Menu
Đăng ký
Truyện
← Trước Sau →
Truyen.Free

Tinh Cương Tiên Bảo - Chương 3: Trần Quân

. . .

Ánh dương khai quang!

Khi thái dương tia sáng đầu ngày vừa mới vạch phá thương khung, khu trục hắc ám, Dị Giới chiến trường Nam Vực một góc nào đó, trong hang động nhỏ, một lão nhân hãy cao niên kỷ nước da có nhiều nhăn nhúm, đồi mồi pha sương, đôi mắt đục ngầu nhìn lên vách đá ngồi đó ngẩn người.

Chính là 90 tuổi lão nhân tóc bạc Trần Quân, vừa mới tỉnh lại từ trong mộng cảnh.

Này một giấc mộng giống như hồi ức chuyện xảy ra rất nhiều năm trước, "tính toán, cũng đã 70 năm, thời gian quá dài khiến cho con người đã nhanh không còn nhớ" Trần Quân lẩm bẩm.

Năm đó bại cược, hắn Trần Quân tha hương Dị Giới, vĩnh viễn không quay về, từ đó không ai còn tin tức, "nhiều năm như vậy, chắc là phụ hoàng cùng mẫu hậu cũng đã mất đi, chỉ là không biết ta quốc vương nhị đệ có hay không còn sống."

Tuế nguyệt không tha người, Trần Quân bản thân cũng đã quá già, xương cốt lỏng lẻo, nhanh đứng không vững.

Bây giờ duy nhất chèo chống để hắn sống tiếp lý do chính là niềm tin vào trước mắt cái này thiết lệnh, cũng chính là năm đó mảnh kia sắt vụn không có giá trị bên trong bảo thạch.

Cược thạch hắn bại, nhưng đổi lại có dư thời gian để toàn tâm nghiên cứu mảnh này sắt vụn, dù là vậy cũng phải đi qua 10 năm khám phá mới tìm được cách chữa trị thiết lệnh, cũng biết được đây chính là một bảo vật có linh tính, chưa nói đến bất phàm.

"Đáng tiếc, phụ hoàng và mẫu hậu đã không thấy được thiết lệnh, không biết được chính mình nhi tử năm xưa lựa chọn không sai, càng không phải là một kẻ bất tài phế vật."

Thiết lệnh là tên gọi hắn đặt cho mảnh này sắt vụn, mặc dù bây giờ nó hãy còn chưa rủ bỏ hết lớp gỉ sét, chưa hoàn toàn hiện ra chân diện, nhưng cũng đã chữa trị nối liền, không còn rời rạc, thượng diện cũng chỉ còn một vài vết nứt, mặt sau gỉ sét hãy còn đọng lại không thấy được bên trong, "chỉ cần cố gắng một chút ta có thể nhìn thấy được ngươi rồi."

Cố gắng!

Đó là lý tưởng, cũng là động lực.

Vì cái này động lực, Trần Quân chấp nhận lãng phí thanh xuân, đi qua trung niên, vượt khó lão niên, hao tổn một đời tâm lực chỉ để chữa trị và nhìn thấy nó chân diện, mong đợi chiêm ngưỡng được hình dáng thật sự, cũng muốn kiểm chứng nó có hay không bất phàm, sánh được hay không cái kia nhị đệ Thiên Cương Bạch Ngọc bên trên chiến kỹ.

Nếu như không thể sánh được, vậy hắn coi như thua không oan, nhưng nếu như thiết lệnh có thể sánh ngang hoặc vượt trội, hắn Trần Quân có thể an tâm nhắm mắt đi gặp phụ hoàng cùng nhị đệ, để báo cho hai người là bọn họ sai, lúc đó, hắn c·hết cũng sẽ vui lòng.

Mỉm cười!

Trần Quân thu hồi thiết lệnh, cất kỹ vào người.

Ngẩn ngơ một chút, thái dương cũng đã lên cao, hắn cái này bắt đầu ngày mới bằng việc nấu nướng chuẩn bị bữa sáng.

Ở Dị Giới này, thức ăn rất khan hiếm, lương thực rất khó trồng cho nên giá cả rất cao, nơi này một cân mễ, giá mười lượng Bạch Ngân, đắt gấp trăm lần ở hoàng thành An Nam Quốc khi xưa, bởi vậy hắn chỉ có thể nấu cháo tạm ăn.

