(Đã dịch) Toàn Chức Nghệ Thuật Gia (Dịch) - Chương 1030: Kim Sắc Đại Thính
Makoto Itou hờ hững nói: “Dù sao cũng chẳng thể nào chiếm hết tiện nghi của người ta. Ta đã cho hắn cơ hội này, hắn không giành được thì không thể trách ta. Còn chuyện ngươi tính toán thế nào, ta không bận tâm nữa.”
“Ha ha.” Matsushima cười nói, “Thôi không nói chuyện này nữa. Cuối tháng này, Kim Sắc Đại Thính sẽ tổ chức một buổi đại nhạc hội, rất nhiều khúc phụ hàng đầu trong giới cũng sẽ ra mắt tác phẩm mới. Ta vừa trở về đã nhận được lời mời. Đến lúc đó chúng ta cùng đi nhé, ta sẽ cho ngươi nghe tác phẩm mới của ta, chẳng phải ngươi vẫn luôn tò mò sao?”
“Hửm?” Makoto Itou bỗng thấy hứng thú. Kim Sắc Đại Thính là một sân khấu âm nhạc danh giá mà ngay cả Trung Châu cũng phải nể trọng. “Lần này có những đại sư nào được mời tới?”
“Để ta xem danh sách đã.” Matsushima vừa nói vừa mở điện thoại. “Có Sư Thiên La, Abigail, còn có Thời Quang cùng Kristen, Phan Lung. À, còn có cả Dương Chung Minh và Lục Thịnh. Chà chà, đã lâu không gặp Dương đại sư rồi. Đợi đến khi Trung Châu cũng gia nhập khối thống nhất, e rằng không ít người sẽ nhắm vào ông ấy. Năm đó, một đám khúc phụ Trung Châu tự cho là mình bất phàm đã đi giao đấu với vị đại sát thần họ Dương kia, cuối cùng bị đánh cho không dám ngóc đầu lên. Mấy năm nay Dương Chung Minh không ra mắt nhiều tác phẩm mới, ta nghi ngờ ông ấy đang vận sức chờ thời cơ để ra tay với Trung Châu…”
“Haiz, ta cũng không dám đắc tội với ông ấy đâu.” Makoto Itou như nghĩ tới điều gì, rụt cổ lại nói. “Nhưng mà trong danh sách này đúng là có không ít người quen cũ nha, xem ra không chỉ có hai chúng ta đến từ Trung Châu tham dự đại nhạc hội lần này. Vậy còn những nghệ sĩ biểu diễn khác thì sao?”
“Đều là đại sư cả.” Matsushima cười nói. “Á, trong đó có một cô bé tuy chưa được tính là đại sư, nhưng tuổi còn nhỏ đã có thiên phú dương cầm kinh người. Hiếm thấy Kim Sắc Đại Thính hạ thấp ngưỡng cửa một lần, để cho cô bé này lên đài trình diễn.”
“Ngươi sai rồi.” Vẻ mặt Makoto Itou trở nên nghiêm túc. “Kim Sắc Đại Thính sẽ không tùy tiện hạ thấp ngưỡng cửa, trừ phi đối phương có lý do khiến họ không thể không làm vậy.”
“Ý của ngươi là gì?”
“Cô bé này rất đáng để mong chờ đấy. Có lẽ là vì thực lực của chính cô bé, cũng có lẽ là vì nhạc khúc của nàng. Tên cô bé là gì?”
“Cố Tịch.”
“Cuối tháng này chúng ta cùng xem thử.”
Số lượng người được tham gia Kim Sắc Đại Thính rất có hạn, nếu không phải là những người đứng ở tầng lớp cao nhất thì không cách nào có được vé vào cửa.
Duy chỉ có các khúc phụ là được phép không cần lời mời mà vẫn có thể tới, không cần thư mời vẫn có thể vào. Bởi vì thân phận khúc phụ chính là tấm vé thông hành để bước vào bất kỳ cung điện âm nhạc nào, bao gồm cả Kim Sắc Đại Thính!
Người trong nghề từng nói đùa rằng: các khúc phụ được ban cho đặc quyền “tiền trảm hậu tấu” như nắm giữ thượng phương bảo kiếm vậy!
Trong giới âm nhạc, Kim Sắc Đại Thính được xem là nơi giao lưu của các khúc phụ.
