(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1102: Bụng đói ăn quàng
Thế nhưng…
Khi Bành Lan và trợ lý bước vào hiệu sách, tình cảnh bên trong đã khiến cả hai không khỏi giật mình.
Hiệu sách Hoa Tân lúc này đông nghẹt người, nếu nhìn kỹ sẽ thấy trên tay ai nấy đều đang cầm một cuốn *Anh Hùng Xạ Điêu*.
Tại quầy thu ngân, tiếng hỏi han ồn ào không dứt:
“Sách mới của Sở Cuồng đâu?”
“Tôi muốn mua sách của Sở Cuồng!”
“Tôi cũng vậy, quyển tiểu thuyết võ hiệp đó!”
“Hai cuốn *Anh Hùng Xạ Điêu*, cảm ơn!”
“Đây là sách mới của Sở Cuồng à? Được, tôi lấy… một, hai, ba… sáu cuốn đi, tôi phải mua giúp năm đứa bạn cùng phòng nữa.”
Bành Lan trợn tròn mắt há hốc mồm, trợ lý bên cạnh cũng không khỏi kinh ngạc.
Nếu Sở Cuồng tiếp tục viết tiểu thuyết trinh thám thì cảnh tượng này chẳng có gì lạ, lão tặc vốn có sức hút mạnh mẽ.
Nhưng vấn đề là, đây lại là tiểu thuyết võ hiệp!
Độc giả Tần châu từ bao giờ lại có hứng thú với tiểu thuyết võ hiệp đến vậy?
Để tìm hiểu, Bành Lan tiến đến một vị khách đang xếp hàng chờ thanh toán, tò mò hỏi:
“Anh bạn trẻ, cậu thích đọc tiểu thuyết võ hiệp sao?”
“Thời nào rồi mà còn có người thích đọc võ hiệp chứ.” Vị khách trẻ tuổi thuận miệng đáp.
Một đống dấu chấm hỏi hiện lên trong đầu Bành Lan: “Không thích đọc, vậy sao cậu vẫn mua làm gì?”
Vị khách hàng trẻ tuổi đáp lại với vẻ đương nhiên: “Mua về nhà xem chứ sao!”
Bành Lan: “. . .”
Chẳng lẽ có ai dí dao vào cổ bắt cậu đọc à?
Vị khách trẻ tuổi thấy phản ứng ngơ ngác của Bành Lan bèn nhìn nàng với vẻ như thể đang nghĩ: ‘Cô ở đâu ra mà ngây thơ thế?’
“Đám người Triệu châu dám giễu cợt chúng ta, đương nhiên chúng ta phải tận mắt xem Sở Cuồng ngược bọn hắn cho tơi tả! Mà không đọc thì làm sao biết bọn hắn bị ngược như thế nào chứ?!”
Ách.
Cái lý do như vậy cũng được nữa hả?
Có người mua sách chỉ vì muốn xem tác giả hành hạ người Triệu châu như thế nào?
Đầu óc Bành Lan hơi hỗn loạn, theo bản năng hỏi lại: “Sao cậu biết quyển sách này rất ngược?”
“Sách của Sở Cuồng lão tặc thì làm sao có thể không ngược?” Một vị khách khác đang cầm *Anh Hùng Xạ Điêu* trên tay chờ thanh toán không nhịn được lên tiếng, dường như hắn đang cảm thấy câu hỏi của Bành Lan thật ngây thơ.
Mấy người xếp hàng phía sau cũng tham gia thảo luận:
“Quyển tiểu thuyết này đang được chuyển thể thành phim truyền hình, đạo diễn là Đinh Tiêu đó. Các ông có nghe nói đến danh tiếng của Đinh Tiêu chưa? Hắn ta là gã không hành hạ khán giả thì không chịu được!”
“Combo Sở Cuồng + Đinh Tiêu, nghe thôi đã thấy hố trời rồi!”
“Tôi mong ch��� tột độ được thấy cảnh tượng đám người Triệu châu bị lão tặc ngược cho khóc!”
“Đúng thế, gã này đã rất lâu rồi không chịu ra mắt sách mới, mãi mới chịu phát hành một quyển, dù là võ hiệp thì tôi cũng phải mua về xem! Coi như bụng đói ăn quàng đi.”
