(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1237: Thân bại danh liệt
“Rượu bồ đào, chén dạ quang Uống nhanh lên ngựa tiếng đàn giục đi Say nằm chiến địa cười chi Xưa nay chinh chiến mấy khi trở về!”
“Vương, Dương, Dư, Lạc thể đương thời, Văn chương khinh bạc cười không ngơi. Các ngươi thân với danh đều mất, Tên tuổi người xưa sống vạn đời.” . . .
Tất cả thành viên Ngư Vương Triều đều có mặt, mỗi người tiến về một lương đình riêng, mặc sức ngâm vịnh thơ ca!
Ống kính camera liên tục lia máy, Tiện Ngư đang dùng cách này để Ngư Vương Triều tham gia đại hội thi từ, hoàn toàn áp đảo giới văn đàn Lam Tinh!
Dường như là ảo ảnh, Lâm Uyên lờ mờ trông thấy vô số hư ảnh đang bay múa trong mười lương đình.
Có người nhảy múa trong rừng trúc. Có người say rượu đầu tóc rối bù. Có người phanh ngực áo ngồi nhấm nháp thức ăn ngon. Có người đốt đèn nghiêm túc viết chữ. Có người sảng khoái tiêu sái hành tẩu giang hồ. Có người múa đao múa kiếm, thậm chí có người dạo cả thanh lâu…
Vô số nhân vật phong lưu của cả một thời đại đều hội tụ ở Lư Sơn hôm nay!
Sắc mặt của mọi người lúc này trắng nhợt, xanh mét, có kẻ lại đỏ bừng.
Các giám khảo run rẩy đứng tại chỗ, môi khẽ động nhưng không dám nói một câu nào.
Đúng lúc này, tại lương đình thứ mười.
Hạ Phồn ngâm lên bài thơ cuối cùng, bài thứ 199 của Lâm Uyên trong ngày hôm nay! Lời thơ như một tuyên bố gửi đến ban giám khảo, đến giới văn nhân, và cả khán giả trước màn hình.
“Xuân đến ta đây chưa cất tiếng Lũ trùng kia há dám kêu vang?”
Lâm Uyên đứng dậy bước về phía đám văn nhân. Thấy hắn tiến đến, đám văn nhân sợ hãi lùi về sau, có người còn lùi hẳn ra ngoài lương đình, bị nước mưa xối ướt đẫm.
“Tuổi tác, ta không bằng các ngươi.”
“Thi từ, các ngươi không bằng ta.”
Phốc!
Có người lảo đảo ngã tại chỗ!
Thư Tử Văn run rẩy không ngừng, Hoa Vệ Minh không đứng vững nổi, các giám khảo bàng hoàng mở to mắt, còn khán giả xem phát sóng trực tiếp tại nhà thì đều tê tái cả da đầu!
Khiếp sợ ư?
Bọn họ đã sớm chết lặng rồi. Đại hội thi từ còn chưa kết thúc, nhưng chẳng khác nào đã đi đến hồi kết.
. . .
Tại tổ chương trình, Đồng Thư Văn bỗng nghĩ đến tên của kỳ này, đáng lẽ không nên gọi là Đại hội thi từ, mà phải là Lâm Uyên Hành mới đúng!
Lâm Uyên phất tay nói: “Tay ta nhức mỏi rồi, các ngươi tiếp tục thi đi.”
Hắn rời đi.
Lâm Uyên không thích hợp làm giám khảo, chẳng muốn làm tuyển thủ, càng không quan tâm đến vị trí quán quân. Nhưng chính vì thế mà giờ đây, bất kể ai đoạt quán quân trong đại hội thi từ lần này cũng đều sẽ trở thành trò cười.
Tại sao Tiện Ngư không lên sân khấu đấu với các tuyển thủ?
Ngay lúc này, tất cả mọi người đều đã có được câu trả lời.
Đột nhiên Quản lý Hoàng hỏi: “Ngươi không có gì muốn nói sao?”
