Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tinh Cương Tiên Bảo - Chương 5: Dị Cốt Ma Thú

. . .

Đối diện là một đầu Dị Cốt Ma Thú, trên thân tán phát khí tức hắc ám cực kỳ cường thịnh, chính tại nhìn chằm chằm Hồ Trường Thanh, trong đôi mắt đỏ như máu kia tóe ra hung quang cuồng nhiệt, lệ khí bức người.

Đầu này Dị Cốt Ma Thú thình lình đã đạt tới Nhị Giai đỉnh phong, thể trạng to lớn, nó thân cao gần một trượng, dài quá hai trượng, toàn thân phủ trùm bởi màu trắng giáp cốt phủ đầy gai xương, dọc theo khe hở lộ ra huyết nhục đỏ thắm, sống lưng bên trên mọc lên hàng trăm gai nhọn, đặc biệt là chiếc đuôi giống như giáp cốt trường tiên, một lợi khí cực kỳ nguy hiểm, một cú quất mạnh rất có thể đem thường nhân liền cho đập c·hết.

Truyền thuyết, Dị Cốt Ma Thú là sinh vật bóng tối, sống nơi hang động trong lòng đất sâu, chuyên ăn khô cốt và xác c·hết, nó thân mang huyết mạch của loài Dị Ma Thú, nhờ đó di chuyển trong đất cực kỳ thuận lợi, kiểu như cá trong biển nước đồng dạng, có thể xuyên qua thổ địa đi tới bất kỳ nơi đâu, rất là lợi hại.

Bất quá, đó chẳng qua chỉ là truyền thuyết, thực tế còn cần chờ kiểm chứng.

Dị thú há miệng nhe nanh, hướng thẳng đến Hồ Trường Thanh trực diện đánh tới.

Nó chiếc đầu bị giáp cốt phủ trùm cho nên không ngại v·a c·hạm, lại thêm cốt nanh sắc bén là lợi khí g·iết người, ẩn hiện bên dưới là đôi mắt con ngươi màu đỏ như máu, nhìn qua cực kỳ tà dị.

Dị thú còn chưa đánh tới bên thân, Hồ Trường Thanh trường kiếm đã dâng lên, kiếm chiêu lăng lệ xuất ra đối kháng dị thú, chỉ thấy tay kiếm lay động, nhẹ nhàng xoay chuyển, liên tục ánh sáng chớp lóe, kiếm quang như điện hướng vào dị thú trên thân không ngừng cắt chém.

Bang! Bang! Bang! ~ ~ ~ ~ ~

Một loạt tiếng v·a c·hạm chát chúa ngân vang, chỉ trong mấy hơi thở ngắn ngủi, Hồ Trường Thanh đã chém ra hơn một trăm kiếm, bất quá kết quả để hắn phải khá thất vọng, Dị Cốt Ma Thú giáp cốt cứng rắn, v·a c·hạm trường kiếm nhưng không hề bị cắt chém v·ết t·hương.

Phanh ~ ~ ~ ~ !

Dị thú một đường lao tới, trực diện công kích, đem người đánh bay.

Cùng là Nguyên Hải cảnh đỉnh phong, nhưng so với dị thú lực lượng, Hồ Trường Thanh yếu nhược một chút, không cách nào gánh được nó một chiêu trực diện công kích, vừa mới v·a c·hạm liền b·ị đ·ánh lui, trượt dài trên đất.

Hắn chống xuống trường kiếm trụ lại thân mình, xong lại đứng dậy vung tay, đem bụi mù đều cho đánh rớt, đáy mắt chỗ sâu con ngươi hiện ra băng lãnh, ánh mắt nhìn chằm chằm đối phương.

Vừa rồi một chiêu bại lui để hắn có chút chật vật, cũng làm cho hắn thất kinh, biết được đối thủ thực lực không phàm, thậm chí so với mình càng mạnh, buộc hắn phải nghiêm túc đối đãi, không dám coi khinh.

Ở bên ngoài, Lưu Hồng Anh nghe tiếng chấn động vội vàng chạy đến, kịp lúc nhìn thấy cảnh tượng Hồ Trường Thanh bị thú đánh lui, nàng thần sắc biến đổi, có chút lo lắng, vội cất tiếng hỏi: “Thanh ca! Ngươi không sao chứ?”

“Ta không sao!”

Hồ Trường Thanh lúc này cũng không lo được giữ vững hình tượng, chỉ nghiêm mặt quát lớn: “Hồng Anh muội chú ý cẩn trọng, đầu này dị thú hãy để ta đối phó.”

