhánh. Rồi bỗng nhiên một chùm đèn rọi xuống, kèm theo tiếng “Loảng xoảng”, ánh sáng xua đi bóng tối.

Một đám người mặc những bộ trang phục màu trắng giống hệt nhau xuất hiện.

Không nhìn thấy rõ mặt, trên màn hình chỉ hiện lên một chữ:

“Tần”

Chưa để mấy học sinh kịp bàn tán thì những chiếc loa xung quanh bỗng nhiên nổ vang!

Tiếng nhạc dội thẳng vào tai, đó là một bản hợp tấu nhạc cụ!

Âm thanh từ dương cầm làm nền, đàn guitar đồng thời vang lên, cao thấp hòa quyện cùng tiếng trống dồn dập!

Tiết tấu thật mãnh liệt!

Giống như có tiếng tim cự thú viễn cổ đập mạnh, hòa cùng giai điệu.

Hùng vĩ bàng bạc!

Khí thế như hồng!

Rõ ràng tiết tấu không nhanh không chậm nhưng lại tạo cho người nghe cảm giác như nghìn cân treo sợi tóc, cánh cung đã giương hết cỡ!

Đang vận sức chờ phát động!

Hình ảnh rốt cuộc chuyển sang cận cảnh chính diện của những người áo trắng!

“Phí Dương!”

“Thư Du!”

“Trần Bình!”

“Trần Chí Vũ!”

“Ngụy Hảo Vận!”

“Liễu Trí Huệ!”

. . . . . . . . .

Một vài gương mặt quen thuộc trong giới âm nhạc, những người mà đám học sinh này đều biết, xuất hiện trên màn hình.

Rõ ràng bọn họ mặc áo khoác màu trắng nhưng trong mắt các học sinh, chiếc áo trắng ấy như hóa thành chiến bào!

Mọi người đều đang thất thần!

Âm nhạc dồn dập, mỗi lúc một dâng cao!

“Thật nồng nhiệt, thật bốc!”

Không biết là ai đã thốt lên câu đó nhưng lại vô cùng phù hợp để diễn tả tâm trạng lúc bấy giờ.

Rất bốc!

Rất chấn động!

Có thể khiến người xem thỏa sức tưởng tượng, cảm giác hào hùng, đầy chất sử thi!

Rộng lớn mạnh mẽ!

Nhạc cụ hòa tấu!

Gợi lên vô số cảm xúc!

Bản chuyển ngữ này là sản phẩm độc quyền của truyen.free.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free