Tinh Cương Tiên Bảo - Chương 48: Tôn Bình cái chết
Đi xuống tầng, Phúc Tuấn gọi đến thủ hạ, kề tai xì xầm nói nhỏ gì đó, chỉ thấy hạ nhân kia vâng là một tiếng lập tức rời đi tửu lâu.
Phúc Tuấn thẳng đến quầy chưởng quỹ, cùng gã chưởng quầy bắt chuyện cười nói một lúc, trước khi rời đi tửu lâu, ánh mắt không quên ngước nhìn Hạ Yên Lam, khóe miệng nhếch lên nở nụ cười châm chọc, rõ ràng là không có để nàng vào mắt.
Cùng lúc đó trên tầng bốn tửu lâu.
Tôn Bình đưa tiễn gã phục vụ, sau đó đóng lại cửa phòng.
Lão sắc mặt có chút trắng bệch, thần thái có nhiều bất an cùng lo lắng.
"Nguyệt Anh, ngươi làm sao không nghe lời gia gia, lại mang theo túi trữ vật bên người?" Tôn Bình giọng nói trách cứ nhưng cũng không có nghe ra ý cáu giận.
Lúc này lão giận mắng tôn nữ còn có làm được cái gì.
"Gia gia, túi trữ vật là của ta, chỉ có ta mới mở được, người khác không có linh lực, ai cũng không làm được cái gì." Tôn Nguyệt Anh chu mỏ có chút không phục nói.
Tôn Bình lắc đầu, lão có chút thất thần ngồi xuống bàn, thần sắc có vẻ tiều tụy hơn rất nhiều.
Trước đó bao nhiêu chờ mong cùng hy vọng ở tôn nữ, bây giờ thay thế bằng nỗi lo lắng làm sao để sống sót qua đêm này.
Tôn Bình nhìn lại tôn nữ, nàng lúc này hay là đang vui vẻ chơi với mình túi trữ vật trên tay, dáng vẻ nhìn đến có bao nhiêu yêu thích.
Mười tuổi, nàng còn quá nhỏ, chưa có hiểu biết, chưa có v·a c·hạm một chút nào với thế giới hiểm ác bên ngoài.
Tôn Bình cảm thấy mình thời gian qua bảo vệ chặt chẽ tôn nữ để nàng lớn dưới mình cánh chim là một sai lầm.
Quá lớn sai lầm.
Lại nói, những ngày qua nàng đã bước vào tu tiên nên có chút bành trướng, cảm thấy nhiều có xem thường người xung quanh, nàng còn không biết chính mình là nhỏ yếu như thế nào.
"Ta đã sai, sai vì quá nuông chiều quá ưu ái mà không dạy dỗ nàng." Tôn Bình trong lòng thập phần hối hận.
Đáng tiếc, này một việc hối hận đã không còn có cơ hội sửa sai.
Tôn Bình bất giác cảm thấy mình già nua hơn rất nhiều.
Có thể một đêm này là đêm cuối cùng.
Lão ánh mắt có phần nghiêm túc nhìn xuống tôn nữ: "Nguyệt Anh, hãy nghe gia gia nói."
Tôn Nguyệt Anh đang chơi vui vẻ, bỗng ngước lên đầu, nhìn thấy gia gia ánh mắt đỏ hoe, bất giác cảm thấy bất an.
"Gia gia, có chuyện gì?"
Tôn Bình suy nghĩ cẩn thận vẫn là quyết định không có nói cho nàng nguy cơ, chỉ nghiêm khắc dạy dỗ: "Nguyệt Anh, ngày sau ngươi phải nhớ, thế giới này bất kỳ người nào đối với ngươi cũng có ác ý, trừ gia gia và ngươi Trần gia gia, cùng với Phúc Lão, tất cả nhân không ai là thật sẽ đối ngươi thật lòng ý tốt, hãy nhớ lời gia gia."
Tôn Bình dừng lại một hơi, để tôn nữ nghe hiểu lời nói.