Hắn muốn nhân cơ hội này biểu hiện ra thực lực bản thân để cho nàng chứng kiến, từ đó khuất phục đối phương, hòng chiếm được nàng tình cảm và tạo ra hình bóng không thể thay thế tại trong tâm hồn.

Đúng lúc nhìn thấy Dị Cốt Ma Thú tiếp đà xung kích g·iết tới, Hồ Trường Thanh lập tức xuất ra Lạc Vũ Kiếm Quyết đối ứng, chỉ thấy cánh tay cầm kiếm chậm rãi dâng cao, nhẹ nhàng xoay một vòng quanh thân, tại dưới sự gia trì của nội lực, trường kiếm trên tay bỗng biến thành mười hai thanh màu lam kiếm khí, lam kiếm vừa thành hình một khắc này, kiếm quang liền phát ra quang mang chói sáng.

Hồ Trường Thanh lập tức huy kiếm xuất chiêu, kiếm khí thẳng hướng dị thú chiếc đầu đồng loạt đánh tới, công kích trực diện vào chiếc sọ đầu, bất quá so với kiếm khí nhanh như ánh chớp lóe qua, hắn bản nhân tốc độ là không sánh kịp, chậm hơn một nhịp, bị rớt lại phía sau.

Màu lam kiếm khí một cái chớp mắt liền đánh tới dị thú đầu lâu.

Tiếc thay, Dị Cốt Ma Thú giáp cốt bên ngoài thật quá cứng rắn, che chắn bảo vệ chiếc đầu an toàn, ngăn cản phần lớn kiếm khí không để xuyên qua da thịt, duy nhất hai thanh kiếm khí đâm trúng khe hở xuyên vào trong thân, gây ra hai chỗ v·ết t·hương to lớn, bất quá không đáng chí mạng, chỉ làm cho dị thú đau đớn, huyết dịch chảy xuống khiến nó càng thêm điên cuồng.

Rống ~ !!!

Chỉ thấy Dị Cốt Ma Thú há miệng gào lên một tiếng phẫn nộ thanh âm, nó thân mình đột ngột xoay chuyển, chiếc đuôi mang theo gai nhọn đột nhiên bạo xuất đánh tới, hướng ngang thân đối thủ đánh g·iết mà xuống.

Nhìn thấy dị cốt trường tiên gai nhọn như chớp quất tới, Hồ Trường Thanh vội vàng thu kiếm trở về ngăn trở, che chắn trước thân.

Phanh ~ một tiếng chấn động, Hồ Trường Thanh cả người lẫn kiếm b·ị đ·ánh bay ra, trực tiếp va vào trong vách đá, v·a c·hạm khá mạnh để người sau phun ra một búng máu tươi, nhìn hết sức chật vật.

Bất quá, chiêu vừa rồi chỉ đủ gây ra một chút tổn thương, không nhẹ nhưng cũng không đủ lấy mạng người, chỉ một hơi thở qua đi Hồ Trường Thanh lại chống người đứng dậy, trường kiếm trên tay vung lên, lại sẵn sàng chiến đấu.

Vừa rồi lãnh giáo một chiêu đuôi công để hắn trong lòng có chút chấn kinh, dĩ nhiên có chút vượt quá dự liệu, từ đó nhiều hơn để mắt chú ý chiếc đuôi kia, bởi so với dị thú trực diện công kích, nó đuôi lực đạo mạnh mẽ không kém, đón đỡ một chiêu này đã làm cánh tay tê dại, bây giờ hãy còn run rẩy đâu.

“Thanh ca!”

Lưu Hồng Anh nhìn thấy mình âu yếm nam nhân b·ị đ·ánh rơi vào vách đá, trong lòng lo lắng, có chút không yên.

Nàng biết chắc Hồ Trường Thanh một người là không cách nào đối phó được đầu này dị thú, tức thì quyết định rút kiếm xông lên, chân đạp bộ pháp nhẹ nhàng lướt tới, muốn lao vào hỗ trợ.

Bỗng dưng!

Ầm ~ một tiếng chấn động nổ tung, khác một đầu dị thú đột ngột phá vỡ vách đá lao ra, lợi dụng tình huống bất ngờ giương lên cốt trảo chém xuống, soạt ~ một tiếng, nữ tử không kịp phản ứng lập tức trúng chiêu, thân hình nhỏ yếu bị cắt chém một đạo v·ết t·hương, máu tươi vương vãi.