Đây cũng không có cách nào, Dị Giới khan hiếm nước, khô hạn kéo dài khiến nguồn nước dần cạn kiệt, bây giờ muốn kiếm được nước miễn phí ngoài tự nhiên rất khó, lãng phí nước để trồng trọt là càng không có, nước đã bị các thế lực khống chế trong tay, coi như mỏ vàng từng giọt tùng giọt bán, nhiều khi, chỉ vì tranh giành một con Suối nhỏ mà mấy thế lực khai chiến, c·hết rất nhiều người.

Thế giới này c·hiến t·ranh liên miên, mạng người như cỏ rác, đôi khi không cần một lý do nghiêm trọng, chỉ cần là thế lực hoặc bộ tộc đối địch lạc đàn đi ra đều sẽ bị người chém g·iết, vì đó Trần Quân cũng không dám loạn chạy, nếu như đi vào lãnh địa Man Tộc đó chính là bị coi như kẻ xâm lược, chỉ có chờ c·hết.

Man Tộc chính là bản địa dân, người từ thế giới bên ngoài đến chính là xâm lược dân, hay còn bị gọi là Ngoại Tộc, hai bên mối thù đã đến độ không c·hết không thôi, gặp mặt liền đỏ mắt, không cần bất cứ lý do cũng lao vào đánh nhau.

Tuy nhiên, đôi lúc chỉ cần gặp được Dị Nhân Tộc hay Dị Ma Tộc, cả hai cho dù không muốn cũng phải buông xuống hận thù kết hợp lại, đây chính là một cơ hội hiếm hoi để hai dân tộc hòa hoãn.

Dị Nhân Tộc, cùng với Dị Ma Tộc, đó mới chính là Dị Giới này bá chủ.

Lòng vòng một chút thời gian, cháo mễ đã chín, này một chén cháo mễ là dành ăn một ngày, Trần Quân cũng không dám lãng phí, cẩn thận ngồi xuống từng chút từng chút ăn, cẩn thận ăn, cháo trắng cũng không có thả thêm gia vị hay bất cứ gì khác, hương vị nhạt nhẽo nhưng đó là cứu mạng duy nhất, vả lại, hắn bây giờ răng một cái không còn, cũng không ăn được gì ngoài cháo.

Một khắc thời gian trôi qua,

Trần Quân rốt cuộc ăn xong, chén cháo đã sạch đến bóng loáng, so với mặt gương hãy còn bóng, không có cách, nước không có đành dùng lưỡi làm sạch, cũng coi như cách tiết kiệm lương thực.

Ăn xong, đã đến lúc làm việc.

Trần Quân công việc rất đơn giản, đó là đi vào chiến trường bãi tha ma nhặt nhạnh ve chai tạp vật các thứ, mảnh vụn v·ũ k·hí hay cũ nát chiến giáp chính là ưu tiên, nếu như có nguyên vẹn v·ũ k·hí, đó chính là bão.

Một thanh trường thương nguyên vẹn hàng cũ giá bán 10 đến 20 Bạch Ngân, một thanh trường đao cũ giá khoảng 15 đến 30 Bạch Ngân, chỉ cần nhặt một thanh đao, ngày đó kiếm được một cân mễ và một túi da đầy nước, dùng ăn được năm ngày.

Chỉ có chiến giáp hàng cũ rất không có giá trị, thường là rất khó bán, mặc dù một bộ hoàn hảo chiến giáp cũ giá bán cũng không thấp hơn 50 Bạch Ngân nhưng đòi hỏi chất lượng quá khắt khe, nếu như gặp một điểm nhỏ như hại, đó coi như phế, không có giá trị sử dụng.

Mà chiến giáp từ n·gười c·hết làm sao không có vài điểm hư hại đâu, vậy nên chiến trường lưu lại cũ nát chiến giáp rất nhiều, và đó là Trần Quân mục tiêu.

Người khác chê, hắn nhặt, người khác vứt bỏ, hắn nhặt, những thứ này tạp vật, chính là "ve chai".

Hắn nhặt ve chai, chính là cho thiết lệnh chữa trị.

Trần Quân vác theo một túi da, tay chống gậy gỗ chậm rãi rời hang, này hang cũng không có tài sản hay vật đáng giá, vài cái chén, một cái nồi đất cũ, bỏ cũng liền bỏ, nếu như có ai vô tình xông tới, muốn nhặt liền nhặt, không có quan trọng, không cần thiết c·hết nhìn chằm chằm.

