Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1207: Ngươi lừa ta gạt

“Đại biểu!” Thấy Lâm Uyên, Trần Chí Vũ kích động kêu lên, “Cứu ta!”

“Không thể ỷ đông hiếp yếu được.” Lâm Uyên kề vai với Trần Chí Vũ.

Triệu Doanh Các hơi lùi bước, nhìn sang Tôn Diệu Hoả bên cạnh: “Chúng ta đi tìm Giản Dịch trước đi.”

Tôn Diệu Hoả nhìn chằm chằm Lâm Uyên và Trần Chí Vũ: “Giang Quỳ chết như thế nào?”

Lâm Uyên thở dài: “Ta nói ra chắc ngươi không tin.”

Khi chơi trò chơi, Tôn Diệu Hoả cũng rất nghiêm túc. Hắn hoàn toàn nhập tâm vào nhân vật vì biết chỉ có như vậy Lâm Uyên mới cảm thấy vui vẻ khi chơi.

“Nói thử xem.”

Vừa rồi mọi người không có mặt ở hiện trường, chỉ biết Giang Quỳ bị loại chứ không rõ cụ thể diễn biến ra sao.

“Giang Quỳ bị Giản Dịch xé bảng tên.” Lời Lâm Uyên nói khiến cả ba người đều sửng sốt.

Triệu Doanh Các theo bản năng đáp: “Vậy Giản Dịch chính là nội gián bên phe chúng ta…”

Tôn Diệu Hoả lắc đầu: “Cẩn thận đừng để đại biểu chia rẽ chúng ta. Ngươi quên chuyện Hạ Phồn từng gặp sao? Đại biểu cũng biết gạt người đấy.”

“Ta biết ngươi sẽ không tin.” Lâm Uyên thở dài. “Lúc đó ta tình cờ gặp hai người bọn họ. Trong lúc đang giằng co thì đột nhiên Giản Dịch xé bảng tên Giang Quỳ. Hắn không sợ ta biết thân phận nội gián của mình, vì dù ta có nói gì, các ngươi cũng chẳng tin.”

“Có lý.” Triệu Doanh Các nghiêm túc gật đầu.

Tôn Diệu Hoả lại cười nói: “Vậy tạm thời chúng ta suy luận theo lời đại bi���u nói đi. Giả sử Giản Dịch là nội gián của đội xanh chúng ta thì nội gián đội đỏ sẽ là Hảo Vận tỷ hoặc Hạ Phồn. Như vậy đại biểu có thể hoàn toàn tin tưởng Trần Chí Vũ rồi, có dám giao lưng mình cho Trần Chí Vũ không?”

Trần Chí Vũ ngẩn ra, Lâm Uyên cũng sửng sốt.

Triệu Doanh Các cười to: “Đúng đúng đúng, nếu đại biểu dám đưa lưng về phía Trần Chí Vũ thì chúng ta sẽ cân nhắc tin lời ngươi!”

Tôn Diệu Hoả hoàn toàn chiếm ưu thế. Hắn chỉ dùng một câu nói đã đẩy Lâm Uyên vào thế khó. Thế nhưng, điều mọi người không ngờ tới là Lâm Uyên lại thoải mái quay lưng về phía Trần Chí Vũ.

“Chí Vũ, đặt tay ngươi lên bảng tên của ta đi, ở ngay trước mặt bọn họ.”

“Đại biểu…”

“Ta biết ngươi không phải nội gián.”

Trần Chí Vũ đặt tay lên lưng Lâm Uyên. Chỉ cần hắn muốn thì giật nhẹ một cái là có thể loại được Lâm Uyên khỏi trò chơi.

“Ha ha ha!” Trần Chí Vũ đột nhiên cười phá lên, vung tay lên giả vờ chuẩn bị xé bảng tên.

Tôn Diệu Hoả và Triệu Doanh Các trừng to mắt, nhưng rồi phát hiện Trần Chí V�� dừng lại giữa không trung: “Chỉ đùa các ngươi thôi, ta là người tốt mà.”

. . .

Chương trình thuê ngươi làm trò cười à?

Được rồi, đúng là có hiệu quả. Lâm Uyên cũng sợ đến đổ mồ hôi lạnh ròng ròng.

Triệu Doanh Các bắt đầu tin lời Lâm Uyên nói: “Chẳng lẽ nội gián thật sự là Giản Dịch?”