May mắn, tại lúc tối hậu, nàng kịp thời xoay thân tránh né cho nên thú trảo chém vào ngang hông, lưu lại ba đường v·ết t·hương to lớn cắt qua y phục, tuy thấy máu tươi ướt đẫm nhưng lại không đến nỗi chí mạng.

Chẳng qua, tình huống đột xuất để nàng có chút hoảng sợ, chân đạp bộ pháp vội vàng tránh ra, ý đồ tránh xa dị thú, bất quá cho dù hết đà, dị thú hãy còn hậu chiêu, nó một cái xoay thân quất mạnh chiếc đuôi, giáp cốt mang theo gai nhọn hướng nàng đánh tới.

Phanh ~ một tiếng chấn động, nữ tử cả người lẫn kiếm b·ị đ·ánh bay rớt ra ngoài.

Đồng thời!

Lạch cạch ~ một tiếng nhẹ vang, thiết lệnh bỗng dưng rơi xuống, tự hành xoay tròn mấy vòng sau đó thì nằm im bất động.

May mắn cho nàng, vừa rồi có thiết lệnh che chắn cho nên khô cốt gai nhọn không đâm vào thân, mặc dù b·ị đ·ánh bay nhưng gánh thương không nặng, bất quá thiết lệnh vì đó mà rơi xuống khá xa, hiện nằm tại dưới chân đầu này mới đến Dị Cốt Ma Thú.

Lưu Hồng Anh chật vật chống lấy trường kiếm đứng dậy, nâng lên bàn tay lau đi v·ết m·áu đọng trên khóe môi, ánh mắt hoảng sợ nhìn về dị thú, nàng chợt nhận ra nó cũng đạt tới Nhị Giai đỉnh phong.

Chính mình bất quá là Nguyên Hải cảnh cấp 8, hậu kỳ mà thôi, so sánh hãy kém quá xa.

Lưu Hồng Anh trong lòng ước lượng, một mình đối phó dị thú độ khó quá lớn, nàng trong tâm không khỏi lo lắng, bắt đầu suy nghĩ tính toán đường lui.

Nàng lấy ra bình dược chữa thương, vội vàng phục dụng, thế nhưng dị thú chà xát vuốt trảo xong liền hướng nàng phóng tới, trực diện công kích không cho nàng một chút thời gian nghỉ ngơi.

Ở phía xa, Hồ Trường Thanh nhìn thấy đột nhiên xuất hiện thêm ra một đầu dị thú thì trong mắt tràn đầy chấn kinh, trong lòng dâng lên hoảng sợ, vội vàng thét lên: “Hồng Anh muội, mau chạy đi!”

Lời này nhìn như quan tâm nàng, kỳ thực là có thâm ý.

Bất quá, Lưu Hồng Anh cũng là quyết đoán, nàng xuất ra một viên độc cầu, hướng ngay trước mặt dị thú ném mạnh, sau đó nhanh chóng thối lui, hướng về thông đạo lối ra bỏ chạy.

Oanh ~ một tiếng chấn động, dị thú giáp cốt trực tiếp đụng vỡ độc cầu, khiến nó nổ tung thành một đám khói xanh, che khuất tầm nhìn, bên trong kèm theo mùi hương tanh tưởi.

Nhờ có độc cầu khói xanh che lại tầm mắt, dị thú phút chốc giảm xuống tốc độ, bỏ qua cơ hội tốt nhất truy theo g·iết nàng.

Nhìn thấy cảnh này, Hồ Trường Thanh trong lòng giận dữ, tức thì nộ hống: “khốn nạn!”

Hắn chủ ý kêu nàng chạy đi, mục đích kéo lấy một đầu dị thú để nó đuổi theo chạy khỏi nơi này, cho hắn tranh thủ cơ hội thoát thân, nếu không, cùng lúc đối đầu với hai con Nhị Giai đỉnh phong dị thú, hắn là không thể nào ứng phó, cũng không cách nào chạy thoát, khi đó chỉ có cầm chắc c·ái c·hết.

Nhị giai đỉnh phong Dị Cốt Ma Thú phòng ngự quá mạnh, hắn tự lượng không cách nào đem nó chém g·iết, trước mắt đối phó một đầu còn không xong, nếu là hai đầu cùng lúc xông tới, vậy cũng chỉ có cách chạy trốn.

Bây giờ tình huống xấu nhất xảy đến, hai đầu dị thú đều tại, để hắn lâm vào nguy cơ chưa từng có.