Hắn hôm nay mục tiêu cần đến có chút xa, bãi tha ma chiến trường Đại Hạ, cách hang nhỏ ngụ cư ước chừng mười dặm, nơi mấy trăm vạn đại quân xảy ra đại chiến nhiều năm trước.

"Bọn người Phát Tài Bang và Bạch Bang có lẽ phát tài xong đi, cũng đến lượt lão đây húp chút nước cháo."

Ở Dị Giới này, nhặt ve chai chiến trường cũng có quy tắc hẳn hoi, bởi số lượng người nhặt ve chai rất nhiều.

Để chiếm đầu to, một số lớn người đã hợp lại thành lập bang hội, chủ yếu tranh giành thứ tự và địa bàn, ví như Phát Tài Bang nhân thủ đông, thực lực mạnh, làm lão đại, giành được quyền phát tài n·gười c·hết trước tiên, Bạch Bang yếu hơn một chút làm lão nhị, lượt thứ hai, chuyên thu gom v·ũ k·hí nguyên vẹn và tài vật rớt lại, lão tam là các nhóm nhỏ, bọn họ vét qua những gì còn sót lại có giá trị lần thứ ba, lão tứ là những kẻ có sức lực nhưng độc hành, lục lọi tìm kiếm những thứ có thể nấu lại đúc lại, lão ngũ là những người già yếu như hắn, chuyên quét dọn cặn bã cuối cùng.

Đến lượt hắn, chiến trường hầu như chỉ còn bạch cốt và. . . rác!

Mười dặm đường có chút xa, nơi này hoang sơ vắng người cũng không có thông lộ, đường rất khó đi, Trần Quân bộ xương già lọ mọ lên xuống dốc đá có chút chịu không nổi, đi một khắc phải dừng lại thở trăm hơi, cảm giác mệt mỏi muốn c·hết.

Hắn năm đó còn trẻ cũng từng tu luyện qua, nhưng làm sao không có năng khiếu Võ Đạo, bảy tuổi luyện võ cho đến 19 tuổi cũng chỉ đả thông bảy mạch, trong khi bình thường người 5 năm tối đa đã thông cửu mạch, điều này khiến cho các huynh đệ tỷ muội một phen cười chê, đi đến Dị Giới sau, mất thêm năm năm thời gian mới đả thông cửu mạch, năm đó hắn đã 25 tuổi.

Người khác đả thông một mạch thất huyệt, bát huyệt hoặc tối đa cửu huyệt, nhưng Trần Quân hắn một mạch thông thập nhị huyệt, hắn từng nghĩ qua, người có 108 huyệt vị vậy làm sao đả thông cửu mạch đâu, nếu như chỉ có cửu mạch, vậy còn không phải mỗi mạch thập nhị huyệt?

Nếu chỉ đả thông mỗi mạch cửu huyệt, vậy hắn đã từ sớm hoàn thành, chỉ là làm như vậy hắn thấy mình quá phàm, cũng không khác gì nhóm kia Võ Giả, cũng như vậy yếu kém, ngày sau sẽ không thể ngưng tụ Đan, chỉ có thể tụ Tinh, mà phàm những kẻ ngưng tụ giả Đan, khó khăn đột phá cảnh giới đi đến Nguyên Linh, ngưng tụ Võ Hồn.

Nguyên Linh, còn được xưng tụng vì Võ Hồn, lực lượng khác biệt một trời một vực với Nguyên Tinh, cũng không phải cách xa nhau một nấc thang đi lên như vậy tính toán.

Nhưng mà mất 16 năm chỉ để đả thông cửu mạch, này tư chất coi như kém đến không thể lại kém, không còn ngôn từ diễn tả, lại nói, hắn sau đó làm mọi cách cũng không thể mở ra Đan Điền, không cách nào ngưng tụ Khí Hải, từ đó dừng bước võ đạo.

Mấy mươi năm trôi qua, hắn cũng đã thử nhiều lần, sau cùng chán nản từ bỏ con đường tu luyện, chuyên tâm nhặt ve chai chữa trị thiết lệnh, coi đó niềm vui để sống, nhưng có lẽ do khai thông cửu mạch 108 huyệt vị, hắn già lọm khọm nhưng sức hồi phục rất nhanh, cũng minh mẫn nhiều, đôi mắt đục ngầu nhưng hãy còn nhìn rõ lắm, duy chỉ có răng tóc là không chịu được lão hóa, rơi rụng dần dần.

Tuế nguyệt tàn pha, hắn cũng đành chịu.