"Ngày sau, ngươi phải biết tự lo cho mình, phải học được kinh nghiệm ẩn giấu tài năng không bộc lộ ra ngoài, dù ngươi có thật sự giỏi hơn người, ngươi cũng phải xem người là kẻ mạnh, chỉ có ngươi học được đề cao và tôn trọng đối thủ, ngươi mới chiến thắng được họ, nếu không, ngươi một ngày sẽ c·hết dưới tay kẻ ngươi xem nhẹ hoặc đã từng xem thường."
"Gia gia, ngươi nói chuyện gì đâu? Làm sao nhiều nói những thứ ta không hiểu?" Tôn Nguyệt Anh vẫn là một bộ ngây thơ như vậy nhìn xuống chính mình túi trữ vật, không có nhiều để ý đến chính mình gia gia lời nói.
Tôn Bình biết nàng thời gian này đang rất bành trướng, có chút lắc đầu.
"Gia gia sẽ không theo ngươi đi mãi, rồi sẽ có một ngày gia gia sẽ nằm lại, cũng có thể là ngay đêm nay."
Tôn Bình cảm thấy mình đã quá già, còn tôn nữ quá non trẻ, sẽ không vượt qua được lần này kiếp nạn, do vậy nhân lúc còn có cơ hội nói nhiều một chút.
Thậm chí, lão đã làm ra quyết định, nếu như nguy cơ quá ác liệt, muốn hy sinh bản thân để thành toàn tôn nữ, chỉ có như vậy mới khiến nàng tỉnh lại, hãy mau lớn lên.
"Ngươi phải biết, ngươi túi trữ vật cầm trên tay này, mấy ngày trước là không có, có thể sau mấy ngày sẽ không có, từ đó ngươi phải hiểu là, bất kỳ vật ngoại thân đều không đáng quý, đều có thể mất đi, chỉ có ngươi năng lực, ngươi kinh nghiệm và ngươi bản thân sinh mệnh mới là cái ngươi cuối cùng còn lại, ngươi phải biết quý trọng nó ba vật không thể ly thân này."
"Thời gian rồi sẽ qua, gia gia hôm nay nói nhiều với ngươi, chỉ hy vọng một ngày ngươi ngẫm lại, biết được mình sai, nhận ra cái mình có, lúc đó gia gia ở xa cũng sẽ mỉm cười."
Nói xong, Tôn Bình đưa tay vuốt ve nhẹ nhàng tôn nữ đầu, cảm thấy chính mình đã quá già và không làm tròn trách nhiệm của người gia gia, quá mức có lỗi với nàng.
Đúng lúc này, cửa phòng vang lên tiếng gõ nhẹ, kèm theo giọng nói của gã phục vụ: "khách quan, có vị đại nhân muốn gặp ngài thương lượng chút việc, mời ngài ra ngoài một lát."
Đến rồi!
Tôn Bình thở dài,
Lão giọng nói nặng nề cất lên: "ta đang mệt, có chuyện gì sáng mai nói đi, bây giờ ta muốn ngủ."
Ở bên ngoài, lúc này trước cửa phòng đứng đó một nhóm người, ngoài gã phục vụ hay là còn có một gã hạ nhân của Phúc Tuấn, cùng với hai gã quân binh.
Ở Dị Giới này không có quan lại chức vụ, cho nên không có quan sai hay bổ đầu, chỉ có thành chủ cùng với quân binh, một thôn trị an sẽ có dân binh, nếu như là thôn lớn như Phúc Gia Thôn có thể có q·uân đ·ội trú đóng để giữ trị an, từ đó có thể hiểu tại sao bên ngoài phòng lại là có hai gã quân binh thuộc về q·uân đ·ội chính quy.
Chỉ thấy lúc này bên ngoài phòng, vị kia Phúc Tuấn hạ nhân sắc mặt thâm trầm, gã không vui lên tiếng: "vị khách quan này, ngươi tốt nhất là ra gặp mặt nói chuyện đi,"
Tôn Bình ở trong phòng lúc này thần sắc nghiêm trọng chưa từng có.
"Nguyệt Anh, đêm tối trước lúc rời đi, Trần Gia Gia đưa ngươi một vật, đã căn dặn ngươi điều gì còn nhớ sao?"