“Bụng đói ăn quàng +1.”
“Gì hắn viết tôi cũng muốn đọc hết.”
Bành Lan và trợ lý tròn mắt nhìn nhau, ngay sau đó nụ cười nở rộ trên môi cả hai. Sao cũng được, miễn tiểu thuyết bán chạy là mừng rồi!
Sở Cuồng vẫn đỉnh như thế!
Cũng trong lúc đó, tại những nhà sách khác, tình hình tương tự cũng diễn ra.
Rõ ràng Sở Cuồng viết tiểu thuyết võ hiệp, nhưng các hiệu sách đều kinh ngạc nhận ra lượng tiêu thụ ở Tần, Tề, Sở, Yến, Hàn vẫn cao ngất ngưởng! Điều này khiến các hiệu sách lớn không khỏi thở phào nhẹ nhõm.
“May mà tôi có tầm nhìn xa.”
“Đúng vậy, chủ yếu là do trước đó đã ăn quả đắng mấy lần nên tôi rút kinh nghiệm, sách của Sở Cuồng thì luôn phải đặt trước ít nhất mấy trăm nghìn cuốn mới đủ bán.”
“Không ngờ lại có một ngày tiểu thuyết võ hiệp bán chạy đến thế.”
“Sở Cuồng lão tặc vẫn là tác giả khiến độc giả đổ xô đi mua mà không cần biết nội dung bên trong viết cái gì.”
“Thật ra không thể nói như vậy, tuy quyển này được độc giả đón nhận nhiệt tình nhưng vẫn chỉ dừng lại ở mức tương đối. Nếu đổi lại sách mới của Sở Cuồng là trinh thám thì hiệu sách của chúng ta đã chật ních đến mức muốn vỡ cửa rồi, mấy triệu quyển cũng không đủ hàng!”
“Nói cũng đúng.”
“Dù sao đây cũng là tiểu thuyết võ hiệp mà, độc giả có mua ủng hộ đi chăng nữa, thì số lượng cũng không thể sánh bằng mấy quyển trinh thám Hercule Poirot hay Sherlock Holmes được.”
. . .
Triệu châu.
Tại các hiệu sách lớn, người qua kẻ lại đông như dệt cửi. Tuy hiểu biết của độc giả Triệu châu về Sở Cuồng còn kém xa so với độc giả năm châu còn lại, nhưng họ cũng từng nghe danh hắn.
Vì tò mò, mọi người đều không nhịn được mà đổ xô đi mua *Anh Hùng Xạ Điêu*.
Trong một hiệu sách ven đường.
Một ông lão bước vào, cầm hai cuốn *Anh Hùng Xạ Điêu* đến quầy thanh toán.
“Ngài là…” Chủ hiệu sách sau khi nhận tiền xong đột nhiên trợn to mắt, nhìn chằm chằm vào ông lão trước mặt, giọng nói trở nên run rẩy:
“Ngài Tàn Dương?”
“Không ngờ còn có người nhận ra ta.” Ông lão cười một tiếng, “Đúng vậy, ta là Tàn Dương.”
Ông chủ hiệu sách lập tức trở nên vô cùng xúc động: “Ngài Tàn Dương, tôi là fan hâm mộ của ngài đó! Ngài cho tôi xin chữ ký được không? Tôi vẫn luôn sưu tập mấy quyển tiểu thuyết của ngài, quyển tôi thích nhất chính là *Hoa Nguyệt Lệnh*. Đúng rồi, hai quyển tiểu thuyết này tôi xin phép không tính tiền đâu, được thần tượng ghé thăm và mua sách là niềm vinh hạnh của tôi!”
Tàn Dương là tác giả viết tiểu thuyết võ hiệp thuộc thế hệ trước ở Triệu châu, những tác phẩm của ông có sức ảnh hưởng sâu rộng đến nhiều thế hệ, là một trong những bậc tiền bối đức cao vọng trọng trong giới tiểu thuyết.
Tuy Tàn Dương đã gác bút được ba năm nay, nhưng tên tuổi ông vẫn còn vang vọng khắp nơi.
Bản dịch độc quyền này thuộc về truyen.free, nơi bạn có thể khám phá thêm nhiều tác phẩm thú vị khác.