Nơi đây không bao giờ thiếu vắng bóng dáng các khúc phụ, hơn nữa, thường không chỉ một vị. Những lúc náo nhiệt, Kim Sắc Đại Thính có thể có đến hơn mười vị khúc phụ cùng ra mắt tác phẩm mới.
Trước đó, Lâm Uyên được mọi người gọi là tiểu khúc phụ, nhưng kỳ thực cho tới tận bây giờ, cậu ấy vẫn chưa từng được Kim Sắc Đại Thính mời tham dự, ngưỡng cửa ấy vẫn chưa từng hạ thấp xuống vì cậu.
Giờ đây, Tiện Ngư đã đạt đến đỉnh cao khúc phụ! Cuối cùng, cậu ấy cũng nhận được thư mời đầu tiên trong đời từ Kim Sắc Đại Thính.
Thư mời được gửi thẳng tới Tinh Mang, điều này cũng có nghĩa là vị khúc phụ mới toanh Lâm Uyên đã được giới khúc phụ đỉnh cấp trong làng âm nhạc công nhận.
Nhưng yếu tố quyết định việc Lâm Uyên nhận được thư mời không phải vì cậu ấy mới trở thành khúc phụ gần đây, mà là vì:
Cố Tịch có được cơ hội trình diễn Dạ Khúc ở Kim Sắc Đại Thính!
Mà là người sáng tác Dạ Khúc, việc Lâm Uyên được Kim Sắc Đại Thính mời là một điều hiển nhiên.
Lúc này, trong phòng làm việc của Tinh Mang.
Cố Tịch không kiềm chế được sự kích động, mặt nàng ửng hồng, toàn thân toát lên vẻ vui mừng hớn hở:
“Cảm ơn Tiện Ngư lão sư đã cho em cơ hội này!”
“Lúc trước chẳng phải em từng được trình diễn ở Kim Sắc Đại Thính rồi sao?”
Lâm Uyên nhớ rằng Cố Tịch được mệnh danh là nữ thần dương cầm là bởi dù còn rất trẻ, cô đã được trình diễn trên sân khấu Kim Sắc Đại Thính.
“Không giống nhau!” Cố Tịch khẽ ngượng ngùng nói, “Thật ra trước đó em được trình diễn ở sân khấu Kim Sắc Đại Thính là nhờ may mắn thôi. Trưởng bối trong nhà em có nhờ vả người ta, hơn nữa em chỉ trình diễn vào thời điểm kết thúc buổi đại nhạc hội, khi ấy khách khứa đều đã về gần hết. Nói một cách khó nghe thì em chỉ có cơ hội được đứng trên sân khấu vào khoảng thời gian chẳng còn ai quan tâm…”
“Ồ.” Lâm Uyên bỗng hiểu ra.
Vào thời điểm đại nhạc hội kết thúc, khi mọi người rời đi, Kim Sắc Đại Thính sẽ sắp xếp cho một số nghệ sĩ lên biểu diễn như một lời tạm biệt gửi đến khán giả. Nhưng dù có là khoảng thời gian thừa thãi, đó vẫn là sân khấu của Kim Sắc Đại Thính. Đối với một nghệ sĩ trẻ như Cố Tịch, đó vẫn là một vinh dự cực kỳ lớn.
Xem ra sức ảnh hưởng của Kim Sắc Đại Thính còn lớn hơn cậu tưởng tượng. Cuối tháng này, cậu ấy có thể tham dự để mở mang kiến thức rồi.
“Em biết đây không phải công lao của mình.” Cố Tịch không dám nhận công lao về mình, nàng cố ý tới đây để cảm tạ Lâm Uyên. “Kim Sắc Đại Thính không phải hài lòng với em, mà là hài lòng với Dạ Khúc của ngài…”
Nếu xét về ý nghĩa thực sự, đây mới là lần đầu tiên Cố Tịch được biểu diễn trên sân khấu Kim Sắc Đại Thính. Lần trước được lên đó hoàn toàn là nhờ người nhà cô bé chạy vạy mà thôi.
Trong lòng Cố Tịch hiểu rõ, cho dù là bất kỳ nghệ sĩ dương cầm nào có Dạ Khúc trong tay cũng đều sẽ được mời đến biểu diễn ở Kim Sắc Đại Thính.
Truyen.free hân hạnh mang đến bạn những bản dịch chất lượng, độc quyền trên nền tảng của chúng tôi.