(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1036: Nocturne
Cảm giác như lòng người dần lắng đọng, rồi đi đến hồi kết, để lại một dư âm tuyệt mỹ trong tâm trí khán giả.
Trong các khán phòng riêng, mọi người đều chấn động. Trên gương mặt những nhạc sĩ, sự ngạc nhiên và nghiêm túc hiện rõ.
“Đây là khúc nhạc của ai vậy?!”
“Lại là một phong cách trình tấu dương cầm hoàn toàn mới!”
“Tuy chủ đề khá giống Hoàng Hôn, đều là mô tả cảnh đêm, nhưng khúc nhạc này rõ ràng đã vượt trội hơn một bậc, khiến khán giả nghe đến tận cuối cùng vẫn không ngừng trầm trồ hài lòng!”
“Nhạc khúc của Matsushima hoàn toàn lép vế. Rốt cuộc đây là tác phẩm của ai?”
“Thật lạ, không phải đã hết bài rồi sao? Tại sao vẫn chưa công bố thông tin?”
Các nhạc sĩ tò mò nhìn vào máy tính bảng trên tay mình. Mỗi khán phòng riêng đều có một máy tính bảng, và việc Kim Sắc Đại Thính chưa công bố thông tin về khúc nhạc lần này đã chứng tỏ…
Phía sau vẫn còn nữa!
Các nhạc sĩ đưa mắt nhìn nhau, đều thấy rõ vẻ bất ngờ trong mắt đối phương.
Quả nhiên không để mọi người chờ đợi quá lâu, tiếng nhạc lại vang lên một lần nữa.
Vẫn là một bản nhạc cùng tên gọi, nhưng lần này là op.9 No.1.
(Link bản nhạc: youtube.com/watch?v=2bvg232HOn8)
Nếu nói bản đầu tiên khiến người ta liên tưởng đến bầu trời đêm mênh mông đầy sao thì bản thứ hai lại nghiêng về cảm giác trữ tình thi vị hơn.
Khúc nhạc như một bài tình thơ đậm đà ý vị, khiến lòng khán giả tràn đầy ấm ��p. Tiết tấu biến chuyển không ngừng, khán giả đều cảm nhận được những đoạn ngắt nghỉ rõ ràng, quả thật đây chính là nhạc trong thơ, thơ trong nhạc.
Khán giả chuyên chú lắng nghe, cho đến khi khúc nhạc kết thúc mới bắt đầu lục tục trò chuyện.
“Cùng một chủ đề nhưng hai khúc nhạc lại mang hai màu sắc riêng biệt.”
“Bản đầu tiên hay hơn một chút, nhưng bản thứ hai cũng có ý vị riêng.”
“Tôi cứ nghĩ rằng sự xuất hiện của Abigail là niềm vui bất ngờ lớn nhất đêm nay, ai ngờ lại còn có một cao thủ khác ở đây.”
“Thật là đặc sắc, cứ như được nghe một vở kịch ngắn vậy.”
“Chẳng lẽ là nhạc sĩ của Trung Châu? Loại nhạc mang tính thơ ca thế này quá đặc biệt, rất phù hợp với phong cách sáng tác của các nhạc sĩ bên đó.”
“Không giống lắm, hai bản này lãng mạn hơn nhiều.”
“Cũng có thể là nhạc sĩ Trung Châu.”
“Xem ra trong giới nhạc đàn lại có hai khúc nhạc đáng giá để thảo luận rồi, dù là bản nào thì cũng đều đặc sắc hơn Hoàng Hôn.”
. . .
Trong khán phòng riêng số 22.
Lillia nghe xong hai bản Dạ Khúc mà cứ như người mất hồn, đầu óc lơ lửng ở phương nào.
Nàng lại bắt đầu do dự rồi.
Không phải do dự không biết có nên mua Dạ Khúc hay không, mà là do dự nên mua bản thứ nhất hay bản thứ hai!
Đúng vậy, nàng hài lòng với cả hai bản này!
Nhưng vài giây sau, Lillia đột nhiên mỉm cười.
Xoắn xuýt cái gì chứ? Trẻ con mới phải lựa chọn, tỷ đây muốn hết!
