Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1183: Lòng đỏ trứng bơ

Ha ha ha!

Phải chăng Tiện Ngư đang cố tình "hố" Sở Cuồng đó ư?

Tiểu thuyết của người ta còn chưa phát hành mà anh đã tiết lộ hết nội dung ngay trên sóng truyền hình rồi!

Chuyện Tiện Ngư nói đã được đọc trước tác phẩm này của Sở Cuồng thì chẳng ai nghi ngờ. Với tình bạn thân thiết của ba người họ, việc Sở Cuồng cho Tiện Ngư đọc trước toàn bộ tác phẩm mới cũng là điều dễ hiểu.

Cũng như việc Tiện Ngư từng tuyên bố mình học vẽ với Ảnh Tử, mọi người đều tin răm rắp.

Về việc Tiện Ngư tiết lộ nội dung sách mới của Sở Cuồng có phải là hành động không hay hay không, thì chẳng có gì đáng lo ngại.

Thứ nhất, Tiện Ngư kể rất sơ lược, không hề nói rõ các tình tiết.

Thứ hai, truyện cổ tích không giống như phim điện ảnh hay truyền hình, việc tiết lộ nội dung trước cũng chẳng hề ảnh hưởng đến doanh thu.

Thứ ba, hai người họ có quan hệ tốt như vậy, Sở Cuồng làm sao có thể giận Tiện Ngư vì chuyện nhỏ nhặt này được?

Thứ tư, đội ngũ sản xuất chương trình khi biên tập video cũng sẽ tự động cắt bỏ phần sau của câu chuyện, để khán giả không nghe được trọn vẹn.

Mà ngược lại, cách làm này còn giúp Sở Cuồng tuyên truyền quyển sách mới!

Một màn quảng cáo hoàn hảo! Đôi bên cùng có lợi.

Đồng Thư Văn vốn chỉ muốn nhờ Tiện Ngư cọ chút nhiệt độ của Sở Cuồng và Ảnh Tử, bây giờ thì hay rồi, anh ta đã tận dụng triệt để. Trước đó Tiện Ngư dạy vẽ nhắc tới Ảnh Tử, b��y giờ lại kể chuyện cổ tích của Sở Cuồng, quá hợp ý anh ta rồi!

...

Đồng Thư Văn đoán không sai. Lâm Uyên đúng là có ý định quảng cáo sách mới cho Sở Cuồng.

Hiện tại, sau khi kể xong câu chuyện Peter Pan, anh ta có thể thuận lý thành chương mà phát hành ngay quyển cổ tích này, nhất cử lưỡng tiện.

Đương nhiên phần lớn vẫn là Lâm Uyên muốn làm cho bọn nhỏ vui vẻ.

Trên thực tế, câu chuyện này quả thật đã khiến bọn nhỏ nghe đến mê mẩn, đứa nào đứa nấy mắt sáng ngời nhìn Lâm Uyên, chăm chú lắng nghe.

Thỉnh thoảng có đứa không kìm được thốt lên:

“Peter Pan thật lợi hại!”

“Cậu ấy còn biết bay!”

“Vì sao cậu ấy vĩnh viễn cũng không trưởng thành?”

“Con thích Tinker Bell!”

“Thuyền trưởng hải tặc thật xấu xa, Peter Pan nhất định sẽ trừng phạt hắn!”

“Con cũng muốn được Peter Pan dạy con bay!”

“Sau đó thì sao ạ?”

Nhân vật chính trong câu chuyện là Peter Pan, mở đầu câu chuyện, cậu bé đã dạy ba đứa trẻ khác cách bay lượn. Nhân lúc cha mẹ chúng vắng nhà, Peter Pan đã dẫn bọn nhỏ bay ra khỏi cửa sổ, đ���n vùng đất Neverland.

Nơi đây có dã thú hung mãnh, có bộ lạc thổ dân, còn có hải tặc đáng sợ, đương nhiên có cả tiên nữ và mỹ nhân ngư. Tóm lại, mọi thứ trong mơ ước của trẻ thơ đều có trên vùng đất này.

Bọn nhỏ không bị người lớn kìm hãm, trở nên tự do bay nhảy. Dưới sự dẫn dắt của Peter Pan, các cô bé, cậu bé tự mình giải quyết vấn đề, tận tình chơi đùa và cùng nhau trải qua muôn vàn nguy hiểm.

Ngụ ý trong quyển sách bắt đầu xuất hiện.