Nhìn thấy đầu kia dị thú bị khói độc cầm chân giây lát, Hồ Trường Thanh trong đầu tức thì lóe lên ý nghĩ chạy trốn, hắn tấn mạnh một kiếm, mượn lực lui nhanh về chỗ vách đá giam giữ Trần Quân, đợi cho dị thú công kích đánh tới liền xoay thân lộn người né tránh, sau đó toàn lực vận dụng bộ pháp hướng về lối ra bỏ chạy.

Gào rống ! ! ! !

Dị thú tức giận bạo hống một tiếng nghe điếc cả tai.

Nó xoay đầu liếc mắt nhìn lấy Trần Quân, thấy được người sau bị đinh trên vách cho nên không thèm để ý công kích, tại trong nó ý nghĩ, con mồi này là chạy không thoát, trước hết tạm thời bỏ qua, sau đó vội vã truy theo đánh g·iết Hồ Trường Thanh.

Đối với dị thú, một người Võ Giả so ra hấp dẫn nhiều hơn gấp mấy lần một gã phàm nhân, cũng nhờ điểm này mà Trần Quân may mắn tránh thoát một kiếp.

Người đi, dị thú cũng đi.

Trần Quân biết, cơ hội đến!

Hắn đã quan sát trận chiến từ đầu chí cuối, cũng nhìn thấy thiết lệnh rơi xuống lăn lóc tại trên nền động phía xa, từ đó mà hai mắt chưa từng xê dịch ra khỏi thiết lệnh.

Bây giờ cơ hội lấy lại thiết lệnh đã tới.

Hắn dồn toàn lực vào trên tay phải, cắn răng đem bàn tay xé rách cho xuyên qua thiết đinh, chấp nhận đau đớn cực hình xé rách da thịt, bẻ gãy xương cốt, tất cả chỉ để giải thoát chính mình.

Ư ư ư ! ! ! !

Trần Quân cắn nát môi để không phát ra thành tiếng, dồn hết sức lực, rút ra bàn tay.

Phốc ~ !

Rốt cuộc, sau bao cố gắng, bàn tay phải cuối cùng bị xé rách, rơi khỏi thiết đinh, thoát ra phong cấm, từ đó chính thức tự do.

Thời gian gấp gáp, Trần Quân không dám dừng lại, vội vàng dùng tay phải trợ lực, xé rách bàn tay trái còn lại, đem nó giải phóng.

Không có cách nào, thiết đinh cắm quá sâu, bằng hắn sức lực là không cách nào đem nó cho nhổ, lãng phí thời gian và công sức làm việc đó còn không bằng tự mình xé rách da thịt bẻ gãy xương cốt giải thoát.

Hai tay giải thoát cũng là lúc Trần Quân ngã rầm xuống nền động, bởi vì đôi bàn chân vẫn bị đóng đinh, chưa thể thoát khỏi vách đá.

Tiếp đó, một lần nữa, Trần Quân đem chính mình da thịt xé rách, bất quá lần này chỉ là nhổ chân ra khỏi thiết đinh, cũng không cần phải bẻ gãy xương cốt cho nên đau đớn giảm xuống quá nhiều.

Khi đôi bàn chân chính thức giải thoát, hắn không kịp chờ đợi, chống lấy thân mình siêu vẹo ngả nghiêng, đi từng bước chậm rãi nhưng tràn đầy đau đớn bước về phía thiết lệnh.

Đoạn này đường cách xa chỉ có mười trượng nhưng Trần Quân cảm giác như mình đã đi hết một đời, bao nhiêu kỷ niệm, bao nhiêu khó khăn, bao lần khổ cực, quá khứ gian nan, tất cả lúc này tại trong ký ức đồng loạt ùa về.

Trần Quân giống như c·hết lặng, không còn cảm giác đau đớn, tinh thần và thể xác giống như tách khai, phút chốc rơi vào trạng thái vong ngã, tất cả đau đớn thể xác da thịt lúc này đối với hắn đã không còn ảnh hưởng.

Lúc này, Trần Quân cảm thấy bản thân như đang bước đi trong bóng tối, khắp bề tĩnh mịch, không có bất kỳ âm thanh, cũng không nhìn thấy ánh sáng, tại dưới chân cũng không còn là nham thạch cứng rắn, mà chính là mặt nước u tĩnh mềm mại, mỗi một bước chân đặt xuống đều êm ái nhẹ nhàng, ngay cả mặt nước dần dần mất đi động tĩnh, không còn dâng lên bất kỳ gợn sóng.