Nhàn thoại một chút, thời gian một canh giờ liền qua, Trần Quân vậy mà đã đến được bãi tha ma rìa bên ngoài.

"Nơi này đến cặn bã cũng không còn." Trước mặt hiện ra là một hoang mạc khô cằn, xương cốt rải rác, nhưng một chút tàn dư vật phẩm ve chai không có.

Lại tiếp tục đi tới.

Không có cách, nếu không đi sâu vào, đến một mảnh vụn v·ũ k·hí cũng không tìm thấy, cứ như vậy, thiết lệnh còn lâu mới được chữa trị.

. . . . .

Bãi tha ma chiến trường.

Mênh mông trống không cánh đồng bây giờ ngoài cát, cũng chỉ có xương khô, coi như vậy xương cốt cũng dần bị vùi lắp, sa hóa, tạp vật cũng theo đó c·hôn v·ùi.

Trần Quân đã đi sâu, ở cách ngoại vi chiến trường năm dặm.

Nơi này hãy còn nhiều tạp vật, một số chiến xa tàn phá bị tháo bung chỉ còn rơi lại một số sắt vụn, nhưng đó lại là mục tiêu lượm lặt rất không tồi.

"Aiz, ta thiết lệnh lão tổ tông, ngươi ăn sắt vụn cũng liền ăn, làm sao không tự đi ra nhặt ăn, toàn bộ phải gom lại thành đống mới ăn?" Trần Quân vừa nhặt nhạnh ve chai vừa lẩm bẩm, nhìn qua giống như một lão già lẩm cẩm.

Thật sự hắn có chút oán cái này thiết lệnh, nó giống như mỹ nhân như vậy treo cao giá, muốn nó nhận lấy tạp vật chữa trị, nhất định phải đem cống phẩm gom lại, sau đó phải hai tay cung kính mời thỉnh, mới nhất định ra ăn.

Tình huống giống như bây giờ, hắn gom được một đống cao ngang thắt lưng tạp vật, từ trong người cẩn thận lấy ra thiết lệnh, thành kính thành kính nâng cao thiết lệnh khấn vái:

"Thiết lệnh a thiết lệnh, ngươi đã sinh ra linh trí, hãy mau ra nhận lấy cống phẩm tự hành chữa trị, loại bỏ v·ết t·hương."

Cái này thỉnh thần khẩu quyết hắn đã mất rất nhiều thời gian công sức nghĩ ra, đừng tưởng nó chỉ là lời nói suông, ấy vậy mà thật hiệu quả.

Vù ~ ~ ~ !

Chính như lúc này, thiết lệnh vậy mà tự hành bay lên, thoát khỏi hắn bàn tay bay ra lơ lửng trước mặt, lại còn tỏa ra quang mang sáng chói, những nơi nào tia sáng quét qua, tạp vật bị hút cho bay lên, kéo thành dòng đi vào thiết lệnh, biến mất vô tung.

Cống phẩm thu xong, những kia quang mang cũng đi theo biến mất, thiết lệnh trở lại ảm đạm vô quang, không tự chủ rơi xuống.

Lạch cạch ~ ~ ~ ~ ~!

Thiết lệnh rơi xuống mặt đất, thượng diện một vết nứt nhỏ bỗng dưng tự hành liền lại, quá khứ nứt vỡ như chưa từng có, đồng thời bên ngoài gỉ sét cũng rơi xuống một mảng, để lộ bên trong hình dáng bất phàm.

"Tốt!" Nhìn thấy thêm một vết nứt được chữa trị, chính đang u oán Trần Quân cũng mừng rỡ tột cùng.

Nhìn kỹ lại, thiết lệnh chỉ còn ba vết nứt lớn là chưa được chữa trị, theo hắn nhẩm tính, chỉ cần nhặt hết ve chai chỗ chiến trường này, ba vết nứt lớn thế nào cũng sẽ liền lại, một khi hoàn thành chữa trị, thiết lệnh hình dáng chân thật sẽ hiện ra, khi đó nó bí mật sẽ được khai mở.

Nhặt lại thiết lệnh, hắn vun vẩy vài cái, rủ bỏ bụi bặm đeo bám, bàn tay nhăn nhúm khô gầy nhẹ nhàng chà xát.

"Ta đã đợi quá lâu để nhìn thấy ngươi chân diện."