Tôn Nguyệt Anh nhẹ gật đầu, nàng nhẹ tay vỗ túi trữ vật, lấy ra một tấm na di phù cầm trên tay.
"Trần Gia Gia nói, nếu như gặp phải nguy hiểm không thể chạy thoát, hãy kích hoạt tấm này phù, nó sẽ đưa ta đến nơi an toàn."
Tôn Bình sắc mặt rất là nghiêm túc nói ra: "Ngươi hãy nghe cho kỹ, lát nữa khi bọn người kia xông vào, ngươi hãy kích hoạt tấm kia na di phù để chạy trốn, này tấm phù chỉ có một người sử dụng, cho nên tuyệt đối phải ngươi kích hoạt và trốn chạy, hãy nhớ, sau này cũng đừng suy nghĩ quay lại tìm gia gia."
Tôn Bình dường như làm ra quyết định, chỉ thấy lão lấy ra một kỷ vật từ trên cổ, một sợi tơ mỏng xỏ xuyên qua một viên đá không có gì nổi bật, tháo xuống mang vào cổ nàng: "chúng ta Tôn gia không là bình thường gia, tôn nữ, hãy ghi nhớ, 'nhất thiên huyết nguyệt cao thăng, thương khung vô định tiên lăng dạ hình'."
Nói xong một câu này, Tôn Bình bất chợt cảm giác mình thân thể như bị thứ gì đó móc rỗng, một chút sức lực cũng không còn, vô cùng suy yếu, trên đầu mái tóc trắng bắt đầu thả ra, rơi rụng lả tả.
"Tôn nữ, hãy nhớ kỹ,. . ."
Đang lúc Tôn Bình muốn bước tới mở ra cửa sổ, nhưng bên ngoài hai gã quân binh bỗng dưng quát lớn: "quan binh làm việc, chúng ta nghi ngờ có kẻ lấy trộm đồ đang trốn trong phòng, tất cả nghe đây, hãy mau bắt lấy k·ẻ t·rộm mang về quy án, ai trái lệnh, trảm!"
Ha ha ~
Tôn Bình cười thảm.
Mẹ nó trộm.
Quân binh mãi mãi cũng chỉ một chiêu này, muốn c·ướp c·ủa người liền quy cho người là trộm, vậy là danh chính ngôn thuận lấy đi đồ vật, còn lập được cái gọi là công.
Mẹ nó, này bọn chó má quân binh, so với đạo tặc hãy còn tặc.
Tôn Bình quay sang tôn nữ quát lớn, "đi!"
Nói xong chính mình vội vàng chạy đến ép chặt cửa phòng, không cho mở ra.
"Gia gia!"
Tôn Nguyệt Anh lúc này không biết phải làm gì, bởi vì nàng hãy quá rối.
Nàng suy cho cùng cũng chỉ là mười tuổi nữ hài, lúc bình thường có chút cơ linh, nhưng khi gặp khốn cảnh cũng không có kinh nghiệm gì ứng phó.
"Nguyệt Anh, mau đi!"
Tôn Bình sức già biết là sẽ không thể chặn cửa được lâu, bởi vì bên ngoài hãy có bốn gã tráng niên, nhưng mà hét thế nào tôn nữ cũng không chịu đi, khiến lão cảm thấy bất lực và sợ hãi.
"Nguyệt Anh, coi như gia gia cầu xin ngươi, mau đi đi."
"Gia gia, ta, ta không muốn bỏ lại ngươi."
Bỗng dưng, bên ngoài hai gã quân binh hét lớn: "người bên trong mau mở cửa, buông tay chịu trói sẽ được khoan hồng, nếu như chống lệnh, g·iết không tha."
"Chó má khốn nạn!"
Tôn Bình giận dữ mắng, tiếng nói oanh động màng đêm: "các ngươi lũ người tham lam khốn nạn, vì tham ta tôn nữ túi trữ vật liền lập mưu ám hại ta ông cháu, các ngươi nghe cho rõ đây, ngoại trừ các ngươi g·iết sạch những người hôm nay biết chuyện này, nếu không cho dù các ngươi có là ai, chạy tới chỗ nào chân trời, các ngươi cũng sẽ như các sơn tặc Hắc Hổ Sơn, nhớ lấy."