Trong mắt trẻ con, không có cha mẹ bên cạnh thì chúng vẫn có thể chơi rất vui vẻ. Chỉ có cha mẹ mới cho rằng trẻ con không thể sống thiếu mình.

Sau đó.

Những đứa trẻ bỏ nhà đi này bắt đầu nhớ mẹ. Chúng tạm biệt vùng đất Neverland xinh đẹp, huyền ảo để trở về nhà.

Về sau, chúng đều trở thành người lớn, chỉ có Peter Pan là mãi mãi không lớn lên, và cũng mãi mãi không trở về nhà.

Cậu vẫn tự do bay nhảy khắp nơi, dẫn dắt hết đứa trẻ này đến đứa trẻ khác chu du đến vùng đất huyền ảo để chúng tận hưởng sự tự do sung sướng.

Câu cuối cùng trong tác phẩm viết rằng:

Chỉ cần những đứa trẻ sống vui vẻ ngây thơ, vô tư lự thì sẽ có thể bay đến vùng đất huyền ảo Neverland.

...

Đừng nói bọn trẻ nghe đến mê mẩn, ngay cả Đồng Thư Văn và mọi người cũng chăm chú lắng nghe.

Nhưng Lâm Uyên không kể hết toàn bộ câu chuyện. Nếu anh ta kể tiếp thì bọn nhỏ chắc chắn sẽ không ngủ trưa được nữa.

Vì vậy, Lâm Uyên nói: “Nội dung còn lại buổi chiều thầy sẽ kể tiếp. Các con ngủ ngoan nhé, nếu ai không ngủ thì thầy sẽ giận, không kể chuyện nữa đâu.”

“A…”

“Vâng ạ.”

Tuy bọn trẻ còn chưa thỏa mãn, nhưng để được nghe phần tiếp theo vào buổi chiều, chúng vẫn ngoan ngoãn nhắm mắt lại.

Nhiệm vụ dỗ trẻ đi ngủ hoàn thành!

Căn phòng dần trở nên yên tĩnh, Lâm Uyên thở phào nhẹ nhõm rồi mỉm cười, không rõ anh ta đang cười điều gì.

...

2 giờ rưỡi chiều.

Các học sinh ngủ dậy chưa được bao lâu đã vây quanh Lâm Uyên, đòi anh ta kể chuyện:

“Chúng con đã ngủ như lời thầy dặn, thầy cũng phải giữ lời hứa chứ, thầy kể tiếp Peter Pan cho chúng con nghe đi.”

“Peter Pan!”

“Peter Pan!”

Lâm Uyên mỉm cười: “Được, vậy chúng ta nghe tiếp phần sau câu chuyện nhé. Đến đoạn nhóm bạn Peter Pan gặp thuyền trưởng hải tặc Hook…”

Lâm Uyên rút gọn nhiều chi tiết, sử dụng cách kể chuyện đơn giản nhất nên chỉ mười lăm phút sau đã kể xong.

“Câu chuyện Peter Pan đến đây là kết thúc, các con cần phải hiểu một điều, ở bên cha mẹ mới là nơi an toàn nhất.”

Sau khi giáo huấn xong, Lâm Uyên nhìn đồng hồ rồi nói: “Đến giờ ăn xế rồi.”

“Yeah ăn xế--”

Bọn nhỏ vô cùng thỏa mãn, vui vẻ ăn xế. “Lòng đỏ trứng bơ ăn ngon thật!”

Lâm Uyên: “. . .”

Bụng anh ta cũng hơi đói nha, nhà trẻ làm lòng đỏ trứng bơ khiến anh ta thèm muốn vô cùng, đáng tiếc không có phần cho thầy giáo.

Đợi bọn nhỏ ăn xong, Lâm Uyên dựa theo thời khóa biểu cho bọn nhỏ ra sân chơi và phơi nắng nhẹ nhàng.

Lúc này đã gần 4 giờ chiều, chỉ còn nửa tiếng nữa là đến giờ tan học.

Lâm Uyên lau mồ hôi trán, mệt lả người. Tuy thân thể mỏi mệt nhưng tinh thần anh ta lại rất vui vẻ, ở cùng trẻ con là việc cực nhọc nhưng linh hồn lại được gột rửa một phen.

Nhìn bọn nhỏ nô đùa với nhau, ánh mắt Lâm Uyên dần trở nên hiền hòa.

Tác phẩm này được bảo hộ bản quyền bởi truyen.free, nghiêm cấm sao chép dưới mọi hình thức.

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free