Tại trong mắt hắn, cái kia thiết lệnh chợt biến hóa thành từng bộ dáng con người, có thân nhân, có bằng hữu, có huynh đệ, cũng có kẻ thù, từng cái từng cái khuôn mặt tại trong dĩ vãng ký ức không ngừng hiện lên, thoáng qua một chớp mắt xong liền biến mất.

Cũng chính lúc này, quanh thân Trần Quân giống như có thứ gì đó bao phủ, tạo thành sương trắng mờ ảo chập chờn, mỗi một bước đi ra, toàn thân da thịt và mái tóc không ngừng biến hóa, từ lão hóa già nua nhanh chóng thay đổi trở lại thời kỳ thanh xuân, trở về trẻ nhỏ, xong lại biến hóa, từ nhỏ yếu đến thiếu niên, trưởng thành, lão hóa, già nua. . .

Một bước cuối cùng đi ra, Trần Quân đối diện không còn là thiết lệnh, mà là một cột sáng, hay nói khác hơn, đó chính là một con đường, duy nhất có ánh sáng một con đường.

Khi bàn tay của hắn vươn ra chạm tới cái này cột sáng, mọi thứ chợt biến hóa trở lại như cũ, bộ dáng vẫn là siêu vẹo, toàn thân huyết dịch chảy xuôi, v·ết t·hương chồng chất, đâu đó tại trên nền động vẫn còn lưu lại hai hàng dấu chân nhuốm máu, không có mất đi.

Tất cả đều trở về hiện thực, bất quá Trần Quân biết rõ, sâu trong tâm hồn nhiều thêm ra một loại ý cảnh, mặc dù loại này ý cảnh không có tác động gì, cũng không ảnh hưởng chính mình, nhưng cũng không thể phủ nhận là nó đang tồn tại, ngự trị tại đâu đó trong thân.

Đối diện thiết lệnh, Trần Quân trong lòng có vô vàng cảm xúc, bất quá tại trong mắt hắn bây giờ nó không đơn thuần còn là thiết lệnh, mà biến hóa trở thành là một con đường, là tương lai ánh sáng con đường, thay vì âm u cô quạnh như quá khứ.

Hắn hai tay đem thiết lệnh nâng lên, trong khóe mắt tóe ra hai dòng lệ nóng, cảm xúc dâng trào, hắn đem nó ôm chặt áp vào trong ngực, cảm nhận sự ấm áp mà nó mang lại.

“Bằng hữu của ta, cảm tạ ngươi đã ở bên cạnh bao nhiêu năm qua,” Trần Quân đứng im tại chỗ, tay ôm lấy thiết lệnh nhẹ giọng lẩm bẩm: “còn lại một đoạn cuối cùng, theo giúp ta đi!”

Nói xong, một tay ôm lấy thiết lệnh dán vào trong ngực, nhấc chân hướng về động tối âm u đi tới.

Trước đó chưa cảm nhận hết được sự thống khổ của da thịt xé rách, xương cốt bẻ gãy, lúc này mỗi bước đi ra Trần Quân cảm giác chính là cực hình t·ra t·ấn, đau đến muốn ngất, bất quá hắn vẫn cắn răng bước từng bước khó nhọc tiến lên.

Tại Trần Quân biến mất trong hang động tối một khắc, đầu kia Dị Cốt Ma Thú chạy trở về hang động, đến bên vách đá chỗ cũ tìm kiếm, nhưng con mồi tuyệt nhiên đã không còn tại.

Nó tức giận gầm lên một tiếng, xong lập tức đánh hơi v·ết m·áu, truy theo vào hang động tối.

Lúc này, Trần Quân đã kiệt sức, đã sắp chống đỡ không nổi.

Hắn trên thân huyết dịch gần như chảy khô, thân thể suy kiệt rơi vào trạng thái yếu nhược, đến mức thở không ra hơi, bất quá hắn vẫn kiên trì đi tới.

Được vài bước chân, hắn đã không thể chèo chống, ngã chúi người lăn xuống con dốc, dù vậy trên tay vẫn nắm chặt thiết lệnh, giữ lấy không buông.

Tại lúc cuối cùng trước khi đôi mắt nhắm lại, hắn lờ mờ nhìn thấy Dị Cốt Ma Thú xuất hiện, đang chậm rãi đi tới, bản năng mách bảo hắn phải chạy trốn, vì đó thân thể nhẹ nhàng khẽ động, bất quá chính một cử động này lại để cho thân thể trượt khỏi vách đá, rơi xuống vực sâu.