“Đừng hoài nghi lung tung.” Tôn Diệu Hoả đột ngột nhìn chằm chằm Trần Chí Vũ. “Đại biểu dám giao lưng cho ngươi, ngươi có dám giao lưng mình cho đại biểu không?”

Trần Chí Vũ sửng sốt, Lâm Uyên cũng quay đầu nhìn hắn.

Trần Chí Vũ lắc đầu: “Ta không muốn.”

Triệu Doanh Các kích động: “Ngươi có tật giật mình!”

Trần Chí Vũ lắc đầu ngán ngẩm nhìn nàng: “Ngoại trừ tình huống đặc biệt ra, ngươi cảm thấy ai dám đưa lưng về phía đồng đội mình chứ?”

“Ai?”

“Chính là nội gián!”

Trần Chí Vũ bó tay trước sự ngây thơ của nàng. “Chỉ có nội gián mới biết đồng đội của mình là người tốt, sẽ không xé bảng tên của mình. Đại biểu dám đưa lưng cho ta là vì hắn tin rằng Giản Dịch là nội gián, đây là tình huống đặc biệt. Tuy ta là người tốt nhưng ta không dám chắc chắn 100% đại biểu cũng là người tốt, cho nên cẩn thận vẫn tốt hơn.”

“Gì mà phức tạp thế?” Triệu Doanh Các bĩu môi nói, “Ta không phải nội gián cũng dám đưa lưng cho đồng đội này, Diệu Hỏa muốn xé thì cứ xé đi.”

Nàng thoải mái đưa lưng về phía hắn, Tôn Diệu Hoả chỉ cười lắc đầu.

Lúc này đằng xa có người chạy tới, miệng kêu to “cứu mạng”.

Mọi người vội vàng chạy tới tiếp ứng. Hoá ra là Giản Dịch đang đuổi theo Hạ Phồn.

Lần này mỗi đội có ba người, chỉ còn thiếu mỗi Nguỵ Hảo Vận không rõ đã đi đâu.

Hạ Phồn nhìn quanh một vòng rồi lẩm bẩm: “Hảo Vận tỷ đâu rồi?”

“Có thể nàng là nội gián.” Triệu Doanh Các nói, “Nàng muốn chúng ta tự cắn xé nhau, rồi hưởng lợi.”

Hạ Phồn tức giận: “Không biết cách nói thì im đi, chính ngươi mới là chó ấy!”

“Chuẩn bị lao vào đánh nhau đi.” Tôn Diệu Hoả nói. Hắn không muốn đợi Hảo Vận tỷ đến. Bây giờ tình thế đôi bên là 3-3, dễ bề xử lý hơn.

“Phải liều mạng rồi.” Lâm Uyên cũng lên tiếng.

Soạt một tiếng, mọi người xông lên.

Giản Dịch trực tiếp vọt về phía Lâm Uyên. Tôn Diệu Hoả liếc nhanh một cái rồi vọt tới Trần Chí Vũ. Mấy người rất ăn ý. Còn lại Hạ Phồn và Triệu Doanh Các thì đang giằng co với nhau.

Ống kính nhanh chóng thu trọn toàn cảnh, các nhân viên công tác đứng ngoài vui vẻ nhìn nội bộ Ngư Vương Triều giằng co lẫn nhau.

Chậc, đoạn này mà lên sóng thì vui phải biết.

. . .

Giản Dịch giằng co với Lâm Uyên: “Bây giờ sức khoẻ của ngươi rất không tệ nha.”

Lúc trước Lâm Uyên rất yếu ớt, căn bản không thể chơi trò gì cần thể lực, nhưng bây giờ Giản Dịch rõ ràng cảm nhận được Lâm Uyên rất nhanh nhẹn và lực lượng cũng đủ mạnh.

Nếu không phải hắn là diễn viên ngày ngày phải tập thể hình để quay cảnh hành động thì lúc này e rằng đã bị Lâm Uyên áp chế.

“Tạm được.” Lâm Uyên và Giản Dịch xô đẩy nhau.

Đột nhiên Hạ Phồn thét chói tai: “A!”

Nàng bị Triệu Doanh Các xé bảng tên!

“Hạ Phồn của đội đỏ bị loại!”

Không có thông báo về thân phận nội gián, Hạ Phồn là người tốt!

Hạ Phồn trực tiếp bị nhân viên công tác đưa đi, không kịp nói lời nào.

Nội dung này được truyen.free giữ bản quyền chuyển ngữ.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free