Lâm Uyên khẽ cười, vừa đi vừa ngâm một bài thơ, đây là bài thứ hai trăm mà hôm nay hắn mới ngẫu hứng ngâm lên:
“Đại Tông dáng ra sao, Xanh mãi, dọc Tề Lỗ. Âm dương, sớm chiều chia, Trời đất, anh linh tụ. Mây tuôn, ấy bụng xôi, Chim về, lúc mắt mở. Nếu lên tới tận chòm, Núi khác… trông! thật! nhỏ!”
Ba chữ cuối cùng vang vọng khắp Lư Sơn, cũng là lúc Lâm Uyên đã đi xa, theo sau lưng hắn là đám người Ngư Vương Triều, chỉ để lại một bóng lưng cao vời vợi cho giới văn nhân.
. . .
Tại hiện trường, không khí yên tĩnh đến đáng sợ, tưởng chừng có thể nghe được tiếng kim rơi.
Đám văn nhân thất hồn lạc phách như chết cha chết mẹ, ống kính camera không hề nương tay, bắt trọn khoảnh khắc này.
Bọn họ không phải chỉ ăn một cái tát từ Tiện Ngư, mà là bị ngàn vạn tia sét giáng xuống đầu, khiến ai nấy đều hoài nghi về nhân sinh.
Trong cơn hoảng hốt, có người thở hổn hển nói: “Hoá ra hắn không muốn làm tuyển thủ thi đấu với chúng ta không phải vì sợ, mà là trong lòng hắn, chúng ta hoàn toàn không xứng…”
Hai trăm bài thi từ! Hạ bút tức thành thơ! Viết liên tục không ngừng!
Từng bài đều là kinh điển trong kinh điển! Chấn động cổ kim! Làm sao một phàm nhân có thể làm ra được điều này?
Nào là “Xuân đến ta đây chưa cất tiếng, Lũ trùng kia há dám kêu vang!”
Nào là “Các ngươi thân với danh đều mất, Tên tuổi người xưa sống vạn đời!”
Đây là cơn thịnh nộ của Tiện Ngư, có một số bài hoàn toàn đánh thẳng mặt đám văn nhân, chỉ thẳng vào mặt bọn họ mà mắng, thế nhưng ý cảnh và ý thơ lại tài tình đến mức không ai có thể nảy sinh dù chỉ một chút lòng phản bác!
Cái cao tay nhất không phải là mắng người mà không dùng lời lẽ thô tục.
Cái cao tay nhất chính là rõ ràng người ta chỉ thẳng vào mặt ngươi mắng té tát, nhưng ngươi còn phải vỗ bàn khen hay!
. . .
“Ếch ngồi đáy giếng.”
Không phải tất cả các văn nhân có mặt ở đây đều phản đối Tiện Ngư. Trước đó có mười người không hề giơ tay phản đối việc Tiện Ngư làm giám khảo.
Lúc này bọn họ chỉ biết cảm khái thở dài, ánh mắt lại nhìn về phía Hoa Vệ Minh dẫn đầu đám văn nhân kia.
Giờ khắc này, trong lương đình thứ mười, Hoa Vệ Minh mất hồn mất vía, đứng như trời trồng, ánh mắt đã mất tiêu cự.
Trong đầu hắn đột nhiên thoáng qua bốn chữ: thân bại danh liệt.
Cẳng chân đột nhiên mềm nhũn, Hoa Vệ Minh cảm thấy trước mắt tối sầm lại, toàn thân lảo đảo, may mắn thay có người bên cạnh nhanh tay đỡ lấy hắn.
“Nên hôn mê thì hơn.” Trong lòng Hoa Vệ Minh đắng ngắt, sau đó hắn nhắm mắt lại, coi như không còn nghe thấy, nhìn thấy gì nữa.
Giả vờ bất tỉnh là cách tốt nhất, bởi vì Hoa Vệ Minh không biết phải làm thế nào để đối mặt với tình cảnh hiện tại. Loại cảm giác xấu hổ này mãnh liệt đến mức hắn chỉ hận không thể tìm một cái lỗ sâu ba thước để chui xuống.
Tiếp tục ở lại nơi này chỉ làm trò cười cho thiên hạ mà thôi. Dù sao thì bây giờ hắn cũng đã là một trò cười lớn rồi.
Mọi bản quyền đối với văn bản này đều thuộc về truyen.free.