Nhìn thấy con mồi rơi xuống vực sâu không nhìn thấy đáy, Dị Cốt Ma Thú bất chợt dừng chân đứng lại.

Nó giương đôi mắt tiếc nuối nhìn xuống mảnh đen xa xăm, sau đó xoay đầu rời đi.

Trận này đi săn, tại đó kết thúc.

. . . .

Vực sâu âm u, thiên địa khắp bề tĩnh mịch, từng sợi bóng đen vô tình bao phủ xuống, chiếm lấy hư vô khoảng không, chen đặc thế giới, tạo thành hư vô mờ mịt đêm đen không thấy ánh quang.

U lãnh hàn phong tại trong xa xăm không ngừng thổi tới, mang theo cuồn cuộn khí tức hoang sơ cùng mục nát, trong nháy mắt tràn ngập thiên địa, bốc lên từng trận lãnh khí mang âm hưởng t·ử v·ong mùi vị, du tẩu khắp nơi.

Trong bóng đêm yên tĩnh, một bóng người đột nhiên rơi xuống, đánh vỡ không gian vắng lặng, vượt qua từng luồng lãnh khí, tách ra trận trận hàn phong, xuyên vào bóng tối vĩnh hằng, thẳng hướng chỗ sâu đại địa.

Đâu đó tại trên thân thể, từng giọt màu đỏ huyết dịch vừa mới chảy ra, tức thì bị cổ lão hàn phong khí tức thổi qua làm cho đông lại, phong bế ngay tại v·ết t·hương, nhường đó da thịt vết nứt tức thì phong kín.

Bất quá, người kia đã chìm vào hôn mê, một lát là không tỉnh lại, tại trên thân thể, tất cả giác quan gần như phong bế, dừng lại hoạt động, trạng thái giống như một bộ bất động thân xác, trống rỗng linh hồn.

Cô tịch đêm đen b·ị đ·ánh vỡ, hư không mịt mù t·ử v·ong khí tức bị xé rách, mở toang một cái lỗ hổng, rộng rãi giống như con đường cho người đi qua, cô phong thi thoảng quét qua giống như tiễn biệt người về cõi địa, trầm nhập thâm uyên vĩnh hằng.

Càng rơi sâu vào đại địa, bóng tối đêm đen càng phủ xuống kín kẽ, đem trọn cái thân thể già nua đều cho vây lại, phủ lấp c·hôn v·ùi.

Tại trong bóng tối, bất động thân thể bỗng dưng trầm nhập vào trong thủy hồ, làm nhấc lên một trận thanh âm kinh động, giọt nước bốc cao hóa thành từng cơn sóng lớn, lan xa khắp nơi, tạo ra động tĩnh đánh thức từng cái cổ lão sinh vật cùng với linh hồn còn đang say ngủ.

Trong dòng nước xanh trong lạnh giá, thân thể già nua bất động không ngừng chìm xuống, từng luồng từng luồng hàn khí không ngừng len lỏi qua lỗ chân lông, xông qua v·ết t·hương xâm lấn vào trong thân thể, đem nhiệt khí trong thân từng chút thôn phệ, gặm nhấm không còn.

Nhưng liền vào lúc này, từng luồng cực kỳ âm lãnh cùng uy nghiêm đáng sợ khí tức tự trong bóng tối chỗ sâu đại địa len lỏi mà qua, hóa thành u linh hồn ảnh hướng về thân thể phương vị đánh tới, mấy cỗ linh hồn mọc ra răng nanh gai nhọn, tựa như ác quỷ dạ hình, trên thân tán phát màu đen khí tức cực kỳ khủng bố, có cỗ bạch sắc u linh phát ra trận trận hàn sương đông hóa xung quanh giọt nước, tại nơi đi qua để lại từng dòng băng kính giống như thủy tinh, lại có hồn ảnh nhân hình uốn lượn xuyên qua dòng nước, giương ra vuốt trảo lao về phía con người.

Nguyên bản đáy nước âm u, bởi vì tàn hồn u linh không ngừng xuất hiện mà thêm ra từng luồng ánh sáng, hàng ngàn hàng vạn quang ảnh dập dờn, một số hiện ra diện mục dữ tợn, gào thét điên cuồng, tựa như thiêu thân đâm đầu về phía thân thể, cùng nhau tranh đoạt linh hồn và thể xác.