Giờ khắc này, Lillia đã vứt Hoàng Hôn sau chín tầng mây. Luận về độ hài lòng, hai khúc nhạc vừa rồi đã vượt xa Hoàng Hôn ngàn dặm.
Nàng không do dự nữa, lập tức đưa ra quyết định: “Hỏi giá, chúng ta mua luôn cả hai bản!”
“Tuân lệnh. Hai khúc nhạc này rất êm tai.” Cô gái ngồi bên cạnh cười nói, sau đó chạm vào máy tính bảng, đột nhiên nhíu mày.
Thông tin tác phẩm đã xuất hiện.
Lillia chú ý thấy bản Dạ Khúc thứ nhất đã được bán bản quyền! Có người hành động còn nhanh hơn cả nàng!
. . .
Trong khán phòng riêng số 44.
Lăng Không vô cùng phấn khích, cuối cùng hắn cũng tìm thấy tác phẩm khiến mình ưng ý. Do dự không tới một phút, Lăng Không đã có quyết định:
“Ta muốn mua bản thứ hai!”
Hắn quay đầu nói với trợ lý đứng sau lưng mình, chuẩn bị bảo trợ lý đi hỏi giá, kết quả Vương tử ngồi bên cạnh đột nhiên ngáp một cái:
“Ngươi có thể tiết kiệm chút tiền để mời ta đi chơi gái.”
“Cái gì?” Lăng Không ngớ người ra.
Vương tử hất cằm về phía máy tính bảng trong phòng, khẽ bĩu môi.
Lăng Không cầm máy tính bảng lên xem, toàn thân lảo đảo, suýt chút nữa đã trực tiếp ném nó xuống đất.
Bà mẹ nó! Tại sao lại là hắn!
Lăng Không tức giận đến mức muốn phun ra một ngụm máu!
. . .
Mọi chuyện đều xảy ra cùng một lúc, không theo một trình tự nào cả, đây là hiệu ứng dây chuyền mà Dạ Khúc tạo ra.
Trên khán phòng riêng số 7, Matsushima đau khổ nói: “Đánh người sao nỡ đánh mặt chứ.”
Cùng là chủ đề về buổi đêm nhưng hai bản vừa rồi đều xuất sắc hơn Hoàng Hôn của nàng!
Quá xui xẻo mà! Lại đụng chủ đề mới oái oăm!
Việc đụng chủ đề giống như ra đường gặp người mặc đồ giống mình vậy, ai xấu hơn người đó lúng túng!
Lúc này Matsushima đang cực kỳ x��u hổ. “Rốt cuộc là ai vậy?”
“Chắc là tác phẩm của Sư Thiên La?” Makoto Itou suy đoán. Đây cũng là một trong các nhạc sĩ hàng đầu của Trung Châu, cũng không hề thua kém Abigail.
Đúng lúc này, màn hình máy tính bảng sáng lên, thông tin về hai khúc nhạc vừa rồi đã được công bố.
Makoto Itou và Matsushima lập tức châu đầu vào xem, nhưng khi nhìn thấy tên người soạn nhạc, không khí trong phòng đột nhiên lặng phắc.
Lát sau, Matsushima gần như hét lên: “Có cần phải trùng hợp như vậy không?!”
Makoto Itou cũng ngừng thở.
-------
Nhạc khúc đàn dương cầm: Nocturne op.9 No.2
Người soạn nhạc: Tiện Ngư
Người trình diễn: Cố Tịch
-------
Nhạc khúc đàn dương cầm: Nocturne op.9 No.1
Người soạn nhạc: Tiện Ngư
Người trình diễn: Cố Tịch
(Nocturne = Dạ Khúc)
-------
Có người ngỡ ngàng vui sướng!
Có người bất ngờ!
Có người xấu hổ!
Có người khiếp sợ!
Hai bản Dạ Khúc đều hiện lên màu vàng, có nghĩa là có người đang muốn mua bản quyền xuất bản. Nhưng giờ phút này thứ mọi người quan tâm không phải là bản quyền mà là tên của người soạn nhạc.
Tiện Ngư?!
Truyện này đã được chuyển ngữ và thuộc quyền sở hữu của truyen.free, hãy đón đọc những chương mới nhất.