Đời người trăm năm, hắn đã trằn trọc suốt 70 năm cùng với nó, bây giờ mắt thấy thành công sắp đến, hắn cũng sinh ra nhiều động lực, nghĩ muốn dùng bộ xương già và chút sức mọn còn lại, liều mạng nhặt.

Thế nhưng, thật không may!

Vừa rồi thiết lệnh phát ra tia sáng chói lóa đã bị người chứng kiến, thu vào trong mắt.

Ở đâu đó trên cao không, một nam tử hai mươi bộ dáng anh tuấn xuất trần, cùng một nữ tử mười tám dịu dàng mỹ mạo, cả hai vẻ mặt chấn kinh, đôi mắt đồng thời mở to khó có thể tin nhìn xuống thiết lệnh vị trí.

Nữ tử thanh âm thanh thoát dịu dàng cất lên, nhưng nghe ra trong lời nói kèm theo một tia kích động:

“Trường Thanh ca, vừa rồi đó là đồ vật gì, làm sao quá lóa mắt?”

Vốn chỉ là đi ngang qua, không nghĩ vô tình bắt gặp cảnh tượng thiết lệnh tự hành thôn phệ đồ vật, sự thật trước mắt quá mức chấn kinh để hai người trong lòng nhấc lên ngập trời gợn sóng.

“Không rõ ràng!” Nam tử thanh âm có chút hờ hững nhưng bên trong giọng nói ẩn chứa một tia biến hóa, là kích động, là hưng phấn để cho tâm tình dập dờn sinh ra biến hóa, chẳng qua đã bị đè nén để không lộ ra thất thố trước mặt nữ nhân.

Hồ Trường Thanh xoay mặt nhìn qua bên cạnh hồng sắc váy áo nữ tử, bắt gặp nàng đang giương đôi mắt phượng có hàng mi cong tuyệt đẹp nhìn chăm chú, tại trong đáy mắt chỗ sâu rõ ràng ẩn chứa một tia mong chờ, cho thấy muốn biết vừa rồi đồ vật đáp án, tức thì đối nàng nhẹ nhàng mỉm cười, cất giọng ôn nhu nói, “bất quá ta nhìn hẳn là một cái tốt đồ vật có linh tính, chắc là không phải phàm vật.”

Sự thật là vừa rồi hắn cũng không nhìn thấy rõ ràng, chẳng qua dựa theo kinh nghiệm hiểu biết mà phán đoán, tại trong suy nghĩ, nếu vừa nãy vật kia là bình thường đồ vật, làm sao lại phát ra quang mang lóa mắt đâu, nhà ai phàm vật lại tự mình bay lên, đặc biệt còn đem tất cả tạp vật cho cắn nuốt thôn phệ?

Một thứ đồ vật có biểu hiện như vậy, chỉ có thể nói đó là báu vật, loại đồ vật tuyệt đối bất phàm.

“Hồng Anh muội nếu có nhã ý, chúng ta có thể đi xuống nhìn xem.”

Nói xong, trong đầu một ý niệm khẽ động, thông qua khế ước cùng Phi Ưng câu thông, Hồ Trường Thanh đối với mình tọa kỵ phát ra mệnh lệnh, để nó một chuyến phi nhanh vòng lại.

Biết nam nhân đối mình quan tâm, vì làm thỏa ý liền lựa chọn trì hoãn hành trình, nữ tử hướng đôi mắt to tròn xinh đẹp nhìn chàng say đắm, con ngươi trong vắt tựa như thu thủy dạt dào, mang theo mấy phần nhu tình cùng mị ý.

Nàng chiếc miệng nhỏ chợt nhoẻn ra, cất lên thanh âm dịu dàng nói: “tạ ơn Thanh ca!”

Một tiếng này “Thanh ca” thanh âm ngọt ngào giống như thanh thúy mật ngọt rót vào trong tai nam nhân, để người nghe tức thì say đắm, tâm không khỏi mềm nhũng, lòng đối nữ tử yêu chiều càng sâu.

Phi Ưng nhận được chỉ thị, trong mắt bỗng lóe lên một tia linh tính, chớp mắt thông hiểu mệnh lệnh chủ nhân, nó đôi cánh dài nhẹ nhàng khẽ đảo, lông vũ đón gió phất phới tung bay, tốc độ ngay lập tức giảm xuống, chậm lại một nửa, ở tại thiên không nhẹ nhàng uốn lượn, xoay vòng trở về.