Tại lúc u linh hóa thành từng sợi quang ảnh đánh tới thân thể, thiết lệnh trên tay bỗng dưng tự hành rung động, linh lực từ trong phát ra tạo thành hấp lực gợn sóng, tại nơi đi qua, tất cả u linh hồn ảnh đều bị hút bay vào trong thiết lệnh, biến mất vô tồn, cho dù là mạnh mẽ tàn hồn đều không tránh thoát.

Từng cái từng cái tàn hồn u linh hóa thành vệt sáng dung nhập vào trong thiết lệnh, tại trong chớp mắt, hàng ngàn hàng vạn mà tính u hồn đột nhiên biến mất, vô ảnh vô tung, cũng không để lại bất kỳ dấu vết, trả lại đáy nước hoàn toàn u tĩnh, giống như đã từng.

Hấp thu xong mấy vạn cái u hồn, thiết lệnh bỗng nhiên lan tỏa đi ra một luồng hồn lực xâm nhập vào trong thân thể, đem lão nhân linh hồn gần như sắp tán cho giữ lại, chậm rãi ôn dưỡng tẩm bổ, khôi phục trở về.

Chính tại lúc này, một đầu to lớn màu tím dây leo đột nhiên xuất hiện, tựa như xúc tu len lỏi xuyên qua dòng nước đánh tới bên người, dây leo giống như đằng xà xoay vòng quấn quanh thân thể, đem người cuộn tròn, siết chặt, nó màu tím gai nhọn đâm vào da thịt, bắt đầu chậm rãi hút lấy huyết dịch và sinh mệnh tinh hoa.

Có thể lúc này, dị biến bất chợt xảy ra.

Đột nhiên, thiết lệnh đang áp trên người bỗng dưng tán phát ra một luồng hấp lực, đem huyết dịch và sinh mệnh tinh hoa cho hút ngược trở lại, đồng thời khóa chặt dây leo tại chỗ, rút lấy nó tinh hoa cho truyền vào thân thể, giữ lại cho người một tia sinh cơ.

Đâu đó tại nơi thâm sâu, trên mặt hồ nước có một hòn đảo nhỏ, chỉ có nhiều hơn trăm mét bình phương, giữa đảo một cự thạch nhô cao, hình dáng giống như cự đầu, đang tại ngước vọng thiên không, cho dù nhật nguyệt đổi thay cũng chưa từng thay đổi.

Tại đó trong miệng thạch đầu thình lình mọc ra một gốc dây leo màu tím, hãy có sáu bảy trượng chiều cao, nó gốc như cổ thụ, bên trên mọc ra hàng trăm đằng mạn, kéo dài khắp nơi, phủ trùm toàn bộ đảo nhỏ, tại trên từng sợi dây leo có chi chít hàng dài gai nhọn, nhưng không nhìn thấy bất kỳ phiến lá.

Đúng lúc này, màu tím dây leo giống như gặp phải chuyện gì phát sinh, toàn bộ đằng mạn đột nhiên chuyển động, uốn éo xoay vòng, sau đó đồng loạt hướng xuống mặt nước cấp tốc xuyên qua.

Lát sau, một sợi đằng mạn từ trong bóng tối cấp tốc co rụt trở về, còn mang theo một người sắp c·hết, chính là lão nhân tóc bạc Trần Quân, trên thân khí tức gần như không có, nhưng so với trước đó một khắc hay là mạnh lên khá nhiều.

Có thể là lúc này, bao vây Trần Quân là hàng trăm đằng mạn dây leo quấn quanh, tạo thành một khối cầu to lớn, bất quá từ trong thiết lệnh một vòng linh lực phát ra, hình thành một khoảng không như lõi, chống đỡ không cho đằng mạn siết chặt hay co lại vào trong. Tại trong lúc đó, cái kia một sợi đằng mạn không ngừng bị hút lấy sinh mệnh tinh hoa, dung nhập vào trong thân thể, đem sinh cơ cho bổ sung trở về.

Sinh mệnh tinh hoa không ngừng thất thoát để cho đằng mạn nhanh chóng khô héo đi xuống.

Giống như đánh hơi được nguy cơ, các sợi đằng mạn khác đồng loạt buông ra, âm thầm co rụt trở về, tách khỏi khối cầu quấn quanh thân thể.

Răn rắc một tiếng thanh âm, dây leo quấn quanh thân đột ngột bẻ gãy, thân thể không có tự chủ rơi xuống đảo nhỏ, ngay trên một đống khô cốt.