Muốn c·hết !
Gã quân binh nổi giận, tung chân đạp cửa muốn xông vào phòng, nhưng mà Tôn Bình bên trong cài then cùng với bản thân toàn bộ sức lực đè lên, không cho bên ngoài phá cửa, vì vậy mà có đạp mạnh cửa chính cũng không bung ra.
Tránh ra!
Một gã quân binh bỗng dưng rút đao, hướng thẳng vào cửa chính đâm vào.
Soạt ~
Soạt ~
Hai cú đâm đầu tiên không trúng đích, nhưng lượt đâm thứ ba đã đâm trúng thân Tôn Bình.
Phập ~
Tiếng đao bén nhọn đâm xuyên qua da thịt nghe ra rùng rợn.
A ~
Một tiếng hét thảm, Tôn Bình b·ị đ·âm thủng thân, mũi đao từ sau lưng chĩa ra một đoạn.
Tôn Bình bỗng dưng hai tay dùng hết sức tàn chộp lấy mũi đao giữ chặt, miệng hét lên.
"Nguyệt Anh, chạy đi!"
Vừa hét lên, máu từ mũi miệng Tôn Bình không ngừng trào ra.
"Mau chạy đi!"
Tôn Nguyệt Anh đứng c·hết lặng.
Nữ hài không biết phải làm gì, cho đến khi nhìn thấy nàng gia gia Tôn Bình hơi thở dần yếu, thoi thóp .
"Tôn. . . nữ. . . chạy . . ."
Tôn Bình tắt thở, hai tay buông thõng.
Kia thanh đao được giải phóng, gã quân binh rút ra sau đó một cú ra chân đá mạnh đạp bung cửa.
Nhìn thấy đám người hùng hổ xông vào, cùng với xác gia gia ngã xuống, Tôn Nguyệt Anh trong lòng bỗng dưng nổi giận.
Trên tay linh khí bùng nổ tràn bào linh phù, kích hoạt Tiểu Na Di Phù,
Đúng lúc hai gã quan binh cầm đao xông tới muốn trảm sát nàng, tiểu na di phù ánh chớp lóe lên, nữ hài hóa thành vệt sáng bay sượt qua hai gã quân binh cùng với một gã hạ nhân của Phúc Tuấn, bay ra khỏi phòng, hóa thành vệt sáng kéo dài trên bầu trời đêm.
Chính ở khắp nơi theo dõi việc này đám người không khỏi kinh hô
"Đó là cái gì?"
"Kia vệt sáng làm sao từ trong phòng bay ra?"
"Kia là. . . người?"
Chỉ có Hạ Yên Lam sắc mặt tái nhợt, nàng đứng trên cao lầu gần đó quan sát chuyện xảy ra từ đầu đến cuối, cũng nghe rõ ràng lời của Tôn Bình nói trước khi c·hết.
Kể cả Phúc Tuấn một bộ thong thả đứng ở cao lầu phía xa, nhìn thấy cái kia vệt sáng cũng biến sắc mặt, trở nên thâm trầm.
Ở đâu đó trong quân doanh, một vị tướng quân nhìn thấy vệt sáng, sắc mặt cau lại, có chút suy nghĩ.
Hầu như tất cả người theo dõi chuyện đêm này đều nghĩ đến một câu, có chuyện lớn sắp xảy ra.
Chính là Phúc lão xa phu đang lẫn trong đám người cũng bắt đầu nghĩ cách lẩn trốn, muốn nhanh trở lại trang viên đánh xe ngựa rời đi.
"Các ngươi những kẻ tham lam này, ài." Phúc lão trong lòng thở dài, sau đó biến mất trong màng đêm.
Chỉ có lão mới biết được, này Phúc Gia Thôn, toàn bộ thôn dân, kết cuộc không còn có cứu.
. . .