Phi Ưng duỗi thẳng chiếc đầu hướng xuống, một cái chớp mắt đã nhìn thấy mặt đất xa xa, mục tiêu đã hiện ra tại trong nó tầm mắt, không qua mấy hơi thở liền rơi xuống ngay trước mặt ông lão, dừng ở cách đó hai trượng, thổi lên một trận gió mát kèm theo bụi mù bốc cao, tựa như hải lãng cuồng phong cuộn trào.

Một đầu to lớn chim ưng không có bất kỳ dấu hiệu rơi xuống ngay trước mặt, dọa cho Trần Quân tâm thần chấn kinh không nhẹ, suýt thì té ngã lui ra, bất quá tại trong đôi mắt đục ngầu phảng phất thấy được đầu này súc sinh không có hung tính, ngược lại cái kia ưng nhãn càng lộ ra linh tính mười phần, dạng này rất giống hùng sư bị nhốt lâu ngày mất đi phong mang cùng nhuệ khí, để người nhìn thấy nội tâm không nhấc nỗi bất kỳ cảm giác sợ hãi.

Một đầu chim ưng tọa kỵ mà thôi, Trần Quân tự nhủ, cũng không phải chưa từng thấy qua, tất nhiên cũng không cần vì đó sợ hãi tháo chạy, bởi loại này súc sinh đã đánh mất bản năng hung tính, không dễ dàng tự tiện đả thương người khi không có chủ nhân mệnh lệnh.

Đột nhiên phía sau chim ưng một nam một nữ hai người khinh thân nhảy xuống, song song đứng chắn ngay trước mặt, nam nhân đối Trần Quân lộ ra một tia mỉm cười, chắp tay hỏi: “lão bá, ngài ở đây làm gì nha? Có hay không nhìn thấy ta một cái đồ vật vừa mới rơi xuống?”

Lời vừa thốt ra, Trần Quân trong lòng chợt hãi nhiên, thầm kêu không tốt.

Hai người này rõ ràng cho thấy lòng mang ý đồ xấu mà đến, lời nói dễ nghe chẳng qua là để che lấp tham niệm chi tâm, hỏi thăm chẳng qua chỉ là cái cớ để nhờ đó tiếp cận chính mình.

Hắn chợt nghĩ đến vừa rồi thiết lệnh đi ra ăn hàng, đoán chắc hai người nhìn thấy cảnh tượng liền nhận ra nó là bảo vật, chợt nổi lòng tham.

Rõ ràng là trong lòng có ý muốn c·ướp đoạt hắn đồ vật.

Hắn hít một hơi thật sâu để cho tâm tình bình tĩnh, đối hai người khách khí gật đầu làm ra đáp lại.

“Lão đây chỉ tại dừng chân nghỉ ngơi, rất nhanh liền đi!”

Trần Quân cũng là cáo già thành tinh, biết rõ đối phương m·ưu đ·ồ làm sao dám nói ra mình là đang nhặt ve chai, như vậy sẽ càng cho đối phương cơ hội day dưa lấn tới.

Hắn thần sắc tức thì nghiêm lại, trầm giọng nói: “vừa rồi đã không nhìn thấy các ngươi bất kỳ đồ vật rơi xuống.”

Đây là lời nói khẳng định, dùng đến ngôn từ ‘bất kỳ’ đã cho thấy rõ ràng bản thân hàm ý.

Nói xong lập tức cuống lên rách nát túi da, bộ dáng hấp tấp vội vã chống gậy rời đi, trong lòng nôn nóng muốn nhanh chóng tránh xa hai người, không nguyện ý tiếp tục day dưa.

Đáng tiếc, đối phương đã tự mình đưa tới cửa, dù hắn ý tứ thế nào người sau cũng đâu dễ dàng buông tha, nguyện ý hay không nguyện ý đều đó tại trong mắt đối phương đều không mang một chút ý nghĩa.

Hồ Trường Thanh và Lưu Hồng Anh đồng thời nhìn nhau, cả hai đều nhìn ra trong mắt đối phương lãnh ý.

Bọn họ nghe ra ông lão trong lời nói hiện rõ ý tứ không muốn giao ra đồ vật, như vậy, muốn bắt lấy bảo vật kia, hai người cũng chỉ có tự mình ra tay c·ướp đoạt.

. . . . .

Trước Sau
Nghe truyện
Nữ
Nam

Cài đặt đọc truyện

Màu nền:
Cỡ chữ:
Giãn dòng:
Font chữ:
Ẩn header khi đọc
Vuốt chuyển chương

Danh sách chương

Truyen.Free