Cũng tại lúc này, hàng trăm đằng mạn quấn lấy đủ loại v·ũ k·hí hướng đến thân thể trực diện đâm tới, bất quá toàn bộ thân trên đều được thiết lệnh bảo vệ, duy nhất tứ chi là tồn dư bên ngoài.

Phốc! Phốc! Phốc! Phốc! Phốc! ~ ~ ~ ~ ~. . .

Chi chít v·ũ k·hí đem hắn tứ chi đâm thành con nhím, nhục thân đau đớn làm cho Trần Quân tại trong cơn mê tỉnh lại, hắn lạnh rên một tiếng, sau đó mi mắt khó nhọc chậm rãi mở ra.

Tại trong đôi mắt đục ngầu chỉ thấy được một màu đen tăm tối, bất quá hồi lâu, tại ngay dưới thân truyền đến hơi lạnh sắt thép khí tức, hắn bất giác mỉm cười, lập tức cất giọng phát ra tụng niệm.

“Thiết lệnh ơi thiết lệnh. . .”

“. . . ngươi đã sinh ra linh trí,. . .”

“. . . hãy mau ra lấy cống phẩm, tự hành chữa trị,. . .”

Trần Quân chỉ đủ khí lực niệm đến đây, thế nhưng thiết lệnh trong tay bỗng dưng rung động, tự hành bay ra.

Nó chiếu ra tia sáng lóa mắt lên khắp thân thể, đem tất cả v·ũ k·hí trên thân đều hút ra, thu hết vào trong thiết lệnh.

Ngay sau đó!

Thiết lệnh dường như cảm ứng được đồ vật thích hợp, bỗng dưng tự hành bay đến khối kia to lớn thạch đầu, toàn bộ tia sáng tập trung chiếu rọi vào trên tảng đá.

Răn rắc ~ một tiếng nứt vỡ thanh âm, thạch đầu kiên cố đã bị linh lực gợn sóng từ trong thiết lệnh phát ra uy chấn làm cho rạn nứt, vết nứt lan rộng giống như mạng nhện, tại một chớp mắt lan rộng ra toàn bộ thạch đầu, làm cho bên ngoài lớp áo bụi trần ầm ầm rơi xuống, để lộ nguyên hình là một khối kim khoáng cao ngang thắt lưng, phát ra màu tím lấp lánh.

Tại khối này kim khoáng xuất hiện một sát na, nó bị ánh quang dẫn động, hóa thành vệt sáng chui vào trong thiết lệnh, biến mất không còn.

Thiết lệnh thượng diện vết nứt lấy tốc độ mắt thường có thể nhìn thấy tự hành khép lại, đồng thời mặt trái gỉ sét toàn bộ bị bong tróc rơi ra.

Ong ~ ~ ~ ~ ~ ! ! ! ! !

Một tiếng chấn động ngân vang, một vòng linh lực giống như thủy lãng cuồng phong quét qua thiên địa, bao trùm toàn bộ đảo nhỏ, lan đến hồ nước, đem khắp nơi dây leo cùng đằng mạn đều cho đánh nát, hóa thành bột mịn lả tả rơi xuống thủy hồ.

Đồng thời, từ trong thiết lệnh bỗng dưng tỏa ra kình thiên cột sáng thẳng phá hư không, vượt qua vực sâu tầng tầng đất đá chiếu xạ thương khung, xuyên qua tầng mây, tiếp đó đột phá giới diện tầng cuối đi vào tinh không đại hải.

Chính đang ở tại khắp nơi cường giả, không hiểu thấu đều bị cột sáng khí tức cùng uy thế làm cho kinh động.

"Chuyện gì xảy ra?" Ở xa xa, Lưu Hồng Anh ngẩn người nhìn lên thương khung, có chút kinh ngạc.

Hồ Trường Thanh vừa mới chạy thoát ra ngoài hoang mạc, đang tại trên lưng phi ưng dưỡng thương, nhìn thấy cảnh tượng liền bật thốt:

"Bảo vật xuất thế!"

Ở đâu đó trong hoang mạc, một vài người nhìn thấy cột sáng liền ngẩn đầu nhìn lên, sau đó cùng nhau cấp tốc tiến về phía kình thiên trụ sáng.

Gần đó, một vị trưởng giả quát lớn cho hậu nhân: "Mau truyền tin về cho gia tộc, báo tin bảo vật xuất thế, để cho tộc trưởng phái người đến giúp chúng ta giành lấy bảo vật."

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free